Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 512

Chương 512: MỆNH LỆNH

Ca khúc cuối cùng của buổi biểu diễn ca nhạc!

“Mùa hoa anh đào năm ấy,

Em bước vào đời tôi,

Mang theo niềm vui nổi buồn,

Đón nhận tình yêu thương, hưởng thụ sự chăm sóc …

Em rơi vào ngàn năm luân hồi, tôi rơi vào vạn năm lốc xoáy, chúng ta đang múa hát, vươn tay ra, chúng ta đã cách chia, không gian thay đổi …”

Tĩnh Đồng nghe đến đoạn “Không gian thay đổi”, lại nhớ tới bạn trai của mình, trong lòng của cô chợt đau xót, nước mắt rơi xuống, nhưng lúc này điện thoại di động reo lên, cô nghẹn ngào, cầm điện thoại di động, alô một tiếng, nhưng nghe xong, sắc mặt có chút ngây ngốc, Trác Bách Quân ngồi ở đó lạnh lùng nhìn cô, khuôn mặt của cô đỏ lên, hơn nữa trong hai tròng mắt xinh đẹp lộ ra vui vẻ.

Trác Bách Quân tuyệt không thích vẻ mặt cô như vậy!

Tĩnh Đồng cúp máy, quay đầu nhìn Trác Bách Quân, nghe giai điệu êm tai trên sân khấu, đột nhiên rất cảm động nói: “Tổng giám, cám ơn anh hôm nay dẫn tôi đi xem biểu diễn ca nhạc! Bạn trai tôi cũng đến đây, anh ấy nói nghe xong bài hát này, đã quyết định muốn cùng tôi vĩnh viễn ở bên nhau, chúng tôi sẽ kết hôn như đã hẹn …”

Vẻ mặt của Trác Bách Quân dưới ánh đèn sân khấu đầy màu sắc chiếu rọi, không ngừng thay đổi, hai mắt mịt mờ.

Tĩnh Đồng thật sự rất cảm động, vươn tay xúc động ôm lấy Trác Bách Quân, nghẹn ngào nói: “Cám ơn anh, tổng giám…Tôi thật sự rất cám ơn anh…”

Trác Bách Quân lập tức đẩy cô ra, lạnh lùng nói: “Có điện thoại, đừng quấy rầy tôi nghe điện thoại!”

“Ồ…” Tĩnh Đồng lầu bầu cúi đầu, tròng mắt sáng lấp lánh.

“Ừ…” Trác Bách Quân nghe thuộc hạ báo cáo, Trầm Ngọc Lộ đã hành động trước, bắt con gái của Hàn Văn Hạo đưa đến bờ hồ, chuẩn bị ném vào trong hồ, anh nghe xong, hai tròng mắt có chút lạnh lẽo, chớp mắt, thở nhẹ nói: “Nói với Tiểu Như, không nên ký hợp đồng kia!”

Tĩnh Đồng ngạc nhiên cầm điện thoại di động, quay đầu nhìn bộ dáng bình tĩnh của Trác Bách Quân, không nhịn được hỏi: “Tiểu Như muốn ký hợp đồng gì? Trên tay cô ấy có hợp đồng nghệ sĩ phải xử lý sao?”

Trác Bách Quân một tay đẩy mặt của Tĩnh Đồng tránh ra, vẫn lạnh lùng căn dặn: “Hợp đồng cũ chưa hết hạn, không thể ký hợp đồng mới, tôi còn có rất nhiều chuyện cần làm!”

“Dạ!” Thuộc hạ lập tức cúp điện thoại!

Trác Bách Quân bình tĩnh cúp điện thoại, chuẩn bị xem ca nhạc tiếp, nhưng ca khúc cuối cùng đã kết thúc, các fans đam mê ca nhạc không nhịn được rơi lệ, vẫy tay từ biệt, ngay cả Tĩnh Đồng cũng kích động vẫy tay.

“Cô vừa nói cái gì?” Trong tiếng vỗ tay và kêu khóc của người hâm mộ, Trác Bách Quân quay đầu sang, rất bình tĩnh, hỏi.

“Cái gì?” Tĩnh Đồng lập tức quay đầu nhìn Trác Bách Quân, hỏi.

“Cô nói cô muốn cùng ai ở chung một chỗ? Cùng mối tình đầu của cô sao? Người đàn ông đã từng vì tiền đồ, vứt bỏ cô?” Trác bách có chút không tin được, khôi phục nét mặt tà mị, nhạo báng, nhìn Tĩnh Đồng hỏi.

“Đúng vậy… Anh ấy đã suy nghĩ lại, đó không phải là rất tốt sao?” Tĩnh Đồng sốt ruột nói với Trác Bách Quân!

“Tốt! ! Rất tốt! ! Vậy cô ở chỗ này xem hết buổi biểu diễn ca nhạc đi! ! Chờ đàn ông của cô đi chơi với cô đi! Đừng đi theo tôi!” Tâm trạng của Trác Bách Quân không tốt, đứng lên, Tĩnh Đồng muốn kéo tay nhưng anh lại hất ra, bỏ đi ra ngoài, ngay sau đó, hai tròng mắt lập tức nổ tung ánh sáng lạnh lẽo, cầm điện thoại di động lên, lập tức bấm số điện thoại của Trầm Ngọc Lộ!

“Kế tiếp chúng ta nên làm như thế nào?” Người đàn ông cầm con dao nhọn, đến gần Hi Văn, nói với Trầm Ngọc Lộ: “Lúc nảy Trác tiên sinh gọi điện thoại cho thuộc hạ, bảo phải dừng tất cả hành động lại!”

“Hừ! Bây giờ anh ta còn có thời gian để ý tới những chuyện này sao? Anh ta chỉ lo nghĩ đến tình yêu nam nữ! Còn nói cùng chúng ta hành động sao? Đàn ông, không có người nào tin được! ! Bây giờ, tôi nhất định phải liếm máu tanh! ! Tôi đã lên kế hoạch sáu năm rồi! ! Tôi đã thù hận sáu năm rồi, tôi đã chờ đợi giờ phút này! Tôi rất khát vọng bộ dáng điên cuồng của Hàn Văn Hạo! ! Các người cũng không biết, anh ta giống như ma quỷ! Giống như anh ta vĩnh viễn sẽ không điên cuồng! ! Tôi rất khát vọng anh ta điên cuồng! Giết cho tôi!”

Trên khuôn mặt Trầm Ngọc Lộ thoáng co giật như vui vẻ, hai tròng mắt phát ra ánh sáng ma quái.

Người đàn ông vừa nghe xong, ánh mắt tàn nhẫn chợt lóe lên, liền cầm con dao nhọn, nhanh chóng xoay tròn bước thẳng xuống xe, đạp mặt cỏ ẩm ướt đi tới trước mặt của Hi Văn, nhìn thân thể cuộn rút trong bóng tối, dao găm chợt lóe sáng chuẩn bị cắm xuống, lúc này điện thoại di động vang lên, sắc mặt của Trầm Ngọc Lộ lạnh lẽo, cầm điện thoại lên còn chưa đáp, giọng nói đầy giận dữ của Trác Bách Quân truyền đến: “Cô nổi điên cái gì! Ai cho cô một mình hành động? Ai ra lệnh cho cô ?”

Trầm Ngọc Lộ tuyệt đối không khách sáo, cười nhạo nói: “Ai ra lệnh cho tôi? Đương nhiên là anh chứ ai!”

“Tôi?” Trác Bách Quân đi ra cửa chính sân vận động, giọng nói tàn nhẫn không ngừng hỏi: “Tôi ra lệnh cho cô lúc nào?”

Trầm Ngọc Lộ tức giận nói: “Anh và thư ký nhỏ kia ra lệnh cho tôi đấy! !”

Sắc mặt Trác Bách Quân lạnh lẽo, cắn chặt răng, cười tà ác, giễu cợt: “À…Thì ra là cô ghen sao? Nói sớm đi… Lúc này, tôi không có thời gian chơi trò tình yêu nam nữ với cô! ! Trong lòng của tôi có kế hoạch gì, cô hiểu không? Lần này bắt cóc, cô có biết tôi đã sắp đặt kế hoạch bao lâu, cô hành động quá sớm đã khiến Hàn Văn Hạo tập trung điều tra chúng ta! Cô quá khinh thường Hàn Văn Hạo rồi!”

Trầm Ngọc Lộ lớn tiếng nói: “Tôi chỉ biết tôi muốn con gái của anh ta chết! !”

Trác Bách Quân nhanh chóng quay đầu lại, xác nhận sau lưng không có người, mới gầm nhẹ ra: “Trầm Ngọc Lộ! ! Chỉ dựa vào sự tức giận của cô mà có thể làm hư chuyện lớn của tôi! Tôi đã nói với cô, Hàn Văn Hạo cắn nuốt bao nhiêu linh hồn? Tại sao anh ta tàn nhẫn và thông minh? Cô bắt cóc con gái của anh ta quá sớm, cô có biết sẽ có hậu quả gì không?”

“Còn có hậu quả gì? Hậu quả lớn nhất chính là anh ta sẽ điên cuồng!” Trầm Ngọc Lộ không nhịn được cười to.

Đôi mắt Trác Bách Quân lộ ra tơ máu, tức giận nhanh chóng nói: “Cũng bởi vì cô hành động quá sớm, chỉ trong vòng hai giờ, anh ta đã phái người ở Nhật Bản, Thái Lan và Philippines nắm bắt 15 đường khẩu của dòng họ Yamamoto chúng ta! ! Chỉ cần con gái của anh ta có chuyện, anh sẽ khiến cho gần ngàn người trở thành vong hồn! !”

Trầm Ngọc Lộ trừng mắt, mềm nhũn! !

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!