Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 500

Chương 500: SỰ THẬT HÔN LỄ

Hai tròng mắt Hàn Văn Hạo nhấp nháy, đối với mọi chuyện cũng không để ý, nhưng trong lúc này nhìn dáng vẻ của cha lộ ra khiếp sợ, anh nhíu mày. Lam Anh cũng ngừng thở, từ từ bước đến gần ghế sa lon.

Hạ Tuyết nhìn tất cả mọi người căng thẳng nhìn cô như vậy, cô cũng có chút lo lắng mỉm cười nói: “Lúc ấy chúng tôi rơi xuống vách núi thì có một ông lão đã cứu chúng tôi, dường như ông lão này rất hiểu kỹ thuật pha trà, có vẻ rất hợp ý với tôi cho nên dạy cho tôi một chút kỹ thuật pha trà. Mà tôi chỉ học được da lông, còn chưa hiểu hết…”

Ánh mắt Hàn Văn Hạo nhanh chóng quét về phía cha.

Sắc mặt của Hàn Trí Trung lạnh lẽo, nhìn chòng chọc Hạ Tuyết, khuôn mặt căng thẳng, cả người phát ra lạnh lùng, chậm rãi hỏi: “Ông lão kia họ gì?”

Hạ Tuyết không nhịn được nhìn về phía Hàn Văn Hạo, chỉ thấy anh ngồi cứng ngắc tại chỗ, nuốt một ngụm nước bọt, nhìn Hàn Trí Trung mỉm cười nói: “Họ… Trần …”

Ánh mắt của Lam Anh nhíu lại.

Trang Minh Nguyệt khiếp sợ trợn to hai mắt.

Hàn Trí Trung vừa nghe cái họ này, ánh mắt nhanh chóng chớp một cái, nắm chặt hai quả đấm trên đầu gối, cúi đầu khuôn mặt lạnh lùng không muốn thừa nhận nói: “Không thể nào!”

Hàn Văn Hạo lại nhìn cha, chậm rãi mở miệng: “Thật sự bọn con gọi ông lão kia là cụ Trần, lúc đầu con vẫn tò mò thân phận của ông ấy bởi vì kỹ thuật pha trà của ông ấy rất cao, đối với trà đạo Trung quốc có nghiên cứu rất sâu, hơn nữa ông ấy một mình sống ở rừng núi hoang nhưng cũng không thiếu đồ dùng, con mơ hồ cảm giác có người luôn giúp đỡ cuộc sống của ông ấy lâu nay. Chân của ông ấy cử động có chút không thuận tiện. Nhiều năm trước, vợ con bị tai nạn xe cộ đã qua đời! Cháu gái gả cho người thôn trà dưới chân núi.”

Hàn Trí Trung đột nhiên rất sốt ruột ngẩng đầu nhìn con trai, hai tay nắm chặt đầu gối, ngừng thở nhìn con trai, vẫn nghi ngờ hỏi: “Tại sao con biết rõ ràng như thế! ?”

“Ông ấy nói!” Hàn Văn Hạo nhìn cha, cũng có chút nghi ngờ nói.

Trang Minh Nguyệt đột nhiên cảm giác lồng ngực sắp hít thở không thông, tay cầm chiếc khăn tay màu trắng, vẻ mặt bắt đầu căng thẳng và run rẩy.

Lam Anh lại cảm thấy hứng thú nhìn Hạ Tuyết, mỉm cười nói: “Hạ Tuyết! Ông lão này dạy cho con kỹ thuật pha trà sao? Ông ấy dễ dàng dạy cho con kỹ thuật pha trà này sao? Phải biết rằng một chút kỹ thuật pha trà này cũng không thể tùy tiện dạy cho người khác đâu.”

Hạ Tuyết ngẩng đầu nhìn Lam Anh, mỉm cười nói: “Đúng vậy…Ông ấy rất thích con…Trước khi con đi còn bảo con quỳ xuống nhận con làm cháu gái, muốn con dâng trà cho ông, còn tặng quà cho con… Sau khi con rời núi vẫn rất nhớ ông, có ý định sau khi quay phim xong, con đi thăm ông một chút…Muốn ông rời núi một chút…”

Trong nháy mắt, Hàn Trí Trung khiếp sợ quay đầu nhìn Hạ Tuyết!

Trang Minh Nguyệt nhìn Hạ Tuyết, cũng không thể tin nổi, lại càng căng thẳng hỏi: “Ông ấy tặng cho con quà gì vậy? Con có xem chưa?”

Hạ Tuyết nhìn Trang Minh Nguyệt ngây ngốc lắc đầu, cười nói: “Không có …Vẫn chưa mở ra xem, sao vậy?”

Cô nhìn mọi người, có chút lúng túng.

Sắc mặt Lam Anh lạnh lùng, nhìn Hạ Tuyết hỏi: “Quà tặng này con để ở đâu?”

