Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 486

Chương 486: TÌNH YÊU BẤT TỬ

Mưa phùn bay tán loạn!

Hàn Văn Hạo vẫn đứng trong mưa, hai tay cắm túi quần, cúi đầu đạp một cục đá nhỏ, rốt cuộc phía sau xe có tiếng động nhẹ vang lên, cửa xe mở ra, sắc mặt anh bình tĩnh nhìn Hạ Tuyết, cô mặc một áo sơ mi màu cà phê, quần sọt màu nâu, buộc tóc đuôi ngựa thật cao, mang mắt gương đen, vẫn đi giày cao gót lúc mặc dạ phục bước ra xe, không cẩn thận hơi loạng choạng, anh vội vàng vươn tay nắm chặt cổ tay của cô, để cho cô đứng vững người.

Hạ Tuyết không nhịn được ngẩng đầu, nhìn khuôn mặt ướt đẫm của anh, tức giận nói: “Anh đứng bên ngoài làm gì? Không ra phía trước chờ? Cả người cũng ướt hết rồi.”

Hàn Văn Hạo không lên tiếng, chỉ chăm chú nhìn cô.

Hạ Tuyết không muốn nói chuyện, xoay người chuẩn bị muốn bước đi, Hàn Văn Hạo lại nắm chặt cổ tay của cô, tay nhè nhẹ di chuyển xuống lòng bàn tay, nắm chặt tay bàn tay nhỏ bé của cô…

Hạ Tuyết không muốn giãy giụa, để mặc cho anh dắt, không nhịn được nhớ tới hai người đã từng đan tay nhau đi trên đường, vô cùng thân mật ôm nhau, hôn nhau tình ý nồng nàn, hôm nay lại cách xa như vậy, cô không nhịn được buông lỏng cả người, lòng bàn tay cũng dần dần mềm nhũn, Hàn Văn Hạo nhìn cô như vậy, lập tức mười ngón tay đan nhau, nhẹ nhàng dắt cô bước đi.

Mưa phùn bay tán loạn, bồng bềnh lẻ loi, người người trong phố xá sầm uất vẫn náo nhiệt, cám ơn thế gian có các người, để cho thế giới này trở nên rực rỡ náo nhiệt, để cho một số người cô đơn sẽ không quá cô đơn.

Hàn Văn Hạo dắt Hạ Tuyết bước đi, hai người cùng im lặng, không lên tiếng, ở trong đám người chen lấn xô đẩy bước thẳng qua, lâu lâu, bả vai Hạ Tuyết bị người va chạm vào một cái, Hàn Văn Hạo lập tức kéo nhẹ Hạ Tuyết vào trong ngực của mình, vươn tay nắm nhẹ bả vai của cô, một đường đi về phía trước… im lặng như vậy, im lặng cho đến khi Hạ Tuyết đi qua một phòng ảnh, trong lòng cô lập tức lạnh lẽo, quay đầu nhìn Hàn Văn Hạo nói: “Anh… Anh cứ như vậy kéo em ra ngoài, lại không có mang tiền chứ? Nếu là như vậy, em thật sự sẽ không đi với anh nữa …”

Hàn Văn Hạo quay đầu nhìn Hạ Tuyết, đột nhiên giật mình.

Hạ Tuyết nhìn anh, trừng mắt thật to…

Hàn Văn Hạo nhìn cô, lại cười khẽ, cuối cùng từ trong túi tây trang của mình, móc ví ra, nhìn cô nói: “Anh sẽ không phạm phải sai lầm thấp kém như vậy lần thứ ba!”

Hạ Tuyết không tức giận nhìn anh.

“Đi thôi…” Hàn Văn Hạo lại dắt cô, mỉm cười đi về phía trước, vừa đi vừa nhẹ giọng hỏi: “Còn tức giận không?”

Hạ Tuyết không lên tiếng, tay cũng không nhịn được thả lỏng trong lòng bàn tay của anh.

Hai người đi bộ dọc theo đường đi tới phía trước, rốt cuộc theo lời Hàn Văn Hạo đi tới quán lẩu, nhưng vừa đi đến trước cửa quán lẩu, Hạ Tuyết kinh hãi ngẩng đầu nhìn giữa quán, bà chủ quán lẩu thoạt nhìn như người nhà, quán thật sự không quá tươm tất, bảng hiệu trước cửa quán bị gãy một khúc, dùng một loại băng keo trong suốt thật lớn dán không quá chắc chắn, sau đó cô còn nhìn thấy người bên trong tường thủy tinh, bàn hai, ba người ngồi kiểu Nhật trên sàn nhà, vừa uống rượu, vừa ăn lẩu, rất náo nhiệt, thỉnh thoảng còn chơi đoán số…

Hạ Tuyết thật sự không dám tưởng tượng người như Hàn Văn Hạo có thể tìm đến loại địa phương này? Cô chỉ vào quán lẩu, quay đầu nhìn Hàn Văn Hạo nói: “Anh nói… Quán lẩu chính là chỗ này?”

“Ừ… Anh đã tới một lần… Mùi vị không tệ…” Hàn Văn Hạo lại nhìn lại Hạ Tuyết, thật lòng nói.

