You dont have javascript enabled! Please enable it!

Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 507

Chương 507: BỘ MẶT THẬT CỦA ANH

“Tổng giám, anh muốn đưa tôi đi đâu?” Tĩnh Đồng bị hoảng sợ đi theo sau lưng Trác Bách Quân, căng thẳng hỏi.

Trác Bách Quân không lên tiếng, đi vòng sang chiếc BMW màu vàng, trực tiếp ném cô vào chiếc thể thao, cúi người xuống, cài dây an toàn cho cô, lại phát hiện cúc áo sơ mi trên ngực cô bị bung ra, anh nhanh chóng giúp cô cài lại!

“A! !” Tĩnh Đồng lập tức chặn ngực, bị dọa sợ đến sắc mặt trắng bệch nhìn anh kêu to: “Anh muốn làm gì?”

“Kì lạ!” Trác Bách Quân hừ lạnh một tiếng, mới vòng qua xe, ngồi vào ghế lái, cầm tay lái, nói: “Ngồi ngay ngắn!”

“Chúng ta đi đâu?” Tĩnh Đồng ngạc nhiên nhìn anh hỏi.

Trác Bách Quân nhìn cây ngô đồng bên đường trước mặt, đột nhiên đạp hết chân ga, cho xe phóng ra ngoài! !

“Tổng giám, rốt cuộc chúng ta muốn đi đâu? Anh chạy nhanh như vậy, tôi sợ…” Tĩnh Đồng nắm chặt dây an toàn, bị sợ muốn chết, quay đầu nhìn nửa khuôn mặt tà mị của anh, căng thẳng nói.

Trác Bách Quân nắm chặt tay lái, cho xe nhanh chóng xuống núi, hỏi: “Ở đâu?”

“Cái gì? Cái gì ở đâu?” Tĩnh Đồng ngạc nhiên nhìn anh hỏi.

“Tiệm áo cưới!” Trác Bách Quân lạnh nhạt nói.

“A!” Tĩnh Đồng nhìn từng trận gió lớn thổi tới, kêu lên: “Tại sao phải đi tiệm áo cưới?”

Trác Bách Quân không lên tiếng, chỉ nắm chặt tay lái để cho xe phóng thẳng tới phía, trong đầu nhớ lại hình ảnh tối tăm, có một bé trai, nhẹ nhàng kéo cánh cửa ra, nhìn mẹ quay lưng với mình, mặc một chiếc váy cưới màu trắng như tuyết, đang cầm hoa cầu, cứng ngắc trước kính … Anh vĩnh viễn không quên được hình ảnh đó, nước mắt của mẹ từng giọt rơi xuống trước kính, tuyệt vọng, đau thương tất cả che giấu trong bóng tối, trốn tránh trong vô tận, vùng vẫy không lối thoát, cứ như vậy từng bước, từng bước đi về phía cái chết.

Hai tròng mắt anh lạnh lẽo, nắm chặt tay lái, nhìn con đường xuống núi trước mặt có một cua quẹo 180°, anh đạp chân ga, tức giận quay tay lái, cho xe lao thẳng xuống! !

Tiếng kêu sợ vỡ mật của Tĩnh Đồng từ xa xa vang vọng, rồi xông thẳng xuống núi!

Đường mới Sông Hoài!

Trời mới vừa mưa trên đường có chút ẩm ướt !

Cây hoa anh đào bên tiệm áo cưới lộ ra một vòm màu trắng tuyệt đẹp, nhân viên làm việc cầm tờ rơi đang chuẩn bị đi ra ngoài tiệm, thừa lúc tan việc phát tờ rơi cho người đi đường, đột nhiên nơi xa truyền đến tiếng động cơ xe thể thao ầm ĩ, bọn họ quay đầu lại, nhìn chiếc xe thể thao giống như từ thế giới bên kia phóng thẳng đến, mang theo một trận gió, thắng gấp trước tiệm áo cưới!

Hai nhân viên làm việc cầm tờ rơi trong tay, nhìn hai người bên trong xe, ngây người.

