Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 504

Chương 504: TỪ BỎ MỘT GỐC CÂY

Tần Thư Lôi một mình đi bộ ra cửa chính nhà họ Hàn, đúng lúc ánh nắng mặt trời rọi xuống người cô, hai tròng mắt của cô thoáng qua ánh sáng ấm áp, cô nhìn chằm chằm bầu trời cao, trời xanh mây trắng, chậm rãi cười nhỏ, lúc muốn cúi đầu đi tiếp, lại nhìn thấy Hạ Tuyết kéo cánh tay nhỏ bé của Hi Văn, vừa đi vào trong, vừa mắng nói: “Ai bảo con ăn bánh ngọt, ăn làm cả người bẩn hết rồi…”

“Đâu có! ? Chỉ làm dơ váy một chút mà!” Hi Văn ngẩng đầu nhìn mẹ, bĩu môi tức giận nói!

Lúc Hạ Tuyết muốn véo mặt con gái, lại cảm giác trước mặt có một bóng đen, cô dừng lại, đứng đó ngẩng đầu nhìn Tần Thư Lôi đang đứng ở trước mặt của mình, vẻ mặt bình tĩnh, trong lòng của cô kiên quyết, nhìn Tần Thư Lôi, nói với con gái: “Con vào trước đi, tìm khăn giấy lau!”

Hi Văn ngẩng đầu nhìn bà dì trước mặt, lại nhìn mẹ một cái, không lên tiếng nữa, đi vào trong.

“Cô lại muốn nói với tôi cái gì? Tôi cho cô biết, mặc kệ xảy ra chuyện gì, cô hãy nhằm vào tôi, đừng làm tổn thương đến con gái của tôi!” Hạ Tuyết nhìn Tần Thư Lôi vẻ mặt đông cứng, nói.

Tần Thư Lôi nhìn Hạ Tuyết, từng bước từng bước đi tới trước mặt cô, nhìn khuôn mặt xinh đẹp của cô, đôi mắt sạch sẽ lấp lánh, đột nhiên hơi nhíu mày nói: “Thế nào? Sợ tôi sao?”

Ánh mắt của Hạ Tuyết nheo lại nhìn cô gái này, cười lạnh nói: “Tại sao tôi phải sợ cô? Cô là thứ gì? Chẳng lẽ tôi không có tư cách ở bên anh ấy? Chẳng qua chúng tôi buông tay thôi!”

“Dĩ nhiên các người phải buông tay!” Tần Thư Lôi nhìn chằm chằm hai mắt Hạ Tuyết, nói: “Người đàn ông này là của tôi, cô phải buông tay thôi, cô cũng đã nhìn thấy, tôi bị kinh sợ, anh ấy rất lo lắng dìu tôi đi vào phòng của anh ấy, nằm trên giường mà chỉ có nữ chủ nhân mới có thể nằm, chúng tôi rất thân mật ở chung một chỗ…Tại sao cô giành với tôi? Anh ấy còn nói yêu tôi cả đời! Tuyệt đối không thay đổi! ! Còn nói những cô gái khác đều là thứ bỏ đi!”

Ánh mắt của Hạ Tuyết nhấp nháy, lồng ngực bị đè nén khó chịu, có một số việc, nếu nhắm mắt làm ngơ còn có thể tốt một chút, nhưng chính tai nghe được, loại cảm giác đó giống như trái cầu lửa trong thân thể của mình kịch liệt bốc cháy, trong đầu của cô thoáng qua hình ảnh Hàn Văn Hạo bá đạo ôm chặt mình, cúi đầu cuồng nhiệt hôn mình, cảm giác hít thở không thông, cùng người đàn ông này ở chung một chỗ, anh có thể xé rách một cô gái!

“Cô nói cho tôi biết, những thứ này làm gì?” Hạ Tuyết cười lạnh, có chút tức giận nhìn Tần Thư Lôi, nói: “Tôi không giống cô, tôi tuyệt không yêu thích người đàn ông này! Chẳng lẽ cô cho rằng tôi sẽ ghen? Đừng nằm mơ!”

Cô vừa nói xong, lập tức kéo váy dài, sải bước đi vào trong, đi qua bên cạnh Tần Thư Lôi…

“Người đàn ông này… Là cô buông tha! Cô cũng đừng hối hận! Đời này kiếp này, anh ấy không thuộc về cô nữa!” Tần Thư Lôi nói hết lời, cũng đã nhấc váy từng bước từng bước đạp mặt cỏ xanh biếc, giống như đóa hoa mộng ảo, váy dài phất phới, từng bước một đi khỏi.

Hạ Tuyết không biết gì cả, bị chọc giận gần chết nhìn bóng lưng Tần Thư Lôi.

Tần Thư Lôi lại không nhịn được, cười nhỏ, lúc đi khỏi để lại cho Hàn Văn Hạo một món quà nho nhỏ, hi vọng anh không lấy làm phiền lòng.