“Anh…” Hạ Tuyết không tin nổi, nhìn anh.

Hàn Văn Hạo cũng không lên tiếng, lấy mũ đội lên cho Hạ Tuyết, rồi vươn tay, ôm nhẹ vòng eo nhỏ của cô, dẫn cô đi vào trong, vừa đi vừa nói: “Vào thôi…”

Hạ Tuyết vừa kinh ngạc, vừa không nhịn được tựa vào trong ngực Hàn Văn Hạo, đi vào quán lẩu nóng hừng hực !

“Chào mừng đến quán!” Trong quán truyền đến giọng nói của một người già và giọng nói trong trẻo một người trẻ tuổi cùng vang lên, nghe vô cùng cảm động, Hạ Tuyết sợ bị người khác nhận ra, vẫn cúi đầu, nhưng nghe giọng nói như vậy không nhịn được ngẩng đầu lên nhìn trước mặt một cái, liền nhìn thấy một bà lão đã hơn 70 tuổi, mặc áo bông màu tím, đeo tạp dề trắng, đang dùng khăn lau, lau tay, mặt đỏ bừng nhìn mình, cô gái trẻ khoảng mười chín tuổi, để tóc ngắn, nở nụ cười hoạt bát, tươi trẻ, rất nhiệt tình, cười nói với mình: “Chào mừng ghé đến quán lẩu! !”

Hạ Tuyết cau mày, có chút khó khăn xoay đầu lại nhìn Hàn Văn Hạo.

Hàn Văn Hạo ôm lấy Hạ Tuyết, nói với bọn họ: “Chỗ hai người… Sát tường, bạn gái của tôi sợ lạnh.”

“Tốt! ! Đi theo em! !” Cô gái nhỏ sảng khoái vội vàng dẫn Hàn Văn Hạo và Hạ Tuyết đi vào bên trong quán, đi tới vị trí gần bên trong tường, dùng khăn lau, lau tới lau lui mấy cái, mới lại nhìn anh chàng trai đẹp Hàn Văn Hạo, ngây ngốc cười nói: “Anh đẹp trai! Chị gái xinh đẹp, mời ngồi! Quán lẩu chúng tôi, rất lãng mạn lại ăn ngon! Bảo đảm hai người hài lòng! ! ! !”

“Đan Đan! !” Bà lão đứng trước quán, cười gọi: “Người anh em này đã tới, nói bạn gái của cậu ấy thích ăn cá viên chiên của quán chúng ta! ! Cháu mau lấy nồi lẩu, bỏ nhiều cá viên chiên nhỏ, thịt dê và thịt bò, làm ba món đi!”

“Dạ được! !” Đan Đan vui vẻ xoay người, để cho bọn họ ngồi trước, tự mình đi chuẩn bị.

“Ngồi đi …” Hàn Văn Hạo đỡ nhẹ Hạ Tuyết ngồi xuống chiếc bàn vuông, mình cũng ngồi đối diện, sau đó nhìn nét mặt ngạc nhiên của cô, mỉm cười nói: “Thế nào? Không thích nơi này? Hay quen cuộc sống xa hoa, không thích ứng?”

Hạ Tuyết ngồi trước bàn, nhìn Hàn Văn Hạo chắt lưỡi một tiếng, cầm muỗng trong ống đũa, gõ mặt bàn, nói: “Em nhìn thân phận cao quý của anh, cảm thấy anh chọn loại địa phương này thật sự là quá thiệt thòi cho anh.”

“Em thích là được…” Hàn Văn Hạo nhìn cô gái nhỏ nở nụ cười thật xinh đẹp, tươi trẻ, đang bưng một mâm món lẩu đi tới trước mặt bọn họ nói: “Món lẩu của quán chúng tôi, bảo đảm hai người ăn xong sẽ thèm thuồng! ! Muốn còn không được! !”

Hạ Tuyết nghe lời này, không nhịn được, nở nụ cười.

Cô gái nhỏ vừa đặt nồi lẩu xuống, vừa cúi đầu tò mò nhìn Hạ Tuyết nói: “Tiểu thư, nhìn chị rất quen mặt nha? Hơi giống ngôi sao lớn đấy?”

Hạ Tuyết cắn nhẹ môi, đẩy mắt gương to, nhìn cô gái nhỏ mỉm cười nói: “Có người nói, tôi rất giống Hạ Tuyết, em cảm thấy tôi giống không?”

Hàn Văn Hạo mỉm cười cầm đũa lên, ngẩng đầu nhìn cô bé kia.

Cô gái nhỏ cau mày, nhìn cô thật lâu, thật lâu, cười to ha ha, nói: “Làm sao có thể? Nếu chị là Hạ Tuyết, chị làm người phát ngôn cho quán lẩu của em được không? Em cho chị biết nha, Hạ Tuyết là thần tượng của em, trên tường có dán áp-phích của chị ấy! Thấy không?”

Hàn Văn Hạo và Hạ Tuyết vừa nghe, ngẩng đầu lên nhìn trên tường, quả nhiên có dán hình của Hạ Tuyết mặc chiếc váy dài pha lê cúp ngực, lúc còn ở Pháp, đứng giữa không gian hư ảo bay bay, nhìn ống gương, dáng dấp quyến rũ, huyền ảo…

“Hạ Tuyết của em xinh đẹp chứ? Hừ! ! Quán của Tiểu Vương sát vách lại trưng bày hình Trầm Ngọc Lộ Nhật Bản, rất đáng đánh đòn! ! Cho nên em không thèm lui tới với anh ta! !” Cô gái nhỏ vừa bày lẩu xong, vừa lẩm bẩm nói: “Ảnh hậu, không phải bình thường có thể làm được! ! Trầm Ngọc Lộ là ảnh hậu ngoại quốc, làm sao giống Hạ Tuyết chúng ta chứ! Hạ Tuyết của chúng ta vừa đẹp vừa đáng yêu, lần đó em xem sự kiện CD kia, em lo lắng muốn chết! Còn theo dõi TV cả buổi tối, muốn ở trước mặt chị ấy nói, chúng tôi tin tưởng chị ấy, ủng hộ chị ấy! ! Em xem bộ phim “Dịu dàng” của chị ấy, thi vào học viện điện ảnh, theo đuổi giấc mơ! ! Trầm Ngọc Lộ có gì sao? Giải thưởng Bách Hoa lần này, mọi người bàn chuyện cô ấy tranh giành ảnh hậu với Hạ Tuyết, em nhổ vào! ! Tại sao cô ấy muốn tranh giành với Hạ Tuyết chúng ta?”

Hạ Tuyết ngây người nhìn cô gái nhỏ, cúi đầu nói một chút chuyện của giới giải trí, cô mới phát hiện, gần đây bởi vì xảy ra rất nhiều chuyện mà làm chậm trễ công việc, cũng không có nghĩ tới, cuộc sống của mình có thể mang lại nhiều ảnh hưởng cho người khác như vậy, cô xúc động, trong lòng cảm thấy một chút ấm áp, nhìn cô gái nhỏ, lơ đãng hỏi: “Vậy … Có thích Hạ Tuyết không?”

“Thích chứ!” Cô gái nhỏ mỉm cười nhìn Hạ Tuyết, rất nhiệt tình nói: “Lúc em xem buổi lễ trao giải Kim Mã, căng thẳng con ngươi muốn rớt ra ngoài, lúc nhìn thấy chị ấy đoạt giải, em cũng muốn khóc! ! Chị cũng không biết, em rất sùng bái chị ấy, chị ấy là thần tượng hoàn mỹ nhất trong cảm nhận của em! ! Chị nhìn hình chị ấy chụp trong bộ phim “Dịu dàng” đi, nhìn thật đẹp nha! Vì ấp ủ ước mơ rất lâu, rốt cuộc đã tiến tới phía trước rồi.”

Hai tròng mắt Hạ Tuyết đột nhiên ửng đỏ, nhìn cô gái nhỏ, nhìn cô gái trẻ tuổi này nở nụ cười động lòng người, nhớ chưa bao lâu, mình cũng có nụ cười chân thật, hồn nhiên như vậy, mặc dù mang thai ở trong một thị trấn nhỏ, cũng dễ dàng vui vẻ sống tốt, đối với tương lai, còn chưa mờ mịt… Hai tròng mắt của cô lóe lên, vội vàng cúi đầu, không lên tiếng.

“Tới rồi! Cá viên chiên tới rồi! Cá cá viên chiên các loại đã tới! ! Còn có các loại món ăn kèm theo! ! Cô phải từ từ ăn đi! !” Bà lão đột nhiên nắm bả vai Hạ Tuyết, mỉm cười nói: “Lần trước người anh em này tới đây thử cá viên chiên quán chúng tôi, nhưng chúng tôi bị hù chết! ! Một đội vệ sĩ bao vây quán chúng tôi, vừa vặn ngày đó cháu gái của tôi không có ở đây, một mình tôi trông quán, thấy một người như vậy đi tới, sau đó thử tất cả món cá viên chiên nơi này của chúng tôi, nhưng không nói gì. Ôi chao, làm trái tim tôi treo ngược lên, thật căng thẳng đấy, hôm nay xem ra, không có phô trương, chắc chắn là cùng bạn gái tới ăn, ăn cái gì nha, phải hưởng thụ cho tốt, không cần ủng hộ rầm rộ!”

Hạ Tuyết không nhịn được nhìn Hàn Văn Hạo.

Hàn Văn Hạo chỉ cười nhẹ, nhìn nồi lẩu đã sôi trào lên, anh cầm tất cả đĩa cá viên chiên, bỏ vào nồi.

“Hai người từ từ ăn ha…! !” Bà lão cùng cháu gái lập tức đi ra ngoài, có một người khách gọi một đĩa thịt dê.

Hạ Tuyết nhìn bà lão cùng cháu gái thật vui vẻ bận trước bận sau, cô đột nhiên cười khẽ…”Thật ra vui vẻ có thể rất đơn giản…”

Hàn Văn Hạo không lên tiếng, cầm đũa lên khuấy nhẹ cá viên chiên trong nồi, chậm rãi nói: “Cá viên chiên nơi này thật không tệ, em ăn nhiều một chút…”

Hạ Tuyết không nhịn được ngẩng đầu lên, nhìn anh nói: “Em đối với thức ăn, không có yêu cầu cao.”

