Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 492

Chương 492: CẢNH DIỄN CỦA EM TRAI

Sáng sớm hôm sau!

Có sương mù!

Hàn Văn Hạo nghỉ ngơi ở nhà họ Hàn, anh đã có thể ngửi được mùi thơm đèn lồng đỏ đốt suốt đêm từ trong không khí, nhà họ Hàn giữ vững từng truyền thống, truyền thống này, trước khi mất ông nội còn nói qua hôn lễ của Văn Hạo, nhất định phải đốt nến trong đèn lồng đỏ cháy hết 99 ngày, anh đang nghĩ tới hôn lễ của mình, mặc thường phục, đứng trước cửa sổ sát đất, nhìn sương mù ngoài cửa sổ, đèn lồng vẫn chớp động từng đoàn, từng đoàn màu sắc, anh vẫn bình tĩnh nhìn đoàn màu sắc đỏ này, không nhìn ra bất kỳ suy nghĩ chênh vênh nào.

Lúc này điện thoại vang lên.

Ánh mắt anh chớp lóe, chậm rãi xoay người đi về phía bên giường, cầm điện thoại di động trong hộc tủ, nhấn phím nghe, anh đi tới trước cửa sổ sát đất, nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ, đáp lời: “Ừ…”

“Cha!” Giọng nói trong vắt của Hi Văn truyền đến!

Hàn Văn Hạo nghe được giọng nói con gái, khuôn mặt lạnh lùng lùng lúc nảy đột nhiên tan ra, ánh mắt dịu dàng nói: “Ừ… Thức dậy sớm như vậy?”

Hi Văn tức giận nói với cha: “Con không có cách nào! ! Đáng lẽ con không muốn đi đến nhà các người đâu!”

Hàn Văn Hạo nghe con gái nói như vậy, chỉ khẽ mỉm cười, mặc dù trong lòng xúc động, chẳng qua cũng xem như không, liền nói: “Thế nào?”

“Nhưng ông nội và Lam nữ sĩ cùng PAPA đều nói con không có lễ phép, con nói muốn suy nghĩ lại một chút, mẹ lại nói chú Văn Kiệt là người bạn quan trọng nhất trong đời của mẹ, là tri kỷ, là người thân, huống chi, chú ấy còn là chú ba của con, nếu con không đi mẹ sẽ rất thất vọng, rất đau lòng, rất đau lòng! ! Con cũng hơi thích chú Văn Kiệt, nên con mới đi! Hừ! !”

Hàn Văn Hạo nghe xong, không nhịn được mỉm cười nói: “Con thích chú Văn Kiệt sao lại không đi? Phải chơi thật vui vẻ, chú Văn Kiệt luôn hi vọng mọi người thật vui vẻ.”

Hi Văn chu miệng, suy nghĩ trong chốc lát, cẩn thận hỏi: “Cha, có phải cha và dì Tần cùng xuất ngoại hay không? Có phải hai người chuẩn bị muốn kết hôn hay không?”

Hàn Văn Hạo nghe xong, không lên tiếng, nhìn sương mù ngoài cửa sổ một mảnh trắng xóa, giống như có thể nhìn bọn chúng di chuyển thành từng cụm, từng cụm…”Làm sao con biết?”

“Hiện tại trên ti vi khắp nơi đều đang nói tin tức của hai người. Mấy ngày qua cha không gọi điện thoại cho con, chỉ có thể theo dõi tin tức thôi! Con cảm thấy con thật đáng thương!” Hi Văn nắm điện thoại ngồi trên sa lon nhỏ Pikachu do Daniel mua cho mình, chỉ cần ngồi xuống, Pikachu sẽ đưa hai tay ra ôm lấy mình.

“Thế nào?” Hàn Văn Hạo nắm điện thoại, hỏi con gái.

“Con muốn biết tin tức của cha và mẹ đều phải xem tivi mới biết! Con cũng không biết bình thường các người đang làm gì? Con chỉ biết mẹ nhận một bộ phim, gần đây rất bận, thường suốt đêm học thuộc kịnh bản, có lúc nửa đêm bò dậy tìm thức ăn, ăn được một nửa lại nôn ra, nôn xong lại ăn, con còn tưởng rằng mẹ muốn sinh em trai nhỏ cho con nữa!” Hi Văn vẫn cầm điện thoại di động, ở trong ngực Pikachu, di chuyển khắp nơi, không ngồi yên!

Hàn Văn Hạo chỉ im lặng nghe, trong tròng mắt chỉ lóe lên ánh sáng lạnh lùng.

“Cha! Có phải cha cãi nhau với mẹ không?” Hi Văn đột nhiên hỏi cha.

“Không có!” Hàn Văn Hạo chậm rãi đáp.

“Cha nghe nói thân thể mẹ không thoải mái cũng không để ý đến, cũng không gọi điện thoại cho mẹ, đừng như vậy nha, không làm được vợ chồng cũng có thể làm bạn bè… Đừng giận nhau!” Hi Văn vô cùng phóng khoáng nói. Hàn Văn Vũ thường nói, cô bé Hi Văn nói chuyện so với người lớn còn tự nhiên hơn.

Hàn Văn Hạo vẫn nhìn đoàn đèn lồng màu đỏ, trong ánh nắng ban mai bắt đầu toả ra một màu sắc xinh đẹp.

“Cha! Tại sao cha không nói?” Lúc này Hi Văn có chút đau lòng hỏi cha.