Hạ Tuyết tức giận muốn nổ phổi, đạp giày cao gót, từng bước từng bước đi vào trong, vừa khéo nhìn thấy Hàn Văn Hạo mặc áo sơ mi trắng, tây trang đen, đang nhàn nhã đi xuống lầu, bộ quần áo mới vừa mặc trong nhà cùng vợ hứa hôn nghỉ ngơi xong, phổi của cô không kiềm chế được nổ tung, nghĩ tới mình dưới tàng hoa anh đào lại tin tưởng người đàn ông này như vậy, cô cắn nhẹ răng, vừa muốn đi lên lầu, thấy Hàn Văn Hạo cũng không thèm nhìn mình đi thẳng tới phía trước, cô cắn răng nghiến lợi làm chuyện xấu, khẽ đưa chân ra, muốn gạt cho anh té ngã, không ngờ người đàn ông này nhanh chóng bước một bước, liền đi qua, rất không khách sáo quay đầu lại nhìn cô!

“Hừ!” Hạ Tuyết không nói gì, đi lên lầu.

“Nếu cô phát điên! Tốt nhất cút ra khỏi gia đình này cho tôi!” Hàn Văn Hạo nhìn theo bóng lưng cô, lạnh lùng nói!

Hạ Tuyết đứng ở cầu thang, không thể tin được, quay đầu nhìn người đàn ông đê tiện này, tức giận nói: “Tôi sẽ rời khỏi chỗ này! Tôi đối với nơi này không hề có một chút lưu luyến! Từ nay, tôi cũng muốn đoạn tuyệt như người nào đó! Tìm một người đàn ông khác cùng anh ấy hôn say đắm, cùng anh ấy sống hạnh phúc ! ! Tôi sẽ tìm ngay thôi!”

Ánh mắt của Hàn Văn Hạo nheo lại nhìn cô!

“Nhìn cái gì mà nhìn? Chưa từng thấy qua người đẹp sao? Đàn ông yêu thích tôi cả bó lớn đấy! Tôi sẽ không ở dưới gốc cây này của anh treo cổ chết! ! Chị đây từ bỏ một gốc cây tôi liền có cả khu rừng!” Hạ Tuyết nhớ đến lời Tần Thư Lôi nói với mình, mất hết lý trí nhìn anh!

Hai tròng mắt thâm thúy của Hàn Văn Hạo phát ra ánh sáng không vui nhìn Hạ Tuyết, nhưng lại không nói, chỉ lạnh lùng nhìn cô chằm chằm !

Hạ Tuyết cũng tức giận nhìn anh!

Hi Văn lau tay, lau váy xong, đi ra phòng khách, nhìn thấy cha mẹ đứng ở chỗ đó, giống như siêu nhân điện quang nhìn quái thú, cô bé cau mày, đứng giữa Hàn Văn Hạo và Hạ Tuyết, nhìn chừng hai người bọn họ, lầu bầu nói: “Các người muốn làm gì? Chuẩn bị chiến đấu sao?”

“Mẹ của con điên rồi! Cô ấy cho rằng cha sẽ để ý cô ấy và đàn ông khác ở chung một chỗ! Cố ý nói ra những lời chọc giận cha! Xem như bên cạnh cha không có phụ nữ, cha cũng không chọn loại phụ nữ này!” Hàn Văn Hạo lạnh lùng bỏ lại một câu, cũng đã xoay người đi khỏi!

Hạ Tuyết nhìn bóng lưng cứng ngắc của anh, năm ngón tay thon dài, nắm chặt tay vịn, tức giận đến trái tim vặn chặt, đau đớn làm cho cô nghẹt thở, tức giận nói: “Đàn ông xấu xa, hãy đợi đấy.”

Hi Văn có chút đồng tình nhìn mẹ nói: “Mẹ… Mẹ đấu không thắng cha đâu, thông minh quyết định tất cả!”

Hạ Tuyết tức giận nhìn con gái nói: “Thật sao? Vậy IQ180 của con, tại sao con không đấu với cha?”

Hi Văn nhún nhún vai, cũng có chút bất đắc dĩ nói: “Nhưng IQ180 của cha là người lớn, IQ180 của con là người nhỏ…Ôi…Có lúc con suy nghĩ, bọn người xấu xuất hiện bắt cóc con đi, trên TV không phải chiếu như vậy sao? Chỉ cần bắt cóc con đi, các người sẽ ôm nhau khóc lóc nức nở, như vậy kết cục cả nhà đoàn tụ…”

“Phi! Nói lung tung!” Hạ Tuyết tức giận nhìn thân thể nho nhỏ của con gái nói: “Người nào bắt cóc con, người đó bị xui xẻo! !”

Tràng đấu kiếm! !

Trác Bách Quân mặc đồng phục đấu kiếm màu trắng, cầm gậy golf thật dài, đánh nát hai mặt kính trong suốt văng tung tóe, vừa căm giận đánh, vừa điên cuồng gào lên: “Tại sao? Tại sao kế hoạch lại thất bại? Hàn Văn Hạo …Tôi muốn cả nhà anh đều chết đi! !”

Anh vừa điên cuồng đánh vào khuôn mặt mình trong kính, vừa điên cuồng gào lên!

Trầm Ngọc Lộ đang đứng một bên lạnh lùng nhìn anh nói: “Trò chơi bây giờ mới bắt đầu, anh vì chút chuyện nhỏ này, mà đập vỡ linh hồn của mình?”

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!