“Anh có yêu cầu cao! Sự lựa chọn của anh vĩnh viễn đều là tốt nhất!” Hàn Văn Hạo thêm một đĩa cá viên chiên khác.

Hạ Tuyết nhìn anh không biết nên nói gì, lại phát hiện tóc của anh còn ướt đẫm, liền kéo khăn giấy, đưa cho anh nói: “Lau một chút đi…”

Hàn Văn Hạo nhìn cô một cái, cầm lấy khăn giấy, lau nhẹ nước mưa trên mặt.

Hạ Tuyết nhìn anh là người cao quý như vậy, lại cùng với mình ngồi ăn trong một cái quán bình thường, cô đột nhiên chớp mắt một cái, có chút ươn ướt, lập tức cúi đầu nhìn nồi lẩu đang sôi, cá viên chiên nổi lên trên, cô vui vẻ cầm đũa, bưng chén lên muốn gắp nhưng lại không gắp được, Hàn Văn Hạo liền cầm muỗng múc một ít viên thả vào trong chén của cô.

Hạ Tuyết không nhìn anh, chỉ nói tiếng cám ơn, lập tức gắp lên ăn, có mùi thơm rất quen thuộc lan ra khắp khoang miệng, cô vui vẻ ngẩng đầu lên nhìn Hàn Văn Hạo nói: “Ăn thật ngon đấy! ! Rất thơm, rất thơm! ! Mặc dù ăn ngon nhưng em lại phát hiện, nó có một mùi vị rất quen thuộc …”

Hàn Văn Hạo nhìn cô, mỉm cười nói: “Còn nhớ anh đã từng đưa cho em cá viên chiên không?”

Hạ Tuyết vừa ăn, vừa nghĩ nghĩ, nhìn anh nói: “Nhớ! Thế nào?”

Hàn Văn Hạo nhìn cô mỉm cười nói: “Ông lão kia và bà lão này là vợ chồng…”

“À?” Hạ Tuyết giật mình quay đầu nhìn bà lão vẫn vui vẻ đi tới đi lui ở trong quán, thu dọn đồ ăn uống, cô quay đầu lại nhìn Hàn Văn Hạo, không thể tin được nói: “Không thể nào! Làm sao lại trùng hợp như thế? Làm sao anh biết?”

Hàn Văn Hạo nhìn Hạ Tuyết một lúc, khẽ mỉm cười nói: “Lúc Tả An Na dẫn người đi nếm thử cá viên chiên, ông lão kia ngạc nhiên nói với cô ấy, nếu muốn tìm cá viên chiên ăn ngon nhất thì đến nơi đây, bởi vì vợ của ông ấy làm ra cá viên chiên ăn ngon nhất…”

Hạ Tuyết nghe xong giật mình, nói: “Vậy tại sao bọn họ không ở cùng nhau?”

Hàn Văn Hạo nhìn Hạ Tuyết, đưa mắt nhìn thật lâu, chậm rãi nói: “Bọn họ tách ra vẫn không sống cùng nhau, nhưng làm chung một món ăn…”

“Tại sao?” Hạ Tuyết ngạc nhiên nhìn anh hỏi.

Hàn Văn Hạo lắc đầu, lại lấy muỗng múc một chút cá viên chiên thả vào trong chén của cô, rồi chậm rãi nói: “Con người có rất nhiều bí mật, ai có thể hiểu hết? Lúc tách ra chỉ là trong nháy mắt, nhưng mà phải chịu đựng cả đời.”

Hạ Tuyết không lên tiếng, chỉ tiếp tục ăn cá viên chiên, cô là người cuồng ăn, ăn được rất nhiều món, ăn như hổ đói, Hàn Văn Hạo nhìn cô ăn rất nhanh, liền cầm một chai cola rót vào trong ly, nói: “Uống một chút, đừng ăn quá nhanh…”

“Ăn rất ngon!” Hạ Tuyết vừa ăn, vừa cười hài lòng nói, nhưng vì hơi cay cho nên ho khan một tiếng, Hàn Văn Hạo có chút đau lòng nhìn cô, nói: “Em có cảm thấy cô gái nhỏ trong quán này, rất giống em không?”

Hạ Tuyết cười khẽ, gắp một viên cá viên chiên, vừa ăn vừa nói: “Cô ấy xinh đẹp hơn em, may mắn hơn em, ít ra còn có bà nội thương yêu… Có bà nội gọi tên của cô ấy, trước kia em thường ngủ đến lúc nửa đêm, ngủ xong nhìn trong phòng trống rỗng, bắt chước người có ông nội, bà nội, nhẹ nhàng gọi mình… Hạ Tuyết à… Hạ Tuyết ơi… Em nghĩ, người thân gọi tên em rốt cuộc có cảm giác như thế nào? Chắc chắn rất hạnh phúc… Cho đến bây giờ em vẫn nhớ cha mẹ của em gọi tên em, giọng nói kia… Bọn họ sẽ gọi… Bé Tuyết à… Bé Tuyết ơi… Bé Tuyết đừng bướng bỉnh, tới đây với mẹ… Mẹ thương…”

Hàn Văn Hạo nhìn cô.

