Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 483

Chương 483: ĐI THEO ANH!

“Em nói… Anh làm người rất hèn hạ cũng không sợ người ta chán ghét anh! Loại chuyện này, anh cũng làm được, nếu như lúc nảy em không cẩn thận lộ thân thể thì sao hả?” Mặc dù Hạ Tuyết trong lòng mềm mại nhưng miệng lưỡi không nhịn được cứng rắn nói

Hàn Văn Hạo trực tiếp ôm chặt cô nói: “Anh làm việc cho tới bây giờ cũng không suy nghĩ đến cảm nhận của đối phương, bây giờ em mới biết? Anh làm việc cho tới bây giờ đều là một người bá đạo, bây giờ em mới biết?”

Sắc mặt của Hạ Tuyết lạnh lẽo, tức giận đến nói không ra lời, tựa vào trong ngực của anh, cảm giác hai cánh tay mạnh mẽ của anh ôm chặt thân thể của mình, bắp thịt trước ngực in sâu vào trước ngực của mình, hôm nay vì phối hợp hiệu quả chiếc váy, bất đắc dĩ nghe theo ý kiến của Lam Anh, không mặc áo lót, trực tiếp để người trần khoác áo, cho nên khi dán chặt vào lồng ngực anh giống như khẽ xoa nắn điểm gợi cảm của mình, mặt của cô ửng đỏ lại lo sợ, đành phải đưa hai tay mảnh khảnh khêu gợi, đỡ chặt bờ vai của anh.

Hàn Văn Hạo cúi đầu, nhìn khuôn mặt Hạ Tuyết đỏ bừng, hai tròng mắt mê ly, đôi môi khêu gợi, hôm nay cô tô son môi vô cùng nóng bỏng, gợi cảm giống như một ngọn lửa dục vọng, anh xúc động, ở bên tai của cô trầm giọng nói: “Tối nay môi thật đẹp …”

“Liên quan gì tới anh?” Hạ Tuyết cúi đầu.

Hàn Văn Hạo không lên tiếng, nhìn chằm chằm cô, tay đang sau lưng cô nhẹ nhàng di chuyển, vuốt ve da thịt trơn bóng của cô, thậm chí dưới ánh đèn hơi tối, xoa nhẹ mông, cách lớp quần áo mềm mại xoa xoa, thậm chí bóp mạnh một cái.

Hạ Tuyết hít một hơi, thân thể không khỏi dán sát trước lồng ngực của anh, giày cao gót bên trái hơi nâng lên, hướng tới bắp đùi của anh…”Anh đừng như vậy! ! Người khác nhìn thấy thì làm thế nào?”

Hàn Văn Hạo cúi đầu nhìn Hạ Tuyết, đột nhiên rất thâm ý, ánh mắt lóe lên, nói: “Vậy thì không cho người khác nhìn thấy! !”

Anh nói xong, tiếng búng ngón tay đột nhiên vang lên! !

Cả đại sảnh lập tức tối xuống, tất cả mọi người ở xôn xao sợ hãi, ngạc nhiên, sau một phút đồng hồ, cả đại sảnh lại sáng lên, vũ điệu êm ái vui vẻ vang lên, tuy rằng mọi người có chút ngạc nhiên nhưng vẫn bắt đầu sôi nổi khiêu vũ, chẳng qua thiếu đi hai người, không ai phát hiện.

Tại hành lang khách sạn truyền đến tiếng hít thở lo lắng, còn có tiếng giày da, tiếng giày cao gót giẫm xuống sàn.

“Hàn Văn Hạo! ! Anh muốn làm gì?” Chuỗi ngọc ngọc trai lại được anh nhanh chóng buộc vào váy của Hạ Tuyết, nhưng đến khi cô tỉnh thần, mình đã bị anh kéo ra khỏi sảnh tiệc, đi vào hành lang, sau khi cô theo anh nhào tới phía trước, tức giận xoay cổ tay, kêu to: “Anh phát điên cái gì?”

Hàn Văn Hạo không lên tiếng, chỉ mặt lạnh nắm chặt tay của cô, dắt cô đi về phía trước, khuôn mặt nặng nề thoáng qua không khí, giống như ma sát với không khí, phát ra dòng điện, anh nắm chặt cổ tay nhỏ nhắn của cô, vẫn dắt cô đi qua hành lang thật dài, sau đó kéo cánh cửa thoát hiểm, bước thẳng xuống bậc thang! !

“Anh buông tay! !” Hạ Tuyết bị anh không thương tiếc kéo xuống dưới khu vực cầu thang, vài lần suýt trật chân, cô một tay nắm chặt lan can, nhìn anh tức giận kêu to: “Em không thể đi theo anh như vậy! ! Đến lúc đó, không thấy hai chúng ta, cha anh biết lại không vui, người khác cũng sẽ bàn tán ầm ĩ! ! Anh buông tay!”

Hàn Văn Hạo cắn chặt răng, kéo tay của cô, để cho cô dán vào trên tường, mình cũng thuận thế đè trên người của cô, hai mắt nóng bỏng, thở phì phò nói: “Em kiêng dè người khác từ lúc nào, điều này có thể vui vẻ không?”

“Chúng ta ở chung một chỗ tuyệt đối không vui vẻ! !” Hạ Tuyết tức giận nhìn anh, chợt nhìn thấy ánh mắt tức giận và đau buồn của anh, cô quay đầu chỗ khác!

“Nhìn anh! !” Anh ra lệnh cho cô!

Hạ Tuyết quay đầu đi, không nói lời nào!

“Anh bảo em nhìn anh! !” Hàn Văn Hạo nắm chặt cằm của cô, xoay khuôn mặt của cô lại!

Hạ Tuyết bất đắc dĩ, đành trừng mắt tức giận nhìn anh!

Hàn Văn Hạo nhìn hai tròng mắt của cô vô tình, đột nhiên cười lạnh nói: “Em thật sự không tim không phổi! ! Tại sao nhẫn tâm bỏ anh ở ngoài cửa như vậy! !”

Hạ Tuyết vẫn bị buộc nhìn chằm chằm vào anh, hai mắt hơi ửng đỏ, nhưng vẫn cắn răng nghiến lợi nói: “Đừng tưởng rằng có chút tình yêu thì cho rằng rất giỏi! ! Em đã từng yêu Văn Kiệt, tương lai của em có thể sẽ yêu Daniel! ! Không phải anh nói sao? Em chính là người thấy một người, yêu một người! !”

Hai tròng mắt Hàn Văn Hạo dấy lên ngọn lửa nhìn cô, đột nhiên cúi đầu hôn lên môi của cô! Ấn thật chặt, thật chặt!

“Ưmh…” Hạ Tuyết một tay nắm chặt bờ vai của anh, cố sức không chịu mở đôi môi, không chịu nghe theo!

Hàn Văn Hạo cảm giác Hạ Tuyết cương quyết, anh lập tức ngẩng đầu lên, nhìn cô tức giận gầm lên: “Anh muốn xem em cứng rắn đến khi nào! ! Anh trơ mắt nhìn Daniel ôm em, hôn em, không để anh vào mắt, anh muốn xem em cứng rắn đến khi nào! ! Anh muốn xem rốt cuộc em có còn tình cảm với anh hay không! !?”

Anh mặt lạnh vô tình nói dứt lời, liền dắt Hạ Tuyết bước đi bằng lối thoát hiểm! !

“Anh buông tay! Anh đừng như vậy! !” Hạ Tuyết cắn răng, cố sức kéo tay của mình lại, nhưng bị Hàn Văn Hạo cứng rắn kéo xuống cầu thang, cửa ầm ầm mở ra, không ngờ cô nhìn thấy Hứa Mặc và Nhậm Phong đã ở dưới bậc thang im lặng chờ đợi, Hạ Tuyết nhìn bọn họ, trong lòng chợt lạnh, lúc phục hồi tinh thần, cô đã bị Hàn Văn Hạo kéo ra bãi đỗ xe ngầm.

“Anh muốn làm gì?” Hạ Tuyết giật mình nhìn anh, lại nhìn bị Hàn Văn Hạo nhanh chóng ôm lấy mình nhét vào trong xe, thắt dây an toàn! Đóng cửa lại! !

Hạ Tuyết vội tháo dây an toàn, muốn đẩy cửa bước ra ngoài, Hàn Văn Hạo cũng đã ngồi lên ghế lái, một tay ngăn Hạ Tuyết, một tay nổ máy xe, cho xe lao nhanh về phía trước …

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!