“Đặt ở…” Hạ Tuyết suy nghĩ một chút, miễn cưỡng cười nói: “Đặt ở…À … Con đặt ở trong tủ trang điểm hộc tủ đầu tiên…”

“Chị Lý, bà lập tức bảo người lái trực thăng đến phòng của Hạ Tuyết, lấy quà tặng này, hôm nay chúng tôi muốn chính mắt xem qua!” Lam Anh lạnh lùng dặn bảo.

“Nhanh đi!” Trang Minh Nguyệt lập tức nhìn dì Lý, tiếp tục dặn bảo.

“Dạ!” Dì Lý vội vã đi ra ngoài.

Lúc này, Lam Anh lại nhìn Hàn Trí Trung, trong đáy lòng cười lạnh nói, Hàn Trí Trung, ông cũng có hôm nay!

Thời gian từng phút trôi qua, các bậc cha chú nhà họ Hàn giống như đối với chuyện này vẫn giữ thái độ vô cùng nghiêm túc, mọi người im lặng chờ đợi, Hạ Tuyết ngồi trong đó, rất căng thẳng, có chút thở không nổi, thậm chí cô nhìn thấy con gái cũng ngạc nhiên nhìn mình, cô cau mày, cắn chặt môi, cảm giác chuyện này thật không đơn giản.

Trong chuyện này, Hàn Trí Trung vẫn giữ thái độ không bình tĩnh nhất, thậm chí không khỏi dâng lên kính sợ.

Ngoài cửa nhanh chóng vang lên tiếng bước chân, dì Lý cùng hai người giúp việc cùng Thanh Nhã trong nhà của Daniel lo lắng đi vào, cẩn thận mang một cái hộp gỗ đỏ cũ kỹ và một túi da cũ kỹ, cẩn thận đặt tất cả trên bàn trà!

Hàn Trí Trung và Trang Minh Nguyệt cùng Lam Anh liếc nhìn cái hộp gỗ nhỏ màu đỏ như quyển sách trà đặt trên bàn, cũng không khỏi run lên!

“Mở ra! !” Hàn Trí Trung lập tức bảo dì Lý mở ra.

“Chậm đã!” Lam Anh lạnh lùng nhìn Hàn Trí Trung, chợt nhíu mày nói: “Vật này là của ông sao?”

Trên mặt Hàn Trí Trung cứng ngắc, không khách sáo nhìn Lam Anh một cái, mới quay đầu nhìn Hạ Tuyết, thái độ dịu lại, nói: “Hạ Tuyết, cô mở ra cho mọi người nhìn xem, ông lão này tặng cô thứ gì…”

“A…” Hạ Tuyết có chút căng thẳng nhìn mọi người xung quanh, hơi nghiêng người tới trước, nhẹ nhàng chạm vào hộp gỗ đỏ, cô lập tức nhớ tới ông nội đối với mình rất đau lòng và thương yêu, cô không khỏi dịu dàng cười khẽ, cẩn thận vươn tay, mở nhẹ khóa đồng, mở hộp ra, nhất thời một mùi thơm ngát xông vào mũi, loại mùi thơm này giống như chứa linh khí của trời đất, hấp thụ giọt sương trong núi, giống như có thể cảm giác đám mây trôi bồng bềnh, dòng suối chảy…

Mọi người nhanh chóng nhìn lá trà được đặt bên trong cái hộp gỗ, từng lá, từng lá như có sức sống mạnh mẽ, Lam Anh kích động cười nói: “Quả nhiên là Đại Hồng Bào! !”

Rốt cuộc, Hàn Trí Trung khiếp sợ nhìn bên trong cái hộp gỗ, ông dốc cả đời để theo đuổi Đại Hồng Bào, ánh mắt ông lóe lên sợ hãi.

Trang Minh Nguyệt nhìn chằm chằm lá trà đặt bên trong, hai mắt lập tức đỏ lên.

Hàn Văn Hạo thật sự không hiểu, cau mày, nhìn các bậc cha chú.

“Chuyện này…” Hàn Linh Trí cũng nghe nói chuyện năm đó, liền không nhịn được mở miệng, nhưng lại nhìn thấy ánh mắt của anh cả, nên không dám lên tiếng.

Hàn Trí Trung nhìn chằm chằm Đại Hồng Bào trong hộp gỗ, thật lâu thật lâu, thái độ của người hô mưa gọi gió giống như trong nháy mắt già đi mười tuổi, ông kích động duỗi ngón tay, chạm nhẹ vào túi da nói: “Cô…Mở tiếp túi da này xem một chút…”

Hạ Tuyết suy nghĩ một chút, liền cầm túi da cẩn thận rút tài liệu từng xấp, từng xấp ở bên trong túi ra ngoài, nhưng khi cô mở ra từng cái thì cô cũng hoàn toàn kinh hãi! !