Có lẽ vì lẩu quá cay, Hạ Tuyết hít mũi một cái, hốc mắt đỏ bừng, nói: “Những người như các anh làm sao có thể hiểu được những người như chúng tôi, cả đời cũng không thể có lỗi với người mình yêu, loại cảm giác này là thế nào?”

“Anh không yêu em sao?” Hàn Văn Hạo nhìn Hạ Tuyết đột nhiên hỏi.

Hạ Tuyết chớp mắt, không lên tiếng, có mấy lời, không thể nói.

Hai tròng mắt Hàn Văn Hạo có chút thắm thiết nhìn Hạ Tuyết nói: “Anh yêu em không đủ sao? Anh đã nói yêu thì cả đời anh có thể chỉ biết nói tiếng yêu với một người thôi… Anh… Anh cũng sẽ gọi em là bé Tuyết, cho em tình yêu thương nhiều nhất, cho anh một chút thời gian để cho anh giải quyết mọi chuyện … Lần trước, không phải dưới tàng anh đào, anh đã thề rồi sao? Em không tin anh sao?”

Hạ Tuyết cúi đầu, nhìn nồi lẩu nóng hổi.

Hàn Văn Hạo nhìn Hạ Tuyết im lặng như vậy, anh cắn răng, hai tròng mắt thoáng qua một chút đau lòng nói: “Em có chuyện gì hãy nói với anh, anh sẽ giải quyết tất cả, nếu em cảm thấy thái độ của anh cư xử với Thư Lôi không đúng, em nói với anh… Được không?”

Hạ Tuyết đột nhiên cười nhẹ, nghẹn ngào, cầm đũa, ăn cá viên chiên.

Hàn Văn Hạo nhìn thái độ của cô như vậy, có chút bất đắc dĩ nói: “Không thể nói với anh sao? Cứ quyết ý tách khỏi anh sao? Hay … Lựa chọn Daniel làm cho em vui vẻ hơn?”

Hạ Tuyết đột nhiên phát hiện nơi cổ họng có chút đắng chát, hai mắt nhấp nháy.

Hàn Văn Hạo nhìn Hạ Tuyết, có chút nghi ngờ nói: “Rốt cuộc em có yêu anh không? Hay không yêu anh? Anh không nhìn ra được em đối với anh có một chút dũng cảm! Tất cả mọi thứ,đều do anh may mắn chiếm đoạt trở về, sáu năm trước cũng như thế, sáu năm sau cũng như thế! !”

Hạ Tuyết không lên tiếng, lại cầm đũa gắp cá viên chiên ăn, thật cay, thật cay, đầu đầy mồ hôi, nước mắt chảy ròng nhưng vẫn ăn rất nhanh, rất nóng hổi nhưng vẫn liều mạng nuốt xuống, Hàn Văn Hạo nhìn không đành lòng, nắm chặt cánh tay của cô nói: “Hơi nóng! ! Đừng ăn nhanh như vậy!”

“Anh đẹp trai! ! Bà nội em mời hai người uống rượu anh đào! !” Cô gái nhỏ không biết từ nơi nào chạy ra, cầm bình rượu và ly đặt trước mặt bọn họ, lại nhìn sắc mặt của hai người bọn họ không đúng, cô miễn cưỡng cười ha ha, nói: “Hai người từ từ uống… Rượu này không say…”

“Cám ơn.” Hàn Văn Hạo nhìn Hạ Tuyết, nói cám ơn.

“Không cần cám ơn!” Cô gái nhỏ sảng khoái đáp, lại liếc nhìn Hạ Tuyết một cái, có chút ngạc nhiên cười ha hả nói: “Chị thật có chút giống Hạ Tuyết, càng nhìn càng giống, nếu đúng thì thật tốt, ảnh hậu tới nhà chúng ta rồi, ha ha…”

Cô gái nhỏ vừa nói vừa cầm khay chạy mất!

Hàn Văn Hạo khẽ thở dài, mở chai rượu ra, rót một ly cho Hạ Tuyết, cũng rót một ly cho mình…

Hạ Tuyết cầm ly rượu lên nhắm hai mắt, uống một hơi cạn sạch, nước mắt rơi xuống, quay mặt sang chỗ khác.

Hàn Văn Hạo cũng uống một hớp rượu…

Hạ Tuyết để ly rượu xuống, cầm chai rượu rót đầy ly của mình, lại cầm ly rượu cay xuống vào bụng, rốt cuộc nặng nề thở ra một hơi, gắp cá viên chiên ăn, không lên tiếng.

Hàn Văn Hạo nhìn cô như vậy, trong lòng đau nhói, đành phải đổi vị trí ngồi bên cạnh Hạ Tuyết, vươn tay kéo nhẹ bả vai của cô, muốn ôm lấy cô…

“Tránh ra!” Hạ Tuyết nhớ tới lời của Tần Thư Lôi, nước mắt của cô rơi xuống, cảm giác say đã tới, đột nhiên quay đầu nhìn Hàn Văn Hạo, nghẹn ngào nói: “Anh cảm thấy em không có…Cướp đoạt quyền lợi của anh chứ?”

Hàn Văn Hạo không lên tiếng, nhìn cô.

Hạ Tuyết cười lạnh, cầm chai rượu rót cho mình một ly đầy, lại uống xuống bụng, nước mắt nhỏ giọt, hít hít cái mũi đỏ, nhìn Hàn Văn Hạo, vỗ ngực của mình, khóc nói: “Anh cảm thấy…Em thật sự không có tranh giành quyền của anh chứ?”

“Em có!” Hàn Văn Hạo lập tức nói.

“Em không có!” Hạ Tuyết nhìn anh, rơi nước mắt, kích động nói: “Vừa mới bắt đầu em cũng không có…Bởi vì người trên thế giới này không nhìn thấy em! ! Em ở trong mắt của các người là một loài cỏ dại, mặc cho các người giẫm đạp, mặc cho các người điên cuồng giẫm đạp! ! Mà duy nhất em có thể làm là sống sót dưới gót chân của các người! Có thể còn sống cũng đã không dễ dàng, còn ai dám tranh giành chứ! ! Tại sao em phải tranh giành! ! ? Em không có tự ái sao? Tại sao người ta muốn mắng em là hồ ly tinh? Anh là cha đứa bé, anh không nên ở bên em sao? Cũng bởi vì em là một loài cỏ dại cho nên tất cả mọi người đã quên em rồi! ! Quên em đã từng chịu khổ! Quên lúc Hạ Tuyết em sinh con, bên cạnh không có bất kỳ ai ngoại trừ Daniel tốt bụng! ! Anh biết em muốn nói chia tay với anh, em rất đau khổ không? Loại cảm giác tan nát này anh hiểu không? Anh cái gì cũng không hiểu! ! Em vì anh chịu thiệt với bao nhiêu người? Thậm chí em còn chịu thiệt với bản thân mình! ! Cha của anh lòng dạ thật tàn nhẫn, ông ấy muốn con gái của em, thế nhưng ông ấy lại không quan tâm em…”

Hạ Tuyết nghẹn ngào, rơi nước mắt, cầm ly rượu lại uống một ly vào bụng, nhìn Hàn Văn Hạo kích động nói: “Không có mẹ làm sao có đứa bé? Đứa bé từ trong tảng đá nổ ra sao? Đứa bé từ trong dòng nước chảy tới sao? Đó là em vất vả mang thai 10 tháng! ! Con bé là máu thịt của em! ! Em vì nó chịu bao nhiêu khổ sở, tại sao ông ấy lại có thể đối xử với em như vậy? Lúc em đến nhà của anh, em không hề ôm ảo tưởng gì với anh, nhưng em lại nghĩ tới, nghĩ tới cái nhà kia cho con của em một chút ấm áp là đủ! ! Ít ra em có thể đi theo con, cảm nhận một chút ấm áp …Nhưng cuối cùng thì sao, em được cái gì? Em không so đo hiềm khích trước kia, em được cái gì? Thậm chí em còn bị cha của anh mắng tham mê xa hoa! ! Anh mắng em không đủ dũng cảm! ! Anh bảo em dũng cảm đi về phía anh, tại sao anh không bảo vệ tốt tự ái trong lòng em trước! Đó là thứ duy nhất em có trong đời … Em vì anh có thể chẳng còn gì nữa, anh hiểu không? Tại sao anh muốn em phải khổ sở từ chối anh! ? Tại sao? Bản thân anh không nghĩ được sao? Anh ngớ ngẫn sao! !”

Hai tròng mắt Hàn Văn Hạo thoáng qua một chút ươn ướt nhìn Hạ Tuyết.

Hạ Tuyết vỗ lồng ngực của mình, nhìn Hàn Văn Hạo rơi lệ nói: “Em cũng là người! Hàn Văn Hạo! ! Khi người khác mắng em là hồ ly tinh, anh biết em có cảm giác gì không?”

Cô ngơ ngác nhìn Hàn Văn Hạo, nước mắt rơi xuống.

Hàn Văn Hạo im lặng nhìn cô.

Hạ Tuyết cắn nhẹ môi, vỗ ngực mình, nhìn anh khổ sở nói: “Em rất sợ, Hàn Văn Hạo…Em rất sợ …Bất kể trên thế giới này có bao nhiêu người bảo vệ em, nhưng cuối cùng tất cả mọi thứ chỉ có một mình em…Em sợ…Em càng không ngừng suy nghĩ, rốt cuộc em đã làm sai điều gì? Anh có thể nói cho em biết không, em đã làm sai điều gì? Em chỉ tham luyến anh một ngày, em đã gặp phải báo ứng, tại sao Thượng Đế tàn nhẫn như vậy? Đối với em quá tàn nhẫn, em chỉ tham một ngày, em đã bị người ta nguyền rủa không quay đầu lại được! ! Có phải phải em khổ cả đời, phải làm cỏ dại cả đời hay không? Nếu chỉ là một cây cỏ dại, ít ra em cũng muốn sống, em không muốn chết …”

Hàn Văn Hạo cắn chặt răng, hai mắt ẩm ướt nhìn cô.

Hạ Tuyết mở nắp chai rượu, muốn uống rượu tiếp, Hàn Văn Hạo đau lòng ngăn cô lại, cầm lấy chai rượu, lại bị cô cứng rắn đẩy ra, đoạt lấy chai rượu rót vào trong cổ họng của mình, nước mắt lại từ khóe mắt rơi xuống, lại cầm chai rượu uống đến không còn một giọt nào, sau đó nện chai rượu trên bàn, kích động nói: “Mấy người các người, từng người đều không tốt! ! Tất cả đều không tốt! ! Xem thường em! Xem thường con gái của em! Tại sao con gái của em là con hoang? Con gái của em xinh đẹp đáng yêu như vậy…Con bé vô tội như thế, tại sao lại mắng con bé? Tại sao muốn chỉ trích một đứa bé, người làm mẹ em đây đau lòng đến cỡ nào? Có cảm thấy mắc nợ nó không? Trong cuộc đời người, ai mà không thiệt thòi chứ! Nếu muốn lên tiếng phê phán, em không có quyền sao? Con bé bị thương, em không bị thương sao? Anh bảo em làm thế nào cho tốt? Em hoàn toàn có quyền lên tiếng phê phán với anh! ! Cho rằng bị thương thì ngon sao? Bị thương là có thể tùy tiện mắng chửi người sao? Em không muốn cùng loại người này đặt chung một chỗ để bàn luận! ! Em xem thường bọn họ! !”

“Đừng nói nữa… Em say rồi” Hàn Văn Hạo nhìn cô, bất đắc dĩ nói.

“Anh cút đi! ! Cũng tại vì anh, em mới chịu loại tội này! ! Anh cút cho em! ! Em không muốn nhìn thấy anh! !” Hạ Tuyết làm như muốn đẩy anh ra, đột nhiên đầu choáng váng, cứ như vậy ngã vào trong ngực Hàn Văn Hạo, cảm nhận lồng ngực rắn chắc của anh tràn ra hơi ấm, ngửi mùi vị đặc biệt trên người anh, giống như mùi vị của một người chồng, trong lòng của cô đau xót, lặng lẽ rơi nước mắt, đột nhiên choáng váng nhắm mắt, chìm vào giấc ngủ.

Hàn Văn Hạo ôm lấy Hạ Tuyết, bất đắc dĩ nhìn mưa phùn mờ mịt bay phía ngoài cửa sổ, cảm giác đột nhiên có một số việc, thật sự xảy ra quá nhanh.

Quán lẩu vẫn buôn bán náo nhiệt, hơn nữa càng lúc càng náo nhiệt, rất náo nhiệt, người tới càng lúc càng đông, rất nhiều người, cũng nhiệt tình ăn uống rất vui vẻ, trên những khuôn mặt từng người tràn đầy hưng phấn, cuộc sống ấm áp, chỉ có hai người dựa vào bên tường chung một chỗ, một ngủ, một bình tĩnh, thật yên tĩnh, thật yên tĩnh, cho đến khi đám đông náo nhiệt cuối cùng dần dần giải tán … Nồi lẩu cũng đã cạn nhiều lần, cá viên chiên cũng nấu rất mềm.

Rốt cuộc Hạ Tuyết trong men say chậm rãi tỉnh lại, nhìn mấy người khách ở bàn khác vẫn rất vui vẻ ăn lẩu, có chút mỏi mệt, cô tựa vào trong ngực Hàn Văn Hạo, nhìn bọn họ ăn lẩu, chậm rãi, cô sâu kín mở miệng nói: “Em khát nước …”

“Đã tỉnh rồi hả? Muốn uống gì?” Hàn Văn Hạo cúi đầu nhìn cô hỏi.

Ánh mắt Hạ Tuyết lóe lên, nói: “Lúc nảy đến đây, có đi qua tiệm trà sữa, em muốn uống…

Hàn Văn Hạo suy nghĩ, hơi nhẹ ôm cô, chậm rãi nói: “Vậy em chờ anh … anh đi mua …”

“Ừ…” Hạ Tuyết sâu kín đáp lời.

Hàn Văn Hạo đành phải buông Hạ Tuyết ra, đứng dậy nhìn cô lập tức nhào vào trên bàn, mệt mỏi ngủ tiếp, buộc lòng xoay người đi ra khỏi quán lẩu, lúc này mưa rơi càng lúc càng lớn, anh đi vào phố xá sầm uất, đi qua vài người rải rác, đạp bùn sình trên đất, bước nhanh tới tiệm trà sữa, hai tròng mắt dưới ánh đèn neon nhàn nhạt lóe lên ánh sáng kiên định, anh đi tới trước tiệm trà sữa, nhìn một cô gái mặc quần áo màu hồng, đội mũ lưỡi trai, nói: “Tôi muốn một ly sữa trà!”

“Được! Mùi gì?” Cô gái nhiệt tình hỏi anh.

Hàn Văn Hạo nghĩ nghĩ, nói ngay: “Mùi táo!”