Vẻ mặt Trác Bách Quân thoải mái tháo dây an toàn, mới quay đầu sang nhìn Tĩnh Đồng còn ngồi yên trong xe, đầu tóc rối bời, có mấy sợi còn tung bay ở không trung, bị sợ đến con ngươi đều muốn rớt ra, ngồi yên tại chỗ, hai tay còn nắm chặt dây an toàn, hàm răng đánh cách, anh đột nhiên nở nụ cười tự mình tháo dây an toàn cho con thỏ nhỏ, mới nói: “Đi thôi! Quỷ nhỏ nhát gan! Tôi mới phóng có 200 km/h cô đã bị hù thành như vậy rồi ! Nếu cô nhìn thấy tôi tham gia đua xe, không phải cô bị hù chết? Chưa từng thấy qua tốc độ chân chính, nhà quê!”

Anh vừa nói xong, đẩy cửa xe đi ra ngoài!

Tĩnh Đồng thở phì phò, có chút hoàn hồn, con ngươi xoay vòng mới quay đầu nhìn Tổng giám, người đã đi vào tiệm áo cưới, cô vội vàng xuống xe, chạy vào trong tiệm, hỏi: “Tổng giám, tại sao chúng ta lại phải tới nơi này?”

“Không phải cô đặt áo cưới ở chỗ này sao?” Trác Bách Quân ngồi trên ghế sa lon, một chân bắt chéo, đặt nằm ngang trên đầu gối, rút ra một điếu thuốc ngậm trong miệng, nhìn Tĩnh Đồng đang ngây ngô, đắc ý, nói: “Đi đi! Mặc lên tôi xem một chút, có xinh đẹp không!”

Tĩnh Đồng nghe xong, liền lầu bầu, mím môi nói: “Anh đừng trêu chọc tôi! Anh cũng không phải là chồng tôi, tại sao tôi phải mặc cho anh xem chứ? Bạn trai tôi …”

Ánh mắt Trác Bách Quân chợt lóe sắc bén!

Tĩnh Đồng cắn nhẹ môi dưới, cũng không nói chuyện, chỉ đẩy mắt kính đen của mình vội vàng từ trong túi xách cũ kỹ của mình, lấy ra tờ biên nhận, ngây ngốc giao cho nhân viên phục vụ, nhân viên phục vụ xem biên nhận xong, lập tức mỉm cười nhìn Tĩnh Đồng nói: “Là cô sao! Hôm qua tôi gọi điện thoại cho cô, còn tưởng rằng hôm nay cô không đến?”

Tĩnh Đồng có chút ủy khuất và ngượng ngùng cúi đầu, đẩy mắt kính đen của mình một cái.

“Mời đi theo tôi…Cô chọn áo cưới rất đẹp…” Nhân viên phục vụ lập tức mời Tĩnh Đồng lên lầu.

Tĩnh Đồng ồ một tiếng, đặt túi xách của mình bên cạnh Trác Bách Quân, mới lầu bầu nói: “Tôi thử một chút cũng tốt, không bằng mặc xinh đẹp, bạn trai tôi sẽ suy nghĩ lại…”

Trác Bách Quân không nói gì, nhìn cô ngây ngốc đi theo nhân viên phục vụ lên lầu, anh chắt lưỡi một tiếng, có chút nhàm chán cười, xoay người lại nhìn thấy một ví tiền cũ kỹ ở bên cạnh từ trong túi xách rớt ra, anh cầm ví tiền kia mở ra, quả nhiên thấy trong ví tiền có một tấm hình, Tĩnh Đồng mặc một chiếc váy ngắn màu xanh dương, buộc tóc đuôi ngựa thật cao, đứng trước mặt một người đẹp trai cao gần 1m80, xấu hổ mím chặt môi, lộ ra nụ cười ngọt ngào và thật thà.

Anh im lặng nhìn khuôn mặt xinh đẹp, hiền lành của Tĩnh Đồng, không nhịn được lại nhớ tới mẹ, sau khi đau lòng chạy trốn tới Nhật Bản, thường mặc váy ngắn màu xanh dương, buộc tóc đuôi ngựa thật cao, quỳ gối trên sàn nhà, cầm khăn lau, không ngừng lau sàn nhà, vừa lau vừa dùng mu bàn tay quét mồ hôi trên trán, cuối cùng có một người khách, mới vừa tắm xông hơi đi ra ngoài, đá bay cái thùng gỗ bên cạnh bà, mẹ ngẩng đầu nhìn người đàn ông hèn hạ kia, người đàn ông kia lại cười dâm đãng, cúi xuống vươn tay muốn mò vào trong ngực mẹ, mẹ hoảng sợ liên tiếp lui về phía sau, chạy đi khóc lớn.

Trác Bách Quân vẫn bình tĩnh nhìn tấm hình của Tĩnh Đồng, hai tròng mắt bình tĩnh không có chút gợn sóng, nhớ đến buổi sáng đó mẹ đang ôm mình ngủ, đột nhiên cánh cửa chợt mở, mấy đàn ông đột nhiên giống như ma quỷ đi vào, lập tức nắm lấy mẹ ném ra gian phòng kia, mẹ liều mạng khóc kêu to, cố nắm cánh cửa không chịu đi ra ngoài nhìn mình, nét mặt lộ ra tuyệt vọng đau thương, mình liều mạng nắm chặt tay của mẹ, nhưng không nắm được, mẹ vẫn bị kéo đi…

Trác Bách Quân không muốn nhớ lại mẹ ở căn phòng cách vách, truyền tới tiếng kêu thảm thiết, chỉ nắm chặt ví tiền, cắn chặt răng, trái tim đau như dao cắt, thoáng qua thân thể và linh hồn, lúc đang không có nơi phát tiết, lại nghe trên lầu có giọng nói vui vẻ: “Cô dâu xuống lầu…”

Trác Bách Quân nhanh chóng ngẩng đầu lên nhìn chỗ rẽ cầu thang màu vàng, Tĩnh Đồng xõa tóc, mặc áo cưới màu trắng, từng bước từng bước đi xuống lầu, Trác Bách Quân bình tĩnh ôm vai nhìn vóc người cô quá mỏng manh, cho nên cô không mặc áo cưới xòe, mà mặc áo cưới quá gối, thêu bươm bướm nhỏ, đuôi lụa trắng sau váy rũ xuống, xinh đẹp đáng yêu, lộ ra sức hấp dẫn của một cô vợ nhỏ…

Trác Bách Quân vẫn chăm chú nhìn khuôn mặt thuần khiết của cô, không có một chút nhiễm bẩn, sau lưng lại truyền đến tiếng kêu thê thảm của mẹ ở một gian phòng khác, khuôn mặt anh đột nhiên trắng xanh, đứng lên, sải bước đi tới Tĩnh Đồng!

Tĩnh Đồng hoảng sợ, vội vàng lui về phía sau một bước, ngẩng đầu lên, sợ hãi nhìn anh, yếu ớt gọi: “Tổng giám?”

Trác Bách Quân đi tới trước mặt của Tĩnh Đồng, nhìn khuôn mặt trắng nõn thuần khiết của cô, nhớ tới khuôn mặt mẹ đã từng thuần khiết như vậy, anh đột nhiên ôm Tĩnh Đồng vào trong lòng, vòng tay siết chặt tay phía sau lưng cô, mặt dán chặt sợi tóc mềm mại của cô, hai mắt mãnh liệt căm giận run rẩy!

“Tổng giám! !” Tĩnh Đồng gấp đến độ sắc mặt đỏ bừng, nhìn nhân viên phục vụ xung quanh đang mỉm cười nhìn mình, cô làm bộ vội muốn đẩy anh ra…

“Đừng cử động!” Trác Bách Quân ôm chặt thân thể gầy yếu mềm mại của Tĩnh Đồng, nghe trong thân thể của cô tỏa ra mùi hoa anh đào, mặt cúi xuống, ở bên tai của cô, giọng khàn khàn, hấp dẫn nói: “Ôm tôi! ! Ôm chặt tôi!”

Tĩnh Đồng động cũng không dám động, nhưng cảm nhận được đau thương trong thân thể người đàn ông này, cô thở phì phò, không dám lên tiếng, hai tay rũ xuống.

“Ôm tôi đi…” Anh van xin.

Hiện tại, Tĩnh Đồng không có biện pháp, khổ sở ngẩng mặt nhìn nhân viên phục vụ cũng thức thời đi ra ngoài, trong lòng của cô không khỏi mềm nhũn, đưa hai tay chậm rãi vòng ra sau lưng Trác Bách Quân, nhưng vẫn ôm nhẹ anh, thậm chí ở sau lưng của anh, nhẹ nhàng vỗ vỗ…

Trong lòng của Trác Bách Quân đau xót, nhớ tới mẹ cũng đã từng ôm mình như vậy, vỗ nhẹ sau lưng, dịu dàng nói với mình: “Bách Quân …Không có chuyện gì…Không có chuyện gì…” Anh lại ôm chặt Tĩnh Đồng, ôm thật chặt thân thể cô, hôn lên tóc của cô, nói: “Tôi rất thích mùi hương trên người cô…”

Tĩnh Đồng không dám lên tiếng, chẳng qua miệng không khỏi hơi chu ra.

Sân vận động công nhân!

Tiếng người bàn tán sôi nổi! Rất nhiều người trẻ tuổi cầm thanh huỳnh quang, hưng phấn xông vào cửa chính sân vận động, cũng đang bàn tán tối nay Mạn Ni biểu diễn ca nhạc đẹp mắt thế nào, ánh đèn sân vận động cũng bật sáng chói mắt, cùng âm nhạc kích động lòng người, Trác Bách Quân cúi đầu ngậm một điếu thuốc, bật lửa, hít vào một hơi thật dài, ngẩng đầu lên nhìn Tĩnh Đồng mặc T-shirt dài tay màu trắng, quần ống rộng màu đen, đội nón rộng vành màu đen có treo hai quả cầu nhỏ, ôm Popcorn thật to, xách theo hai lon cola ngây ngốc đi tới, anh bất đắc dĩ nhả ra một luồng khói, nhìn cô gái này nói: “Cô không sao chứ! ? Cô đi xem chiếu bóng à? Cô còn mang Popcorn? Khó trách đàn ông của cô không muốn cô!”

Tĩnh Đồng mím môi, cúi đầu nói: “Tôi chưa từng xem biểu diễn ca nhạc mà…”

Trác Bách Quân lườm cô một cái, bước xuống xe, nhận lấy Popcorn đặt lên xe, để cho cô cầm hai lon cola, nắm tay của cô, kéo cô đi về phía trước nói: “Vào sân đi!”

Tĩnh Đồng hoảng sợ muốn rút tay lại, Trác Bách Quân lại nắm chặt tay của cô, thậm chí lúc sắp vào sân, đám người tràn tới thì kéo chặt bả vai Tĩnh Đồng, làm cho cô không cẩn thận dán môi vào lồng ngực anh, anh đột nhiên nở nụ cười, Tĩnh Đồng lại có chút xấu hổ, nhưng lại không dám nói gì, chẳng qua cảm thấy lồng ngực của anh rất rắn chắc, cùng nhau theo dòng người chen lấn đi vào trong!

Tĩnh Đồng mua vé, vị trí tạm được, dù sao cũng là ở công ty giải trí, Trác Bách Quân kéo Tĩnh Đồng ngồi trên ghế màu đỏ, mình cũng tự nhiên ngồi xuống, trái phải tất cả đều là tiếng kêu gào sôi nổi của người hâm mộ, tiếng nói nhao nhao hỗn tạp!

“Không biết hôm nay bạn trai tôi có tới xem không?” Trong tiếng la hét ầm ĩ, Tĩnh Đồng có chút mất mát, nói.

Trác Bách Quân cúi đầu, sát bên tai của cô hỏi: “Cô nói cái gì?”

Tĩnh Đồng lại gần Trác Bách Quân, ở bên tai của anh nói: “Không biết hôm nay bạn trai tôi có tới xem không?”

Trác Bách Quân vươn tay, kéo bả vai của cô, lại cúi đầu, sát gần mặt của cô hỏi: “Cái gì?”

Tĩnh Đồng khổ não, xung quanh thật sự quá ồn ào, cô liền đưa tay, vịn bờ vai của anh, môi mềm ở bên tai của anh thổi lất phất khí nóng, nói: “Không biết hôm nay bạn trai tôi có tới xem không? Nếu như gặp phải tôi và anh ngồi một chỗ, anh ấy sẽ không hiểu lầm chứ?”

Trác Bách Quân đột nhiên cười khẽ, không lên tiếng, ngồi thẳng người, mới nói: “Đàn ông hèn như vậy, nhìn thấy, có lẽ quý trọng cô hơn!”

Tĩnh Đồng không lên tiếng, tâm trạng vẫn có chút không tốt.

Trác Bách Quân biết, cũng không có để ý đến cô, chỉ chăm chú nhìn lên sân khấu!

Toàn trường đột nhiên tối sầm lại, gần mười người hâm mộ lại điên cuồng kêu lên, quả nhiên năm phút sau giữa sân khấu tối đen, một điểm nhỏ màu xanh dương sáng lên, chậm rãi bay lên tít trên không trung, “đùng” một tiếng, giống như vỡ tung, cả sân khấu đột nhiên sáng lên hoa anh đào mộng ảo! !

“Ồ…” Tĩnh Đồng cũng theo những người hâm mộ kêu lên sợ hãi!

Trác Bách Quân cũng bình tĩnh nhìn hiện trường sân khấu.

Pháo hoa đầy màu sắc trong sân khấu bay lên, âm nhạc trở nên kích động lòng người mạnh mẽ vang lên, tất cả khán giả kích động nhìn sau khi pháo hoa tắt, thấy Mạn Ni mặc chiếc váy khiêu vũ màu vàng hấp dẫn, cùng tất cả bạn nhảy ở trong sân khấu bay lên, cô nhấn một bên tai nghe, bắt đầu kịch liệt nhảy vũ điệu hấp dẫn, cất tiếng hát: “Tình yêu là một cạm bẫy, lao vào rồi lại lao ra…”

Tất cả người hâm mộ đều sôi trào, hát”Cạm bẫy tình yêu” theo tiết tấu của cô,

Tĩnh Đồng cũng đột nhiên sôi nổi, cùng vẫy thanh huỳnh quang! Trác Bách Quân ngồi một bên, có chút nhàm chán mỉm cười.

“Anh cũng cùng vẫy đi!” Tĩnh Đồng muốn Trác Bách Quân cầm thanh huỳnh quang cùng mình vẫy theo tiết tấu!

“Không muốn!” Trác Bách Quân hất tay!

“Cùng nhau chơi đi!” Tĩnh Đồng giống như đứa bé cố chấp, vừa vẫy, vừa hưng phấn nhìn Trác Bách Quân!

Vẻ mặt Trác Bách Quân bất đắc dĩ thở dài, đi theo cô cùng vẫy thanh huỳnh quang, vừa vẫy, vừa thả lỏng, nở nụ cười.

“Anh vẫn còn chờ đợi điều gì? Tình yêu đến, lao vào đi, lao vào đi! Cho tâm hồn run rẩy hát ca, anh không nắm lấy, em không bị chinh phục! Tình yêu đến, lao vào đi, lao vào đi, đây là một cạm bẫy, em và anh cùng rơi vào! !” Mạn Ni vừa lắc thân thể, vừa hào hứng hát!

Trác Bách Quân nghe lời của bài hát này, quay đầu nhìn Tĩnh Đồng vẫn vui vẻ vẫy thanh huỳnh quang, ánh mắt anh thoáng qua một chút mập mờ!

Trầm Ngọc Lộ lạnh lùng ngồi ở phía sau Trác Bách Quân hai hàng ghế, mang kính đen, nhìn cử chỉ thân mật của hai người ở trước mặt, không lên tiếng. Thậm chí Trác Bách Quân cầm cola lên, tự mình đưa đến bên môi Tĩnh Đồng, ánh mắt tà mị của anh lóe lên, nhìn miệng cô uống cola, thậm chí anh hài lòng nhìn cô uống cola, cổ họng nhỏ không ngừng nhấp nhô, anh cảm thấy thật đáng yêu, cười khẽ.

Trầm Ngọc Lộ đột nhiên khinh bỉ nở nụ cười, thật sự bất đắc dĩ nói: “Xem ra những người của nhà họ Hàn là tình loại đa tình cũng không sai lắm, ngoài Hàn Văn Hạo là ngoại tộc…”

Cô sâu kín nói xong, liền cầm điện thoại di động lên, nói: “Là tôi…Bắt đầu hành động đi…Không đợi anh ấy nữa…”

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!