Mọi người cũng khiếp sợ nhìn về phía tài liệu đang đặt trên bàn trà, bên trong có thư chuyển nhượng 127 vườn trà từ Trung Quốc đến Nhật Bản và Hàn Quốc trên toàn thế giới, trong đó có bút tích viết tay màu mực xanh: “Trần Sĩ Hiên chuyển nhượng tất cả vườn trà cho cháu gái Hạ Tuyết, sau khi Hạ Tuyết tiếp nhận quyền tài sản 127 vườn trà, có nghĩa vụ thu hồi 103 vườn trà mà 38 năm trước nhà họ Hàn mượn dùng để “Học tập”! Bên trái trang tài liệu cuối cùng, Hàn Trí Trung cùng Trần Sĩ Hiên ký tên xác nhận!”

Hạ Tuyết sửng sốt nhìn chữ viết của ông nội phía trên, trong nháy mắt hốc mắt đỏ lên, nhớ tới ông nội một mình ngồi bên cạnh bếp lò nhìn lửa đỏ cháy hừng hực bên trong, ánh lửa chiếu trên khuôn mặt già nua, đôi mắt trải qua thương tang, có lẽ ông đã mềm lòng muốn tặng cho cho cháu gái mình thương yêu nhất, nhưng duyên phận cũng trong nháy mắt lệch khỏi quỹ đạo, sinh mệnh được mất vô thường, chỉ cần dùng tâm đối đãi, Thượng Đế sẽ ban tặng món quà cuối cùng.

Cô sửng sốt ngơ ngác nhìn từng trang quyền tài sản, không cần nghĩ cũng biết, phần quyền tài sản này là vô giá, cô lập tức nhớ tới lúc mình đi khỏi, bóng dáng già nua của ông nội đứng dưới máy bay trực thăng, cô xúc động, cúi đầu nước mắt rơi xuống.

Rốt cuộc Hàn Văn Hạo ngẩng đầu lên, khiếp sợ nhìn cha nói: “Cha! ! Chẳng lẽ cụ Trần này chính là trà phụ Trung quốc chúng ta?”

Hàn Trí Trung cắn chặt răng, không lên tiếng!

Trang Minh Nguyệt cũng không lên tiếng.

Lam Anh lại cười lạnh nói: “Người ta nói việc đời khó đoán, không biết Hàn Trí Trung ông trải qua chuyện hôm nay, rốt cuộc là họa hay là phúc! Ý tứ của thầy đều ở trong cách nhìn của ông!”

Hàn Trí Trung lại nhớ tới chuyện cũ, chỉ lạnh lùng ngồi tại chỗ, không lên tiếng.

“Trà phụ?” Lúc này, Hạ Tuyết đã hiểu tất cả ý muốn của ông nội với mình, liền ngẩng đầu nhìn Lam Anh, không hiểu hỏi: “Mẹ…Trà phụ…Là…”

Lam Anh mỉm cười nhìn Hạ Tuyết nói: “Con nói, trà của Trung Quốc phân bố khắp trên thế giới, trà phụ là có ý gì? Con không hiểu sao?”

Hai mắt Hạ Tuyết lập tức sáng lên, nhớ lại ánh mắt đầy cơ trí của ông nội, vô cùng có thần, lúc nói chuyện bình tĩnh, cô nhất thời kích động nói: “Những vườn trà này con không thể nhận! Tại sao con có thể muốn thứ quý trọng như thế? Con nên trả lại cho cháu gái ruột của ông!”

“Đừng dại dột!” Lam Anh mỉm cười nhìn Hạ Tuyết nói: “Những vườn trà này không phải hoàn toàn là của con, còn có hàng ngàn cổ đông, nông dân trồng trà và cả chính phủ, con chỉ chiếm một phần trong đó, nhưng vì con sở hữu toàn bộ vườn trà, từ nay về sau trà nghiệp Trung quốc cùng con có cùng một nhịp thở! Dù sao cũng phải nói, vinh dự còn đáng quý hơn so với tài sản.”

Hạ Tuyết trợn tròn mắt…

Người dòng họ họ Hàn, tất cả dùng thái độ cung kính và ngưỡng mộ nhìn Hạ Tuyết.

Sắc mặt của Tần Thư Lôi tái nhợt, nhìn Hạ Tuyết, tay nắm chặt váy trên đầu gối.

Lam Anh mỉm cười, liếc mắt nhìn Hàn Văn Hạo đang bình tĩnh ngồi một bên, trong lòng cảm thán, duyên phận kỳ diệu chính là ở chỗ này. Bà không lên tiếng, mặc dù trong lòng có chút thương cảm, vẫn không có tin tức của thầy, khổ công tìm kiếm mấy chục năm không ngờ ông lão đã trải qua cuộc sống ẩn dật, bà đột nhiên cười, đứng lên vỗ vỗ bả vai Hàn Trí Trung nói: “Ông bạn già, một ngọn côn này đánh thật đau chứ! Nhớ đấy, bây giờ là ông thiếu nợ Hạ Tuyết rất nhiều! ! Nhớ phải trả! ! Tôi nghĩ ngày sau thầy sẽ phái người tới phụ giúp Hạ Tuyết tiếp nhận vườn trà và thu hồi khoản nợ mà người nhà họ Hàn ông đã nợ! ! Tất cả mọi người đi dự lễ đi! !”