Hàn Văn Hạo nắm điện thoại, im lặng như muốn hòa tan vào trong không khí lạnh lẽo, anh sâu kín nói: “Gần đây cha có chút mệt mỏi, vì sự nghiệp đã nhiều năm cha làm rất nhiều việc, thủ đoạn tàn nhẫn, làm tổn thương rất nhiều người, nhưng cha cũng không mệt mỏi. Nhưng trong khoảng thời gian này cha có chút mệt mỏi. Cho nên gần đây cha chỉ quan tâm đến công việc và Hi Văn, chuyện khác tạm thời cha không muốn suy nghĩ nhiều…”

Hi Văn ngồi đó nắm điện thoại, đôi mắt to tròn sáng lấp lánh, mặc cho hai tay của Pikachu ôm lấy mình, cảm giác trên mặt có chút trưởng thành so với những người bạn nhỏ cùng lứa, nói: “Vậy… Sau này, cha còn liên lạc với mẹ không?”

Hai tròng mắt Hàn Văn Hạo thoáng qua lạnh nhạt nói: “Sẽ, bởi vì Hi Văn, chúng ta sẽ thỉnh thoảng liên lạc.”

Đột nhiên hai mắt Hi Văn đỏ bừng, chớp mắt to một cái, giọt nước mắt lăn ra, cô bé vẫn nắm điện thoại không nói ra lời, muốn nói cho người cha đang hờ hững này, cha à, con gái hy vọng cha và mẹ ở bên nhau, cho nên con gái cố ý giả vờ thờ ơ, con gái đặc biệt muốn nói cho cha biết gần đây mẹ rất vất vả, cha nhớ quan tâm một chút, nhưng cha nói không sao, có đôi khi thật không thể nói quá rõ, mặc kệ IQ của mẹ bao nhiêu, mẹ cũng chỉ là một đứa bé mà thôi.

Hi Văn hít mũi một cái, đột nhiên cảm giác mình quay về lúc ở Pháp, lúc đó không có cha, cùng mẹ sống nương tựa lẫn nhau, nhưng cô bé không nói ra, chỉ nắm điện thoại sâu kín quan tâm nói: “Cha, cha nhất định phải hạnh phúc, thường ngày phải ăn cơm đúng giờ nha, đừng không ngủ, còn nữa, đừng gây gổ với dì, nếu khi nào cha và dì sống với nhau có em trai nhỏ, con nhất định sẽ thương yêu em bé, con còn có việc bận, con cúp máy đây.”

“Ừ…” Hàn Văn Hạo đành cúp điện thoại, sau đó nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ, hai tròng mắt có chút ươn ướt.

Lúc này tiếng gõ cửa vang lên.

Hàn Văn Hạo hơi nghiêng người, đã nhìn thấy Hàn Văn Vũ vừa cầm ly mì ăn liền, vừa ăn vừa đi tới, nhìn anh cả nói: “Anh về lúc nào vậy?”

Hàn Văn Hạo mím chặt đôi môi, khuôn mặt lạnh lùng nhìn đứa em trai thứ hai này, không khách sáo nói: “Rốt cuộc có phải mẹ nhặt được chú không vậy? Làm việc thô lỗ, khi còn bé thành tích học tập không tốt, sau đó lại thích ăn hàng vỉa hè, không thích phụ nữ, trên thế giới này, tại sao lại có loại ngoại tộc như chú vậy? Đã về nhà này, lại còn ăn mì ăn liền?”

“Em cũng nghi ngờ anh ấy là do mẹ nhặt được!” Hàn Văn Kiệt cũng mỉm cười đi tới, nói.

“Phi! !” Hàn Văn Vũ ngồi trên ghế sa lon trong phòng anh trai, vẫn ăn mì ăn liền, nói: “Mẹ nói, anh ở trong bụng của mẹ mười một tháng mới ra ngoài! ! Làm sao anh không phải mẹ sinh chứ! ! Giống như hai vị phật các người, không tim không phải thì thế nào? Mì ăn liền này ăn rất ngon đấy, là Hạ Tuyết giới thiệu cho anh đấy! Hai chúng tôi suốt ngày ở trong phòng tập võ, tập võ nha! Vô cùng thoải mái! Cùng nhau ngồi ăn cá viên chiên, cùng nhau nghiên cứu loại mì ăn liền nào ăn ngon! Đùa giỡn rất vui vẻ! Còn nói, đến lúc diễn cảnh hôn và cảnh trên giường nên làm gì?”

Hàn Văn Kiệt đột nhiên cười khẽ, cũng có chút lúng túng nói: “Anh… Cùng Hạ Tuyết có cảnh diễn trên giường và cảnh hôn sao?”

Hàn Văn Vũ đôi mắt to ngây thơ nhìn chằm chằm anh nói: “Đúng vậy! Bộ phim này, bất cứ giá nào chúng tôi cũng phải tham gia. Bất quá không diễn bốc lửa như “Trà Hoa Nữ” thôi, nhưng trong bộ phim này, chúng tôi hôn mười bảy lần ! Nhất định sẽ hôn cho long trời lở đất, anh có ý định đem những tháng năm thầm yêu mến cô ấy, dồn hết vào cảnh hôn trong phim, hì hì!”

Hàn Văn Kiệt lập tức nhìn về phía anh cả.

Hàn Văn Hạo khuôn mặt lạnh lùng không lên tiếng.

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *