You dont have javascript enabled! Please enable it!

Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 506

Chương 506: MUỐN ĐI ĐÂU?

“Cha…” Trác Bách Quân nhìn người đàn ông hơn 60 tuổi trong màn hình máy tính, toàn thân mặc ki-mô-nô, ngồi đó, khuôn mặt lạnh lùng trầm ngâm nhìn mình!

Trác Bách Quân không dám lên tiếng, chỉ hơi cúi đầu thấp, làm động tác sám hối!

Người đàn ông lạnh lùng nhìn Trác Bách Quân, nói: “Ở Nhật Bản, con biết làm việc thất bại thì hậu quả như thế nào không?”

Hai tròng mắt Trác Bách Quân chợt lóe lên!

Ánh mắt người đàn ông trong xương cất giấu cố chấp và tín ngưỡng đáng sợ, sâu kín nói: “Đó là chết! ! Võ sĩ Nhật Bản, sau khi thất bại chưa bao giờ tham sống sợ chết! Cũng vì vậy, chúng ta mới có thể trở thành một dân tộc kiêu ngạo trên thế giới! Con hành động thất bại hết lần này đến lần khác, con làm cho cha nghi ngờ năng lực làm việc của con! Nếu con không có năng lực báo thù cho mẹ con, vậy con cút ngay ra khỏi Trung Quốc! Cha tự có biện pháp diệt trừ người nhà họ Hàn!”

Trác Bách Quân ngừng thở, hai tay trên đầu gối nắm chặt quả đấm!

“Hàn Văn Hạo là một người lợi hại, lòng dạ tàn nhẫn! ! Nếu thân phận của con bị bại lộ, con cũng chỉ có chết! Nhất định con phải ở trong bóng tối đấu với cậu ta! ! Cẩn thận con trai của Dennis.” Người đàn ông cẩn thận nhắc nhở anh!

Trác Bách Quân ngẩng đầu nhìn cha nói: “Cha nói Daniel sao!”

“Người đàn ông này đã để ý đến nhóm cổ đông Nhật Bản! Nếu cậu ta bắt tay với Hàn Văn Hạo, tất cả sự thật chẳng mấy chốc sẽ bại lộ…” Giọng nói kín đáo của người đàn ông từ trong máy tính bình tĩnh truyền ra.

“Vậy…” Trác Bách Quân nhìn cha!

“Mặc cho bọn họ điều tra thế nào cũng không thể điều tra ra được Đại Nhật Bản ta!” Đàn ông lạnh lùng nhìn chằm chằm Trác Bách Quân nói: “Con phải nắm chặt thời gian, phải biết có một số sự thật không cần điều tra, theo thời gian đi về phía trước, bọn họ cũng sẽ từ từ nổi trên mặt nước! ! Thị trường chứng khoán Trung Quốc bị lao dốc, kế hoạch hợp tác của Hàn thị và Hoàn Cầu bị ảnh hưởng, con phải nắm chặt thời gian, để cho người ở các nơi tiếp tục thu mua …”

“Cái này con biết rõ! Con đã làm rồi ! Khách sạn Thế Giới đã bắt đầu khởi công, con đã mua chuộc được nhân viên của Hàn thị phá vỡ, đến lúc đó xảy ra án mạng, chắc chắn sẽ cho cha một kết quả hài lòng!” Trác Bách Quân lại nói.

“Không cần chắc chắn cho cha kết quả hài lòng! Cho người mẹ của con một câu trả lời chắc chắn đi! Cô ấy mới là người phụ nữ đáng thương!” Người đàn ông trực tiếp nhấn cắt tín hiệu, Trác Bách Quân nhìn thấy phía dưới có một số tài khoản không ngừng nhanh chóng nhập tin tức, cuối cùng anh nhìn thấy một tỷ ba đô la đã thuận lợi đi vào trong tài khoản của mình, sắc mặt anh lạnh lẽo, nơi đuôi mắt thoáng qua vẻ vui.

Ngoài cửa truyền đến tiếng động!

Trác Bách Quân nhanh chóng ngẩng đầu lên, nhìn phía ngoài cửa hỏi: “Ai!”