Bà vừa nói xong đã mỉm cười đi ra ngoài, cũng không vạch trần bên trong còn che giấu bao nhiêu chuyện cũ thật chua xót giữa thầy, Hàn Trí Trung và Văn Giai! !

Trang Minh Nguyệt thật sự vô cùng vui mừng nhìn Hạ Tuyết, kích động sôi trào muốn nói nhưng không thốt nên lời.

Hàn Trí Trung cũng không nhịn được nhìn Hạ Tuyết, đã để xuống tất cả thái độ lúc trước, mặc dù đè nén nhưng vẫn căn dặn dì Lý sắp xếp chỗ dự lễ cho Hạ Tuyết gần họ hàng, sau đó im lặng cùng Trang Minh Nguyệt đi ra ngoài.

Mọi người nhà họ Hàn cũng nhìn về phía Hạ Tuyết, ánh mắt thân thiện và ủng hộ nhìn về phía cô, rồi im lặng đi ra ngoài!

Hạ Tuyết vẫn còn đang kích động nhìn tất cả giấy tờ quyền tài sản này, nhớ ông nội dạy bảo mình rất nhiều, trong lòng của cô xúc động run rẩy.

Hàn Văn Hạo cũng ngồi tại chỗ, nhớ đến lúc mình đi khỏi, cụ Trần nói một câu: “Đây là quà tặng cuối cùng ông cho cháu…” Anh nghĩ đến những lời này, hai tròng mắt không khỏi lạnh lẽo, cắn chặt răng, trong lòng không lên tiếng, đứng dậy đỡ Tần Thư Lôi vẫn còn trong khiếp sợ, đi ra ngoài.

Hạ Tuyết không nhịn được ngẩng đầu nhìn bóng lưng của anh, nghĩ đến vào lúc quan trọng như vậy, anh lại đi khỏi…

Dì Lý lại dẫn người giúp việc bưng tới một cái khay màu vàng, bên trong để một đóa hoa hồng đỏ thắm và cái nơ thêu kim tuyến vàng, cẩn thận cài cho Hạ Tuyết, mới mỉm cười nhìn cô nói: “Hạ tiểu thư, lúc nảy ông chủ đã căn dặn, hôm nay cô và bà chủ ngồi chung dự lễ…”

Hạ Tuyết nghe xong, trong lòng lại không khỏi đau nhói, hai tay ôm hộp gỗ đỏ vào lòng, thầm nói: “Ông nội, mới bao nhiêu ngày không gặp, nhưng tình huống lại chuyển biến, có lẽ ông liệu việc như thần, nghĩ đến Hạ Tuyết sẽ có ngày bị người coi thường và khinh khi nhục nhã, cám ơn ông đã cho cháu mọi thứ quý giá, chẳng qua cháu đành để cho ông thất vọng, cháu không thể cùng anh ấy ở bên nhau, nhưng lại phát hiện, kiêu ngạo trong lòng còn quan trọng hơn so với của cải. Cháu từ chối anh ấy, hôm nay cháu đã không có đường lui, chỉ có thể bước thẳng về phía trước, ông yên tâm! Cháu sẽ bước thẳng về phía trước thật tốt, không phụ kỳ vọng của ông. Cám ơn ông đã cho cháu mọi thứ hôm nay, ông nội, nghĩ tới những ngày ở chân núi, cháu rất nhớ, rất nhớ ông, cám ơn ông đã cho cháu niềm kiêu ngạo…Cám ơn ông…”

Cô nghĩ đến đây, cảm thấy thật ấm áp làm cho mình nở nụ cười, mặc dù nụ cười có chút khổ sở, rồi lại nhìn thấy Hàn Văn Vũ hăng hái nhào xuống lầu, nhìn thấy trong phòng khách đã vắng bóng người, anh khiếp sợ nhào tới trước mặt của Hạ Tuyết, nhìn cô nói: “Chuyện này đã xong rồi? Cha tôi không giận dữ, giật tóc mắng to, sau đó tăng xông máu sao?”

Hạ Tuyết nghe Hàn Văn Vũ nói như vậy, ngạc nhiên hỏi: “Chuyện gì? Cha của anh sao lại giận dữ?”

Hàn Văn Vũ nhíu mày, nhìn Hạ Tuyết nói: “Cô không biết? Cô không biết thật sao?”

“Anh đừng làm tôi sợ nữa! !” Hôm nay Hạ Tuyết khiếp sợ đã đủ rồi, trong lòng của cô lại cảm thấy lạnh lẽo nhìn Hàn Văn Vũ, gần như muốn gào lên, hỏi: “Rốt cuộc có chuyện gì hả?”

Đôi mắt to tròn hồn nhiên của Hàn Văn Vũ lóe lên, chợt duỗi ngón tay chỉ chiếc mặt ngọc trên ngực Hạ Tuyết!

“Chát!” Hạ Tuyết vươn tay đập tay của anh nói: “Đứng đắn một chút!”

“Chậc, chậc, chậc!” Hàn Văn Vũ bị cô bắt lấy tay, không có cách nào, cười nói: “Cô thôi đi! Còn chưa phải là nữ chủ nhân của nhà họ Hàn nhưng cứ giống như vậy rồi?”

“Anh nói cái gì?” Hạ Tuyết còn chưa hiểu, nhìn Hàn Văn Vũ, cầm ly trà uống một ngụm lớn!

Hàn Văn Vũ cố ý lườm cô một cái, rốt cuộc bật cười nói: “Cô đeo dây chuyền ngọc mặt trăng là tượng trưng cho nữ chủ nhân của nhà họ Hàn, dây chuyền này mẹ tôi đeo mấy chục năm nay…”

“Phốc…” Cả người Hạ Tuyết bị kích thích không chịu nổi, phun hết nước trà ra ngoài! !

Hạ Tuyết tức giận đến cả người run rẩy đi ra khỏi cái sân lớn của nhà họ Hàn, nhìn tân khách trái phải đông đủ, ở trên sân cỏ xanh mướt đang cầm rượu đỏ lui tới, cô nghiến răng, tức giận nói: “Hàn Văn Hạo, anh đừng để cho tôi tìm thấy anh, nếu gặp được anh, tôi muốn cắn chết anh! !”

Cô vừa nói xong cũng đã nhìn thấy Hàn Văn Hạo bưng ly rượu đỏ, một tay cắm túi quần, đứng trước mặt một người khách nước ngoài, vừa mỉm cười vừa nói, vô cùng phong độ, nhưng Hạ Tuyết nhìn đến anh đã tức giận muốn chết, một tay nắm chặt dây chuyền hình mặt trăng trên ngực, sải bước đi tới trước mặt của Hàn Văn Hạo, mấy người giúp việc nhìn thấy Hạ Tuyết mặc trang phục như vậy, cung kính gật đầu, nhường chỗ, các tân khách có chút quen thuộc nhà họ Hàn cũng dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn Hạ Tuyết.

Hạ Tuyết đỏ mặt, cô cắn răng đi đến trước mặt của Hàn Văn Hạo, đầu tiên cố giả vờ mỉm cười nhìn người khách nước ngoài gật đầu một cái, sau đó dùng tiếng Anh lễ phép nói: “Excuse me!”

Người khách nước ngoài vừa nghe, liền lập tức mỉm cười giơ ly rượu, xoay người đi khỏi.

Giống như Hàn Văn Hạo không nhìn thấy Hạ Tuyết, cầm ly rượu đỏ, khuôn mặt lạnh lùng tránh đi.

“Đứng lại!” Hạ Tuyết cắn răng, cúi đầu nói: “Đến bên kia, tôi có việc muốn nói với anh!”

“Cô đừng cho rằng cô có hơn một trăm vườn trà thì tôi sẽ nghe lời cô nói!” Hàn Văn Hạo đột nhiên lạnh lùng nhìn Hạ Tuyết nói.

“Phi!” Hạ Tuyết tức giận, cũng không để ý xung quanh liền đưa tay nắm chặt cánh tay Hàn Văn Hạo, kéo anh đi tới dưới một cây liễu, tức giận nhìn tên đê tiện này, nói: “Rõ ràng tôi mặc bộ quần áo này, đeo đồ vật này là tượng trưng cho cái gì, anh lại không nói cho tôi biết? Anh có quá đáng không? Anh cố ý để cho tôi mất mặt! !”

Hàn Văn Hạo giống như nghe chó sủa, nói: “Đúng vậy! Tôi biết rõ tượng trưng cho cái gì? Nhưng chuyện này có quan hệ gì tới tôi saao? Đây là mẹ tôi đưa cho cô, cũng không phải do tôi cho cô! Cô rơi vào tình trạng thế nào, chẳng quan hệ tới tôi!”

Anh nói xong, nâng ly rượu đỏ quay đầu nhìn cây cầu hoa xinh đẹp mộng ảo, uống một ngụm rượu đỏ.

“A…Thì ra là như vậy…Anh nghĩ đến vợ hứa hôn của mình nên vo tôi thành thịt viên phải không? Nghĩ rằng cha của anh sẽ ăn tôi chứ!” Hạ Tuyết vừa nói xong, nhìn người phục vụ rượu, búng ngón tay!

Phục vụ lập tức bưng tới một khay rượu đỏ.

Hạ Tuyết nhanh chóng cầm lên một ly rượu đỏ, lạnh lùng nhìn chằm chằm Hàn Văn Hạo, xoay tròn 365 độ ly rượu ở trong tay của mình.

Hàn Văn Hạo cũng lạnh lùng nhìn chằm chằm Hạ Tuyết, nói: “Thế nào? Muốn cầm rượu hắt tôi à?”

Hạ Tuyết không lên tiếng, chỉ lạnh lùng nhìn Hàn Văn Hạo, tức giận đến muốn nổ phổi, lại cười lạnh nói: “Hàn Văn Hạo! ! Đàn ông hẹp hòi tôi đã thấy nhiều, nhưng người hẹp hòi giống như anh, tôi thật đúng là hiếm thấy! ! Rốt cuộc anh muốn như thế nào? Tôi xúc phạm với anh sao? Tôi giết cả nhà anh sao, anh muốn dùng thái độ đó đối xử với tôi như vậy? Tôi mặc kệ ý tứ của mẹ anh đối với tôi như thế nào, không phải anh nên nhắc nhở tôi mặc quần áo này rất lúng túng?”

Hàn Văn Hạo cười lạnh nhìn Hạ Tuyết nói: “Tại sao tôi phải nhắc nhở cô? Cô chịu tội gì, có bao nhiêu đau lòng, có bao nhiêu khổ sở, có quan hệ gì với tôi? A! Đúng rồi! Lần trước cô uống rượu, cô không phải nói mình là cỏ dại sao? Vốn là để cho người ta đạp đấy! !”

“Anh…” Hạ Tuyết không thể nhịn được nữa, nâng lên rượu đỏ không còn lý trí, liền hắt qua Hàn Văn Hạo, không ngờ bị anh nhanh chóng né ra, rượu hắt về phía người ở sau!

Hạ Tuyết hít vào một ngụm khí lạnh, cầm ly rượu trống không khiếp sợ nhìn Hàn Trí Trung đứng ở trước mặt của mình, đang cố nén lửa giận nhìn mình, trên mặt, trên lễ phục cao cấp, tất cả đều là rượu đỏ, cô hoảng sợ vội che miệng lại, vẻ mặt đau khổ, nghĩ tới lần này nhất định sẽ bị mắng không nhẹ…

Nhưng Hàn Trí Trung chỉ đứng trước tân khách, cắn chặt răng nhìn Hạ Tuyết!

Hạ Tuyết cũng nín thở nhìn Hàn Trí Trung, nghĩ muốn cười nhưng không dám cười, cẩn thận nhìn ông từng chút.

Lam Anh đứng ở một đầu khác, thật tò mò nhịn cười, nhìn Hàn Trí Trung, xem lão già chết tiệt này, rốt cuộc bày thái độ gì.

Hàn Văn Hạo cũng nhìn cha, có chút tò mò.

Thời gian trôi qua một chút, khuôn mặt Hàn Trí Trung vẫn còn lạnh lùng, làm như không có chuyện gì xảy ra, bước tới, vừa đi vừa trầm giọng nói: “Còn ở đây làm gì? Không vào dự lễ?”

Hạ Tuyết sững sờ nhìn ông chằm chằm.

Phốc! Lam Anh lập tức không nhịn được bật cười.

“Ông ấy bỏ qua cho tôi như vậy sao?” Hạ Tuyết không thể tin được nhìn về phía Hàn Văn Hạo.

Hàn Văn Hạo không lên tiếng, cầm ly rượu đỏ, đi khỏi.

“Hạ Tuyết…” Lam Anh nhìn về Hạ Tuyết mỉm cười ngoắc tay, nói: “Mau tới đây! Giới thiệu cho con quen một người!”

“Tốt… Con đi xem cô dâu mới một chút, rồi tới…” Hạ Tuyết xoay người vừa muốn đi về phía trước, lại không cẩn thận va phải một người, ví tiền lập tức rơi trên mặt đất, cô ôi một tiếng, ngẩng đầu lên lại thấy Hàn Văn Kiệt đã thay tây trang trắng, trông rất đàn ông, nho nhã cao quý đứng ở trước mặt của mình, mỉm cười nhìn mình, cô mỉm cười nhìn Hàn Văn Kiệt nói: “Trời ạ! Chú rễ đến rồi! Oa! Rất đẹp trai nha!”

Hàn Văn Kiệt nhìn Hạ Tuyết, cười nhẹ, muốn cúi người xuống nhặt ví tiền lên, nhưng Hạ Tuyết đã khom người giúp anh nhặt ví tiền lên, không ngờ tấm hình của Mộng Hàm rơi xuống đất, cô lại khom người xuống nhặt lên, mở ví tiền ra, nói: “Ngớ ngẩn như vậy, nếu rớt hư hình Mộng Hàm, nhất định cô ấy sẽ xử lý anh…”

Cô sững sờ, cầm tấm hình của Mộng Hàm, lại nhìn thấy một chỗ trong suốt của ví tiền là hình của cô gái gần 20 tuổi, cô gái kia để tóc ngắn, mặc váy màu đen, mang giày trắng đứng trong tuyết bay, tươi trẻ, yêu đời nở nụ cười, cặp mắt to giống như vì sao lóe sáng trong tuyết bay…Hai mắt cô đỏ bừng, ngẩng đầu lên nhìn Hàn Văn Kiệt…

Hàn Văn Kiệt thấy không kịp ngăn cô nữa, nhất thời có chút lúng túng, nở nụ cười, dịu dàng nhìn Hạ Tuyết.

“…” Hạ Tuyết nhất thời nói không ra lời, chỉ rưng rưng khiếp sợ nhìn Hàn Văn Kiệt.

Hàn Văn Kiệt giống như không để ý, nhẹ nhàng mỉm cười, im lặng nhận lấy ví tiền trong tay Hạ Tuyết, sau đó từ trong ví tiền rút ra một tấm hình đưa cho Hạ Tuyết, nhàn nhạt nói: “Đây là hình… Nhiều năm trước, tôi đi chụp cảnh tuyết, nhìn thấy cô và em trai ở dưới lầu chơi đùa lúc còn nằm bệnh viện… Vẫn giữ trong ví tiền, nghĩ có cơ hội sẽ đưa cho cô… Nhất thời quên mất… Cô cầm đi, hình hơi cũ…”

Hạ Tuyết không nhúc nhích, chỉ nhìn Hàn Văn Kiệt.

Hàn Văn Kiệt không lên tiếng, kín đáo đặt hình vào trong tay Hạ Tuyết, rồi im lặng đi khỏi, giống như sáu năm trước gặp thoáng qua, Hạ Tuyết cầm tấm hình trong tay, ngây ngốc tại chỗ, ánh mắt mờ mịt.

Khu nhà ở gần nhà họ Hàn.

Tất cả dâu phụ mặc trang phục màu trắng, các cô gái xôn xao ở trong phòng của Mộng Hàm, khắp nơi chơi đùa cười giỡn, Hạ Tuyết ngơ ngác đi vào phòng của Mộng Hàm, nhìn cô đang mặc áo cưới trắng như tuyết, chải búi tóc trang nhã ngồi trước gương trang điểm, cười vui vẻ nói với các cô bạn, lúc đang xoay người thì nhìn thấy Hạ Tuyết, cô hạnh phúc nhìn Hạ Tuyết mỉm cười nói: “Hạ Tuyết… Cô đã đến rồi?”

Hạ Tuyết nhìn thấy nụ cười hạnh phúc của Mộng Hàm, cô lập tức buông lỏng đi tới, hôn lên mặt của Mộng Hàm, cười nói: “Hôm nay cô rất đẹp… Vẫn đẹp như xưa… Cô là cô dâu xinh đẹp nhất…”

Hai mắt Mộng Hàm rưng rưng, vươn tay kéo Hạ Tuyết ngồi ở bên cạnh, đầu tiên chăm chú nhìn cô một cái, ngàn vạn lời nói đều nuốt ở trong cổ, muốn nói, rồi lại cố đè nén, nhìn mấy người bạn, nói: “Mọi người ra ngoài trước đi… Tôi có chút chuyện muốn nói với Hạ Tuyết …

“Tốt… Phải nhanh lên một chút nhé… Phải dự hôn lễ…” Các cô dâu phụ vui vẻ đi ra ngoài cửa, thuận tay đóng cửa lại, để lại mùi thơm lan tỏa.

“Cô muốn nói chuyện gì với tôi?” Hạ Tuyết có chút kinh ngạc nhìn Mộng Hàm cười nói.

Mộng Hàm nhìn chằm chằm nhìn Hạ Tuyết, thật lâu thật lâu, nắm chặt tay của cô, hai mắt loé lên, rốt cuộc quyết định thẳng thắn nói với cô…”Hạ Tuyết… Tôi có một chuyện vẫn muốn tìm cơ hội nói cho cô biết, nhưng tôi không có dũng khí, nhưng hôm nay là ngày quan trọng nhất trong đời tôi, tôi không muốn có tiếc nuối trong hôn lễ với Văn Kiệt …”

Hạ Tuyết nhìn sắc mặt nghiêm túc của cô, cũng có chút căng thẳng cười, hỏi: “Chuyện gì?”

Mộng Hàm chăm chú nhìn khuôn mặt xinh đẹp của Hạ Tuyết, trong lòng đau xót, nhưng vẫn nghẹn ngào xin lỗi nói: “Sáu năm trước… Người Văn Kiệt yêu là cô …”

Hạ Tuyết sửng sốt nhìn cô, tròng mắt có chút gấp rút rưng rưng, buồn cười lại cười không nổi, trên mặt vẫn cứng ngắc.

Hai mắt Mộng Hàm rưng rưng nói: “Anh ấy vì cô, nói chia tay với tôi bảy lần, thậm chí sau khi biết cô mang thai, trong lòng kiên quyết đến với cô, tôi vĩnh viễn đều nhớ một đêm tuyết rơi đầy, anh ấy đứng bên ngoài phòng của tôi suốt cả đêm, cầu xin tôi buông tha anh ấy…Là tôi ba lần dùng cái chết uy hiếp anh ấy…”

Hạ Tuyết khiếp sợ nhìn Mộng Hàm, nước mắt rơi xuống.

Mộng Hàm hối hận cúi đầu, rơi nước mắt: “Hạ Tuyết… Có lẽ sáu năm trước, hai người hiểu nhau, quen biết yêu nhau, là do tôi ích kỷ làm cho tình yêu của hai người dừng lại trong số mạng đáng sợ. Tôi không chịu buông cho anh ấy đi, chỉ cần anh ấy rời khỏi phòng của tôi, tôi sẽ dùng dao găm hung hăng cắt xuống cổ tay của tôi, là tôi bức tử tình yêu của các người, nếu không phải vì tôi, có thể bây giờ hai người hạnh phúc ở bên nhau … Là tôi… Là lỗi của tôi… Xin lỗi… Tôi xin lỗi.”

Hạ Tuyết không thể tiếp nhận được chuyện này, quay đầu nhìn bầu trời ảm đạm bên ngoài cửa sổ, nước mắt rơi xuống.

“Buổi sáng đó, anh ấy quỳ gối bên giường của tôi, nắm tay của tôi, hôn tay của tôi, nói với tôi rằng, anh ấy thật rất yêu, rất yêu cô, muốn chăm sóc cô cả đời, bởi vì cô là một cô gái cô đơn khiến người ta đau lòng, anh ấy chưa bao giờ vì bất cứ chuyện gì, cầu xin bất cứ ai, nhưng anh ấy vì cô, quỳ gối trước mặt của tôi, cầu xin tôi suốt một ngày… Lúc đó tôi nằm trên giường nhìn anh ấy khổ sở rơi nước mắt, lòng tôi mềm nhũn… Bỏ qua cho anh ấy… Thật không ngờ, lúc anh ấy xoay người đi tới bên cô, cô đã ra đi… Là lỗi của tôi, là tôi phá hủy duyên phận giữa hai người … Sáu năm qua, tôi khổ sở cầu xin ở bên cạnh anh ấy, nhưng vào mùa đông mỗi năm, tôi nhìn thấy anh ấy luôn nhìn chằm chằm tuyết bay bên ngoài cửa sổ, rơi vào cô đơn thật sâu, tôi rất đau lòng… Xin lỗi, thật xin lỗi, là tôi quá ích kỷ…” Mộng Hàm khóc rống lên.

Hạ Tuyết cắn chặt răng, không lên tiếng, chỉ ngơ ngác rơi lệ.

“Hạ Tuyết… Cô tha thứ cho tôi… Tôi cầu xin cô tha thứ cho tôi… Tôi biết rõ cô thích Văn Kiệt… Tôi biết rõ, tôi luôn nghĩ đến… Tha thứ cho tôi… Tôi rất xin lỗi cô… Tha thứ cho cho tôi… Tha thứ cho cho tôi…” Mộng Hàm khóc, quỳ gối trước mặt của Hạ Tuyết, nắm chặt tay của cô, cầu xin.

Hạ Tuyết không lên tiếng, cắn chặt răng đỡ Mộng Hàm dậy, nhẹ ôm thân thể mong manh đáng thương của cô, muốn nói gì đó nhưng không sao nói ra lời, chỉ ôm cô dâu trong ngực, thật lâu thật lâu, mới sâu kín nói: “Nghe nói… Năm nay có thể làm vợ chồng phải tu luyện nhiều kiếp… Hãy quý trọng duyên phận của hai người… Cô dũng cảm theo đuổi tình yêu của cô, tôi làm sao lại trách cô? Lúc ấy, là tôi tổn thương cô trước, nếu như không phải là tôi, có thể bây giờ hai người hạnh phúc hơn… Hãy quý trọng cơ hội hai người có thể yêu nhau ở bên nhau… Tôi chúc hai người hạnh phúc… Mọi chuyện đã qua rồi, đều đã qua rồi…”

Mộng Hàm nghe xong, ôm chặt Hạ Tuyết, lặng lẽ rơi nước mắt.

Bên kia tiếng chuông giáo đường chậm rãi vang lên.

Cánh hoa hồng bay tung đầy trời, chiếc cầu hoa hồng tỏa hương thơm hạnh phúc.

Vào giờ phút này tiếng vỗ tay chúc phúc vang dội khắp trời.

Hạ Tuyết đứng phía bên ngoài tân khách nhìn Hàn Văn Kiệt dắt tay Mộng Hàm xinh đẹp, từng bước từng bước trong tiếng vỗ tay, đi tới chiếc cầu hoa, giờ phút này, ca khúc hôn lễ chậm rãi vang lên, cô dâu chú rể, bọn họ nhìn nhau mỉm cười, chậm rãi đi tới hạnh phúc tương lai của bọn họ, Hạ Tuyết từng bước từng bước đi theo Văn Kiệt, đi về phía trước, cuối cùng nhìn anh dắt Mộng Hàm đi tới trước người chứng hôn, chấp nhận lời thề với trời đất, thương yêu đối phương cả đời, cô khẽ mỉm cười, hai mắt tràn ra nước mắt.

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

error: Alert: Content is protected !!