“Được! Chờ một chút!” Cô gái lập tức móc ra cái ly, bỏ đá vào, bắt đầu làm trà sữa, Hàn Văn Hạo rất chăm chú nhìn cô, trong lòng lại nghĩ tới Hạ Tuyết, nhấc cổ tay lên nhìn đồng hồ, gần 12 giờ rạng sáng hôm sau, muốn chờ một chút nữa đưa cô về nhà mình để cho cô tắm nước nóng, ôm cô ngủ một giấc, nghĩ tới đây, đuôi mắt anh tràn qua một chút nụ cười.

“Trà sữa táo! 8 đồng! Cám ơn!” Cô gái mỉm cười đưa trà sữa cho Hàn Văn Hạo.

Hàn Văn Hạo móc tiền ra, mỉm cười đưa cho cô gái, nói: “Cám ơn cô.” Anh nhận lấy trà sữa, đi ra khỏi tiệm nhỏ, đội mưa quay trở lại con đường lúc nảy, từng bước từng bước đi tới, càng đi trong lòng càng sốt ruột, khi anh vội vã đi vào quán lẩu, đi về phía chỗ của mình lại phát hiện trên bàn hai người ngồi lúc nảy, đã trống không… Anh lập tức quay đầu nhìn về phía một cô gái suýt ngủ gật, vội hỏi: “Bạn gái của tôi đâu?”

Cô gái ngẩng đầu lên nhìn Hàn Văn Hạo, chỉ ra cửa nói: “Cô ấy đã đi rồi, đi rất lâu rồi, anh vừa mới đi ra ngoài, cô ấy cũng đã đi, còn trả tiền để lại cho tôi một tấm hình có ký tên Hạ Tuyết, nói là bạn bè của cô ấy! Ôi! Rất vui!”

Một tiếng trầm đục vang lên, cả ly trà sữa rơi xuống đất, bắn tung tóe ra ngoài.

Hàn Văn Hạo chạy như bay ra khỏi quán lẩu, chạy ra phía ngoài đường cái, khi anh vừa chạy tới ven đường, nhìn thấy Hạ Tuyết lên chiếc xe buýt màu xanh lá, bóng dáng sắp biến mất ở cửa xe, hai tròng mắt anh nóng lên, lập tức chạy thật nhanh giữa đường mưa, đuổi theo xe buýt, kêu to: “Hạ Tuyết! !”

Hạ Tuyết ngồi ở sau xe, nhìn mưa rơi mờ mịt ngoài cửa sổ, dường như ánh đèn phồn hoa vĩnh viễn sẽ không tắt, đau lòng khó thở, chỉ cắn răng ngồi trên xe, chạy như bay về phía trước.

“Hạ Tuyết! !” Hàn Văn Hạo cố sức đuổi theo xe buýt dần dần muốn cách xa mình, anh không ngừng vỗ đuôi xe, kêu to: “Hạ Tuyết! ! Em đừng rời khỏi như thế! ! Anh có thể chịu đựng tất cả, nhưng anh không thể chịu đựng được chia tay với em! ! Rõ ràng chúng ta yêu nhau! ! Đừng như vậy! ! Trong lòng mỗi người chúng ta đều có ủy khuất! Anh có, em cũng có! ! Chúng ta đừng chia tay! ! Rõ ràng chúng ta yêu nhau! Đừng đối xử với anh như vậy! ! Hạ Tuyết …”

Trên thế giới này có rất nhiều âm thanh, nhưng bạn có thể nghe được âm thanh của tất cả mọi người sao? Nếu quả thật có một trái tim nhạy cảm, vậy phải trải qua bao nhiêu điều tốt đẹp và đau khổ của cuộc đời?

Mặt Hạ Tuyết dính vào trên cửa sổ xe, vẫn sâu kín nhìn ánh đèn neon, khó nén bi thương, nước mắt lặng lẽ rơi xuống.

“Hạ Tuyết …” Hàn Văn Hạo vẫn không ngừng đuổi theo chiếc xe buýt, đội mưa to trút xuống, khổ sở vỗ đuôi xe kêu to: “Hạ Tuyết! ! Anh yêu em …Chúng ta đừng chia tay! ! Ít nhất đừng chia tay như vậy! ! Em sẽ rất khổ sở! ! Hạ Tuyết … Anh cầu xin em! Ít nhất tối nay, đừng đi mất như vậy! ! Anh khát vọng ở bên em! ! Hạ Tuyết …”

Xe dần dần chạy đi xa, biến mất trong mưa đêm, giống như vận tốc ánh sáng, ai đã từng nhìn thấy vận tốc ánh sáng? Không có …Bởi vì nó là thứ hư ảo …

Hàn Văn Hạo cắn chặt răng đứng ở trong mưa, cả người ướt đẫm nhìn con đường mưa tối tăm, giống như tất cả đã đi qua, tất cả không xảy ra, chỉ có một mình anh đang yêu, anh nắm chặt quả đấm, hai mắt đỏ ngầu, khổ sở cúi đầu, cắn chặt răng, nước mưa từ khóe mắt rơi xuống, lộ ra bi thương, tuyệt vọng, ướt át.

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *