Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 490

Chương 490: CỬ HÀNH HÔN LỄ

Hạ Tuyết vừa đi ra khỏi xe, lập tức bị đám phóng viên xông tới hỏi chuyện liên quan đến hôn lễ của Hàn Văn Hạo, là vợ trước của Tổng Giám đốc Hàn, mẹ của đứa bé, là người Tổng Giám đốc Hàn không thể bỏ qua trong cuộc đời, lần này đối với tin tức kết hôn của anh ấy, có ý kiến gì không?

Hạ Tuyết không lên tiếng, chỉ cúi đầu, trong vòng vây bảo vệ của vệ sĩ, từng bước từng bước đi vào trong, khuôn mặt hoàn toàn lạnh lùng.

“Hạ Tuyết, nghe nói cô còn tình cảm đối với Tổng Giám đốc Hàn, vậy lần này cậu ấy kết hôn, cô có chúc phúc cho cậu ấy không? Hay không chúc phúc? Như vậy quá hẹp hòi rồi!” Một phóng viên già cầm microphone bắt đầu ném ra lời nói bén nhọn, Isha lập tức tháo mắt kính, đứng bên trong đám người chen lấn, chỉ vào người phóng viên kia, tức giận nói: “Ông có ý gì?, Ông đại diện cho truyền thông hay tạp chí nào? Nói ra những lời này?”

Phóng viên già không để ý tới Isha, lại cầm microphone hướng về phía Hạ Tuyết nói: “Hạ Tuyết, cô nói một lời đi!”

Hạ Tuyết thật sự bất đắc dĩ, chỉ đành phải đứng ở trong đám phóng viên, đối mặt với rất nhiều đèn flash, cô ngẩng đầu lên nhìn ống kính, nhàn nhạt mỉm cười nói: “Đối với chuyện kết hôn của Tổng Giám đốc Hàn, trước mắt tôi còn chưa nghe nói, cho nên không dám suy luận phán đoán, nhưng nếu tin tức này là thật, như vậy tôi chúc phúc cho bọn họ, trên thế giới này, lại thêm một đôi hạnh phúc mới.”

Các phóng viên nghe xong, vẫn cầm microphone muốn phỏng vấn, Isha lập tức dẫn vệ sĩ, đẩy tất cả bọn họ ra, một đường bảo vệ Hạ Tuyết đi vào Cinemax.

Tất cả chuyện xảy ra, trong đầu Hạ Tuyết kêu ong ong, nhưng sắc mặt bình tĩnh nhớ đến ánh mắt nóng bỏng dưới tàng cây hoa anh đào, hai tròng mắt thâm tình trong quán lẩu, trong lòng của cô chua chát, trong hốc mắt hơi run rẩy nước mắt, biết có một số chuyện phải kết thúc, nhưng nếu như không kịp phản ứng sẽ vấp ngã, bởi vì không hề dự báo trước, cho nên ngã không nhẹ, cô nở nụ cười tự giễu.

Trầm Ngọc Lộ cũng ở trong tiếng kêu gào của đám phóng viên, mặc váy ngắn da beo bó sát người, bên ngoài khoác áo da màu đen lệch vai, mang giày cao gót 12 cm, đi xuống xe, không chút để ý phóng viên hỏi, đi vào Cinemax, liếc mắt một cái liền nhìn thấy chiếc BMW sang trọng đưa Hạ Tuyết đến, dưới ánh mặt trời lóe sáng, cô lạnh lùng nở nụ cười…

Trợ lý đứng bên cạnh cô, mỉm cười nói: “Lần này cô và Hạ Tuyết hợp tác, bị truyền thông tham dự vào vì đây là tác phẩm đỉnh cao! Tất cả mọi người đều mãnh liệt chế tạo đề tài giữa cô và cô ấy!”

Khuôn mặt Trầm Ngọc Lộ lạnh lùng ngẩng đầu lên, mỉm cười nói: “Chuyện cười! Chỉ bằng chút tài mọn của Hạ Tuyết cũng muốn tranh với tôi? Cô ta có tư cách gì? Tôi muốn đi vào gặp cô ta chính thức!”

Cô nói xong, không bao lâu đi vào phòng làm việc của tổ diễn kịch “Song Thành Ký”, lúc này đã thấy đạo diễn Lý Vũ đang mặc com lê màu xám tro, ngồi trước bàn làm việc chữ nhật, trong tay đang cầm một cốc mì ăn liền, ngồi bên cạnh nhà biên kịch, Phó đạo diễn, Giám chế cùng Hạ Tuyết, bên cạnh còn hai vị trí trống.

Trầm Ngọc Lộ liếc mắt nhìn chỗ trống đối diện Hạ Tuyết, hai tròng mắt của cô hiện lên âm trầm, nhưng vẫn mỉm cười chào hỏi với đạo diễn, Giám chế.

Hạ Tuyết cầm kịch bản, ngẩng đầu lên nhìn thấy Trầm Ngọc Lộ, cũng lập tức đứng lên nhìn Trầm Ngọc Lộ mỉm cười vươn tay nói: “Cô khỏe chứ! Lần này rất vui được hợp tác cùng cô, có thể có cơ hội học tập cô, đây là vinh hạnh của tôi.”

“Cô quá khách sáo” Trầm Ngọc Lộ cũng mỉm cười nhìn cô, vươn tay nói: “Cô tốt nghiệp từ học viện, thực lực không tầm thường, hi vọng lần này chúng ta hợp tác vui vẻ, chỉ tiếc trong phim chúng ta diễn kẻ thù, tranh đoạt một người đàn ông… Cuối cùng vẫn là cô thắng, nếu cô không muốn đổi vai.”

Hạ Tuyết nhìn cô một cái, cảm thấy trong hai tròng mắt quyến rũ xinh đẹp lóe một tia khiêu khích, đang muốn nói tiếp, đã nghe Đạo diễn Lý bảo bọn họ cùng ngồi xuống, khom người hai tay chống trên mặt bàn, nhìn hai người, mỉm cười nói: “Lần này “Song Thành Ký” có hai nữ chính, Vi Giai và Tử Hàm là nhân vật quan trọng nhất trong bộ phim này, bất kể là bên chính nghĩa hay bên tổ chức khủng bố, đều nhấn mạnh những màn trình diễn tâm lý mạnh mẽ, ngôn ngữ tay chân làm đến nơi, tôi đã từng xem qua diễn xuất của các cô, cảm thấy ở phương diện này các cô diễn tốt nhất, cho nên lần này tìm các cô, một là nói đến việc ký hợp đồng, hai là quyết định cuối cùng với vai diễn hai nữ chính Vi Giai và Tử Hàm. Tôi cùng nhà biên kịch không cùng cách nhìn, nhưng cuối cùng quyết định Hạ Tuyết diễn Tử Hàm, Ngọc Lộ diễn Vi Giai, các cô đối với sự sắp xếp này, có ý kiến gì không?”

Hạ Tuyết và Trầm Ngọc Lộ liếc mắt nhìn nhau, hai người cũng che giấu ánh sáng không thỏa hiệp chút nào, mỉm cười.

“Nếu các cô cũng không có ý kiến đối với sự sắp xếp vai diễn lần này! Chút nữa chúng ta sẽ ký hợp đồng!” Đạo diễn rất hài lòng nói với bọn họ.

“Đúng rồi!” Trầm Ngọc Lộ mỉm cười cầm hợp đồng, ngẩng đầu nhìn đạo diễn nói: “Tổng Giám đốc One-King chúng tôi, Văn Vũ đâu? Hôm nay là ngày quan trọng như vậy, tại sao anh không đến?”

Đạo diễn cũng quen biết Văn Vũ, mỉm cười nói với các cô: “Văn Vũ đã biết phải diễn chung với cô, nhưng hôm nay cậu ấy phải đi thử đồ rể phụ, cho nên không có thời gian!”

Isha nghe vậy, đứng phía sau, mỉm cười nói: “Không thể nào? Mấy ngày nữa em trai của anh ấy cũng sẽ kết hôn, bây giờ mới thử đồ rể phụ?”

Lúc này, Lynda vừa đi vào tổ diễn kịch, vừa đi vào vừa nói: “Lần trước anh ấy thử là cho em trai, hôm nay thử là cho anh trai…”

Hạ Tuyết nhìn cô, sắc mặt không khỏi cứng ngắc, không nhịn được ho khan một tiếng.

Trầm Ngọc Lộ giống như rất quan tâm nhìn Hạ Tuyết, mỉm cười nói: “Cô làm sao vậy? Không thoải mái à?”

Hạ Tuyết vừa kéo khăn giấy, ho khan mấy cái, vừa nói: “Sáng nay, có chút nghẹt mũi, nhưng không để ý, lúc nảy lúc tới, cảm thấy cổ họng đã ho nhẹ. Có thể bị cảm lạnh một chút.”

Trầm Ngọc Lộ nghe xong, đôi mắt quyến rũ nhấp nháy, nhìn bộ dáng Hạ Tuyết cầm khăn giấy che miệng ho khan nói: “Cô phải cẩn thận bảo vệ mình cho tốt nha … Bệnh khuẩn giống như ma quỷ, xâm nhập rất đáng sợ.”

Hạ Tuyết vừa ho khan, vừa nói: “Cám ơn cô. Tôi sẽ cẩn thận!”

“Tốt lắm!” Đạo diễn cũng mỉm cười vỗ tay, nhìn bọn họ nói: “Tiếp theo chúng ta ký hợp đồng, bắt đầu mời người chọn ngày, cúng tổ làm nghi thức ghi hình! Đây là hợp đồng lần này, các cô tự mình xem qua một chút, chúng ta sẽ mời họp báo chính thức ký hợp đồng!”

Lynda và Isha nghe xong, liền tiến lên một lượt, cầm lấy hợp đồng tự mình xem, Trầm Ngọc Lộ và Hạ Tuyết hai người nhìn nhau, đây là lần đầu tiên bọn họ chính thức nhìn đối phương! Trầm Ngọc Lộ cố ý bộc lộ nhất định sẽ thắng, nhưng Hạ Tuyết chỉ khẽ mỉm cười, cho tới bây giờ cô vẫn là một người khiêm tốn, đối với tác phẩm, chỉ diễn tốt tác phẩm là được! Đây chính là thái độ chân thành mình đưa vào tác phẩm.

Nhưng trên thế giới này có rất nhiều loại thái độ, chỉ cần bạn thành công, thái độ của bạn là chiến thắng! Chỉ cần bạn thất bại, thái độ của bạn là sai lầm!

Sau khi ký hợp đồng xong, Trầm Ngọc Lộ và Hạ Tuyết cùng đi ra Cinemax, lúc này đã tụ tập rất nhiều người hâm mộ nhận được tin tức, do bộ phim “Dịu dàng” của Hạ Tuyết không ngừng được công chiếu ở trong nước, cho nên người hâm mộ càng ngày càng nhiều, phim của Trầm Ngọc Lộ cũng chiếu dần dần ở trong nước, hơn nữa cô trở về nước đã lâu, tham gia không ít hoạt động từ thiện và những quảng cáo lớn, còn nhận phỏng vấn của Đài truyền hình và radio, một loạt hoạt động làm cho cô tụ tập không ít người hâm mộ, cho nên khi bọn họ đi ra, đã nhìn thấy tất cả fans hâm mộ của hai người giơ cao áp-phích của các cô phất cờ hò reo, bên Trầm Ngọc Lộ cờ tung bay kêu to: “Ngọc Lộ …”Song Thành Ký” cố lên! ! Chúng tôi ủng hộ cô! Chúng tôi yêu cô! !”

Người hâm mộ bên Hạ Tuyết do một cô gái tóc ngắn dẫn đầu, chỉ thấy cô mặc váy ngắn thiên nga màu hồng, má trái dán nhẹ một chữ tuyết màu trắng, cờ tung bay dẫn đám người hâm mộ, lớn tiếng kích động hô to: “Hạ Tuyết …Chúng tôi yêu chị … “Song Thành Ký” tất thắng! ! Giải thưởng Bách Hoa tất thắng! !”

“Phi! ! Ngọc Lộ chúng ta nhất định sẽ là ảnh hậu giải Bách Hoa! !” Đám fans hâm mộ bên đối phương chỉ vào cô bé kia, tức giận kêu to: “Ảnh hậu nhất định sẽ về Ngọc Lộ chúng tôi! !”

“Hạ Tuyết tất thắng! ! Giải thưởng Bách Hoa tất thắng! !” Cô gái đứng trước mọi người, giơ cờ đỏ và poster cao hơn nữa, khàn giọng hô lên: “Cố lên! ! Hạ Tuyết…”

Đám fans hâm mộ hai bên ầm ĩ ngất trời! Đây là lần đầu tiên Hạ Tuyết đối mặt với tình huống này, bởi vì ngoài quay phim, cô rất ít tham gia các hoạt động, cũng ít tiếp xúc với người hâm mộ, nhưng hôm nay cô vẫn là lần đầu tiên tiếp xúc với hơn ngàn người hâm mộ tới hiện trường, ngược lại lần này đám fans hâm mộ cứu cô, để cho cô không bị phóng viên nhắc lại câu hỏi liên quan đến chuyện kết hôn của Hàn Văn Hạo, cô thở phào nhẹ nhõm, được đám vệ sĩ và Isha bảo vệ, muốn đi vào xe BMW, không ngờ người hâm mộ quá nhiều, chen lấn cô và Ngọc Lộ ở bên kia tất cả đều không thể nhúc nhích, cả người đầy mồ hôi kẹt trong đám người, nhích từng bước di chuyển về phía trước! !

Đám phóng viên lập tức căn cứ vào hai nhóm fans hâm mộ mãnh liệt chế tạo đề tài, lại cùng Giám chế tán gẫu một lát, cố ý thả ra rất nhiều tin tức, thậm chí trang đầu tin tức đã bắt đầu nói các cô bất hòa, mượn tình thế lần này để lăng xê “Song Thành Ký” nổi tiếng! ! Viết như vậy thì như vậy, khi Trầm Ngọc Lộ và Hạ Tuyết cùng ngồi lên xe BMW thì tình huống của hai người bọn họ đã tạo thành thế đối lập! !

Hạ Tuyết ngồi vào xe BMW, nhìn rất nhiều người hâm mộ vì gặp mặt mình một lần, thậm chí có một số người kích động bật khóc, giơ áp-phích của mình, kêu to: “Hạ Tuyết! ! Cố lên! ! Chúng tôi ủng hộ cô! ! Cô mãi mãi là diễn viên giỏi nhất! !”

Có một bóng dáng rất quen thuộc, nữ sinh tóc ngắn, đôi mắt to sáng ở bên trong đám người hâm mộ, cắn răng cố gắng chen qua bên này xe, trong tay cầm một bình thuỷ kêu to: “Hạ Tuyết …Em nghe một người đại diện nói chị thích ăn cá viên chiên! Sáng nay em nói bà nội của em làm cho chị đấy! ! Hạ Tuyết …”

Hạ Tuyết lập tức nhìn nữ sinh kia, nhìn cô chen lấn xô đẩy, hai mắt kích động đến đỏ bừng, cố gắng đi tới thì bị người kéo rơi áo khoác ngoài, nhưng vẫn giơ cao bình thuỷ, Hạ Tuyết nhìn chòng chọc bộ dáng kia của cô, liền nhớ đến cô chính là cô gái nhỏ ở quán lẩu ngày đó tên là Đan Đan, trong lúc Isha không kịp ngăn cản, cô tự mình mở cửa xe BMW, đám người hâm mộ hưng phấn nhào về phía trước mặt cô kêu to, trong sự bảo vệ của vệ sĩ, cô tự mình đưa hai tay, mỉm cười nhận lấy bình thuỷ trong tay Đan Đan vừa nhào tới nói: “Cám ơn cô! Đan Đan…”

Đan Đan có chút sửng sốt, trong lúc bị người hâm mộ chen lấn đẩy trái, chen phải, trong tiếng kêu gào, lần đầu tiên chính mắt nhìn thấy Hạ Tuyết người mặc quần áo sang trọng, khuôn mặt xinh đẹp vẫn không son phấn, cùng hình ảnh đôi tình nhân xuất hiện ở trong quán tối hôm qua, người ông đẹp trai ngồi bên cạnh cô gái xinh đẹp, cô lập tức che chặt miệng, kích động nói không ra lời, càng không ngừng dậm chân, khóc kêu to: “Tối hôm qua là chị sao? Tối hôm qua thật là chị sao?”

Hạ Tuyết mỉm cười, vệ sĩ mạnh mẽ hộ tống đưa vào trong xe BMW, cô mạnh mẽ ngăn cửa đóng lại, ôm bình thủy nhìn Đan Đan ngoài cửa, mỉm cười nói: “Cô yên tâm! Tôi sẽ cố gắng! Cá viên chiên ăn rất ngon! Bình thuỷ tôi rửa sạch sẽ tự mình trả lại cho cô… Trở về đi, mọi người cũng trở về đi… Tôi sẽ diễn xuất thật tốt, không phụ lòng mong đợi của các bạn…”

Đan Đan càng nghe càng kích động, muốn vươn tay bắt tay Hạ Tuyết, lại bị vệ sĩ ngăn ra, đóng chặt cửa xe, xe chậm rãi chạy thẳng đi phía trước, tất cả người hâm mộ vừa vỗ cửa xe, vừa kêu to: “Hạ Tuyết …Cố lên … Chúng tôi mãi mãi yêu cô …Hạ Tuyết …

Hạ Tuyết ôm bình thuỷ, nhìn phía ngoài cửa sổ có rất nhiều người hâm mộ, hai tròng mắt của cô không khỏi đỏ bừng, ngoài cửa sổ tiếng gió và tiếng kêu gào của người hâm mộ cùng nhau truyền đến.

Isha cũng nhìn nhóm fan ngoài cửa sổ, xúc động nói: “Ngôi sao là như vậy, khi cô chỉ còn hai bàn tay trắng, có lẽ làm bạn với cô chỉ còn những âm thanh đáng yêu kia thôi.”

Hạ Tuyết đón gió quay đầu, nhìn người hâm mộ cách mình càng lúc càng xa, trong lòng của cô chợt vô cùng mênh mông, có một loại kích động, có một loại cảnh giới đột nhiên làm cho linh hồn của mình bồng bềnh thức dậy, tận cùng trôi nổi trên thế giới này có chút bi thương đang dần dần tràn lên, tất cả quay về quá khứ … Cô ngẩng đầu lên nhìn gió lùa ngoài cửa sổ, chậm rãi nói: “Bắt đầu từ bây giờ triển khai tất cả công việc cho tôi đi, đại diện phát ngôn, quảng cáo, tuyên truyền, phỏng vấn, tất cả lời mời kịch bản, tất cả mọi thứ để tôi xem qua, tôi muốn bận rộn với công việc, nếu không bận rộn thì có lỗi với những gì tôi đã từng cố gắng và tất cả tổn thương đã chịu đựng! ! Bắt đầu từ hôm nay, tương lai của tôi sẽ do tôi tạo ra! !”

Isha cùng Hạo Vũ và Niệm Niệm cùng nhìn cô!

Hai tròng mắt Hạ Tuyết chăm chú nhìn bầu trời xanh bao la, mây trắng bay bên ngoài cửa sổ, chậm rãi nhắm mắt lại, hưởng thụ cơn gió mát, biết thời gian vô tình âm thầm lướt qua bên cạnh mình.

Năm ngày sau là hôn lễ của người con thứ ba nhà họ Hàn, địa điểm hôn lễ ở sân golf rất lớn của nhà họ Hàn! ! Đây là sự kiện quan trọng của thành phố, giới y học, giới doanh thương, giới chính trị, tất cả mọi người đến chúc mừng trước, vì ông ngoại của Mộng Hàm, thậm chí có mới quan hệ rất tốt cùng hoàng tử của nhiều nước, cho nên lần này trong tân khách có rất nhiều hoàng tử của các nước, hơn nữa khu nhà lớn của nhà họ Hàn gần đây thường có máy bay trực thăng quanh quẩn, vận chuyển đồ trang sức châu báu cao cấp nhất, tất cả có giá trị liên thành, dòng họ nhà họ Hàn từ các nơi trên thế giới chạy tới, các bậc cha chú rối rít tới phụ giúp chuẩn bị hôn lễ này, người trẻ tuổi ở nhà họ Hàn vây quanh Mộng Hàm thay đổi mười hai bộ áo váy cưới và dạ phục, rất nhiều người lui tới vô cùng hưng phấn, hơn nữa mọi người còn nghe nói, sau khi tổ chức xong hôn lễ của Hàn Văn Kiệt và Mộng Hàm, tiếp theo là hôn lễ của Hàn Văn Hạo, hôn lễ của Hàn Văn Hạo càng làm cho mọi người hưng phấn mong đợi, ngay cả truyền thông quốc tế cũng chú ý đến hôn lễ này của anh!

Hi Văn là cháu gái nhà họ Hàn, được Hàn Trí Trung xem trọng nhất, đáng lẽ ông muốn mượn cơ hội này để cho Hi Văn chính thức nhận tổ quy tông, để cho khắp thiên hạ biết cháu gái nhỏ xinh đẹp nhất, cho nên mấy ngày gần đây, ông thường sai người tới đưa Hi Văn đến nhà họ Hàn, gặp mặt tất cả các bậc cha chú của nhà họ Hàn, hơn nữa còn bảo chuyên gia thiết kế nổi tiếng nhất, thiết kế cho Hi Văn các loại váy nhỏ đáng yêu khác nhau, trong đó có một bộ váy dùng tất cả ngọc trai nhỏ loại một ở Hải Nam kết thành chim phượng hoàng nhỏ, xinh đẹp như thiên sứ, nhưng bất kể Hàn Trí Trung đưa Hi Văn trở về nhà họ Hàn thế nào cũng không nói một câu với Hạ Tuyết, giống như xem cô như không khí, trong buổi hôn lễ, Lam Anh tức giận mắng Hàn Trí Trung là lão già đáng chết, làm việc hung ác cũng không sợ bị sét đánh, bởi vì chuyện của Hạ Tuyết, đáng lẽ Lam Anh không muốn tham gia hôn lễ nhà họ Hàn, nhưng Hàn Trí Trung gọi điện thoại cho bà, nói bà không đến, hai nhà cũng đừng qua lại nữa, vô luận Hàn Trí Trung mắng Lam Anh như thế nào, nhưng ông vẫn muốn bà tham gia, ông muốn để cho bà nhìn thấy nhà họ Hàn là dòng họ lớn nhất trên thế giới! ! Lam Anh thật tức giận nhưng cũng không có cách nào, cuối cùng có một ngày, trong phòng tổng thống nhìn thấy hai tấm thiệp mời màu đỏ, một của Dennis, một của Hạ Tuyết, thiệp mời nói rõ một chuyện, cô là người ngoài mặc dù con gái thường ra vào cửa chính nhà họ Hàn. Mấy ngày nay cô vẫn bề bộn nhiều việc, một mình bận rộn, quay quảng cáo, học thuộc lời thoại, tham gia nghi thức ghi hình, dự phỏng vấn, trở về tiếp tục học thuộc kịch bản, lặng lẽ một mình, không nói với Hàn Văn Hạo, không có tin tức của Hàn Văn Hạo, nghe nói anh cùng Tần Thư Lôi đi Anh Quốc, tự mình yêu cầu thiết kế đồ trang sức Hoàng thất, cũng nghe nói chỉ là đi ký hợp tác với ngân hàng thế giới, tin tức dạng gì đều có, giữa bọn họ, không khí yên tĩnh, không sờ được, không chạm tới, không thấy được, giống như hai hành tinh không cùng quỹ đạo, tự mình rơi xuống …

Đối với chuyện hôn nhân này bận nhất đại khái là Hàn Trí Trung, đã từng là người hô mưa gọi gió của nhà họ Hàn, ông dồn hết công sức tổ chức hôn lễ thật long trọng cho con trai cưng, ông muốn tổ chức hôn lễ cho đứa con trai nghe lời nhất, hiểu chuyện nhất, hiền lành nhất, có con dâu gia thế hiển hách, rốt cuộc ông đã đạt được giấc mộng này, khi ông đứng trước cửa sổ sát đất nhìn vườn hoa ngoài phòng, trên cầu hình vòm nhộn nhịp treo đèn lồng đỏ thẫm cùng đồng tâm kết, ông khẽ cười hài lòng, vô cùng yêu thích văn hóa Trung Quốc, hiện tại nồng đậm bản sắc Trung Quốc từ trước đến nay là truyền thống của nhà họ Hàn!

Ngoài cửa vang lên tiếng động! !

Trang Minh Nguyệt mặc sườn xám trắng thêu hoa mẫu đơn màu vàng đi vào, trong tay đang cầm một cái hộp gỗ, cũng không lên tiếng, cẩn thận đặt hộp vào bên trong rất nhiều quà tặng hôn lễ, sau đó lặng lẽ muốn xoay người đi ra ngoài.

“Đứng lại!” Hàn Trí Trung đột nhiên lạnh lùng quay đầu, nhìn Trang Minh Nguyệt!

Trang Minh Nguyệt không lên tiếng, đứng bên sa lon, trong tay nắm một góc áo choàng tuyết trắng, nhàn nhạt hỏi: “Ông tìm tôi có việc sao?”

Hàn Trí Trung thâm trầm nhìn thái độ lạnh nhạt của Trang Minh Nguyệt, khuôn mặt lạnh lùng nói: “Rốt cuộc bà còn muốn tỏ thái độ này tới khi nào? Nếu bà thật muốn rời khỏi ngôi nhà này, xem như bà không có sinh con trai, bây giờ cút ngay cho tôi! !”

Hai mắt Trang Minh Nguyệt đỏ lên, nhưng không nói lời nào, chỉ cúi đầu.

Hàn Trí Trung vừa nhìn thấy thái độ của Trang Minh Nguyệt, ông càng tức giận đi về phía bà nói: “Rốt cuộc bà muốn thế nào? Nói chuyện với bà, bà lại không lên tiếng?”

Trang Minh Nguyệt không lên tiếng, chỉ muốn lặng lẽ đi ra khỏi gian phòng này!

“Đứng lại! !” Hàn Trí Trung tức giận rống lên! ! Dì Lý vừa muốn bưng chung hầm cách thủy do bà chủ nấu, đưa vào cho ông chủ, nghe tiếng rống giận như thế, bà sững sờ tại cửa, không dám đi vào, không dám đi ra ngoài.

Hàn Trí Trung tức giận đi tới trước mặt của Trang Minh Nguyệt, cũng không để ý trước mặt của người giúp việc, trách mắng bà nói: “Bà nhìn lại bộ dáng hiện tại của bà đi, cũng không bằng người giúp việc, sợ hãi rụt rè! Có phải bà thật muốn đấu với tôi đến cùng không? Lúc muốn ở lại bên cạnh tôi, dùng hết mọi cách, tại sao lại không muốn kiên cường một chút? Loại phụ nữ như bà có thể có được đàn ông sao? Nếu không phải bà sinh cho tôi ba đứa con trai rất ưu tú, tôi sớm có nhiều vợ lẻ rồi, bà còn không biết dừng?”

Trong lòng Trang Minh Nguyệt đột nhiên đau xót, chỉ nghẹn ngào nói: “Tôi hiện tại… Không biết rốt cuộc ông muốn làm thế nào? Tôi chỉ muốn chờ Văn Kiệt kết hôn xong, tôi sẽ đi khỏi… Hôn lễ của Văn Hạo, chỉ có một mình ông quan tâm, tôi không có cách nào cố gắng vì hôn lễ như vậy của con trai tôi. Nhìn bọn chúng giống như nhìn thấy chúng ta năm đó, đi qua lễ đường, ông liền vứt tay của tôi, đi xem Văn Giai… Hi vọng ông đừng hối hận… Bây giờ ông vì mình, đánh đổi cuộc hôn nhân của Văn Hạo, nó đồng ý với ông, cũng chỉ là đồng ý mà thôi.”

Hàn Trí Trung lập tức đi tới trước mặt của Trang Minh Nguyệt, ngăn bà đi ra khỏi phòng, tức giận nói: “Tại sao bà biết nó không hạnh phúc?”

“Từ lúc ông lấy tôi cho tới bây giờ, ông có hạnh phúc sao?” Trang Minh Nguyệt nói đến chuyện này, trong lòng lại đau xót, không khỏi thương cảm muốn đi ra ngoài.

“Bà muốn đi thật? Nếu muốn đi thật! Tôi sẽ bảo chị Lý lập tức ném đồ dùng của bà mười mấy năm trong phòng tôi ra ngoài, bắt đầu từ hôm nay, bà ngủ ở phòng khách! !” Hàn Trí Trung cao giọng nói.

“Tốt…” Trang Minh Nguyệt lạnh nhạt nói xong, liền đi ra ngoài.

Dì Lý đột nhiên đau lòng nhìn bà chủ, an ủi nói: “Bà chủ… Cậu cả đã về…”

Trang Minh Nguyệt giật mình ngẩng đầu lên, vui mừng nhìn dì Lý nói: “Có thật không? Trở về rồi? Nó đi nước Anh mới hai ngày, trở về nhanh như vậy?”

“Đúng vậy! ! Ngồi máy bay tư nhân trở về…” Dì Lý mỉm cười nói.

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

error: Alert: Content is protected !!