“Là tôi …” Ngoài cửa truyền đến giọng nói yếu ớt.

Trác Bách Quân vừa nghe, sắc mặt hơi hòa hoãn, tắt máy tính, mới nói: “Vào đi…”

Tĩnh Đồng điềm đạm đáng yêu kéo cánh cửa ra, ngẩng đầu lên, có chút cẩn thận nhìn Trác Bách Quân, phía sau có hai người vệ sĩ đi theo, cô có chút ủy khuất, chỉ cần cô đi vào nơi này, luôn có vệ sĩ đi theo trông chừng mình, cô rất phiền não chuyện này, liền ngẩng đầu nhìn Tổng giám, yếu ớt hỏi: “Tổng giám, tôi có thể đi được chưa? Anh có thể trả lại điện thoại cho tôi không? Tôi còn đang đợi điện thoại của anh ấy đến tối…Tôi muốn…Tôi muốn…Cùng anh ấy đi xem ca nhạc … Sau đó đi thử áo cưới…”

“Cô đúng thật là không có đầu óc! Xem xong ca nhạc cũng mấy giờ rồi, còn đi thử áo cưới?” Trác Bách Quân vừa nói xong, đứng lên đi tới trước kính toàn thân, cởi bộ quần áo đấu kiếm của mình và áo lót bó sát, lộ ra cơ ngực kiên cố.

Mặt của Tĩnh Đồng đỏ lên, xoay người đi!

Đôi mắt đào hoa Trác Bách Quân nhìn cô, mang theo một nụ cười xấu xa, nói: “Đi ra ngoài! Tôi phải thay quần áo! Chờ tôi ở bên ngoài!”

“Vâng…” Tĩnh Đồng vội vàng đi ra ngoài, vệ sĩ lập tức kéo cửa ra, sau đó đứng hai bên trông chừng Tĩnh Đồng!

Tĩnh Đồng đành phải ngừng thở, có chút ủy khuất cúi đầu, lầu bầu: “Tôi rõ ràng đã tan việc…Còn phải ở chỗ này coi chừng sao…”

Trong phòng truyền đến tiếng nước chảy, qua một lúc, một loạt tiếng động đi qua, Trác Bách Quân soạt một tiếng, kéo cánh cửa ra, chỉ thấy anh mặc áo sơ mi trắng, trên vai thêu hình chim ưng, quần tây màu đen, dây lưng bên hông lóe lên ánh sáng cố chấp nhưng quý giá, một mùi nước hoa quyến rũ xông về phía Tĩnh Đồng…

Tĩnh Đồng chợt giật mình lui về sau một bước, rồi lại không nhịn được ngẩng đầu lên nhìn Trác Bách Quân một cái, chỉ thấy vẻ mặt anh sáng lạn, đôi mắt đào hoa cười như không cười nhìn mình.

Tĩnh Đồng chớp mắt, ngẩng đầu nhìn anh, không hiểu hỏi: “Anh…Anh muốn đi đâu?”

Trác Bách Quân không lên tiếng, chỉ cười như không cười, đạp lên mặt đất, hai chân thon dài đi tới trước mặt của Tĩnh Đồng, cúi đầu nói: “Cùng con thỏ nhỏ này đi mộng du! Dù sao tôi cũng nhàm chán!”

“À?” Tĩnh Đồng lại không hiểu nhìn anh!

Trác Bách Quân lập tức nắm chặt tay Tĩnh Đồng, dắt cô đi ra ngoài! !

“Muốn đi đâu?” Tĩnh Đồng căng thẳng nhìn anh hỏi.

Trác Bách Quân không lên tiếng, chỉ kéo con thỏ nhỏ này đi về phía trước!

Khuôn mặt Trầm Ngọc Lộ lạnh lùng đứng ở hành lang, nhìn bóng lưng thon dài, còn có bàn tay thon dài của anh, từ trước đến giờ lại nắm tay cô gái chết tiệt này, một đường đi về phía trước! Cô hừ một tiếng, cười lạnh!

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!