Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 515

Chương 515: CỐ TÌNH LÀ BÀI HÁT ĐÓ

Sáng sớm.

Bầu trời vẫn âm u, sương mù trắng tràn ngập đáng sợ, màn sương bao phủ mọi thứ, không tan đi!

Trong một căn phòng tối ở một nơi nào đó truyền đến tiếng nói của vài người đàn ông chơi đánh bài, hút thuốc lá, nước dọc theo mái nhà nhỏ giọt xuống!

Có một người đàn ông, cạch một tiếng mở cửa, ngậm điếu thuốc, nhìn mọi thứ xung quanh, sau đó đi vào nhà, liếc một bóng dáng nhỏ nhỏ bị dây thừng lớn buộc chặt nằm trên đất ướt đẫm, lại đi trở về trên bàn, tiếp tục đánh tú lơ khơ.

Hi Văn nằm trên mặt đất ướt đẫm, sắc mặt tái nhợt, đôi môi khô nứt, trán rách vết máu, mắt to sắc bén nhìn chằm chằm những ông chú trước mặt đang tụm lại nơi đó đánh tú lơ khơ, cô bé bình tĩnh dựa theo phương pháp huấn luyện viên dạy cho mình, vừa nhìn chằm chằm những ông chú xấu xa, vừa làm cho sợi dây thừng quấn chặt trong tay mình ngấm vào vũng nước sau lưng, để cho dây thừng lớn mềm đi, nhớ đến hướng sợi dây ngày hôm qua ông chú đó trói chặt mình, ngón tay út nhẹ nhàng chuyển động.

Người đàn ông lúc nảy bước ra ngoài, chợt cảm thấy sau lưng rét căm căm, lập tức quay đầu, quả nhiên nhìn thấy con bé chết tiệt trên đất đang trợn to hai mắt nhìn mình thật đáng sợ, vẻ mặt của anh ta giận dữ, phun tàn thuốc ra, nói: “Mẹ kiếp! Ông nói tại sao sau lưng lại rét căm căm, thì ra là con bé chết tiệt đã tỉnh! !”

Anh ta vừa nói xong liền đứng lên, đi tới Hi Văn, đưa giày da lên đạp xuống trên khuôn mặt nhỏ nhắn mềm mại của cô né một cái!

“Ưmh…” Hi Văn rên lên một tiếng, cảm giác khuôn mặt nhỏ nhắn của mình bị vỡ ra đau nhức, hai mắt đỏ thắm, cắn răng nhớ đến lời huấn luyện viên nói, sinh tồn nơi hoang dã, nhớ kỹ phải giữ vững thể lực, thể lực là yếu tố đầu tiên để các cháu sinh tồn! Cô bé mặc cho người xấu đạp mạnh trên mặt của mình, khóe miệng chảy máu, cô bé cũng ngừng thở, không lên tiếng, nhưng nước mắt vẫn rơi xuống không có biện pháp ngăn lại!

“Con bé chết tiệt này! ! Chờ lát nữa, tao sẽ đập chết mày, ném vào hồ làm mồi cho cá!” Người đàn ông kia trừng mắt nhìn cô bé, nói cho hả giận!

Hi Văn nuốt cổ họng khô khốc, nhưng không há miệng ra thở dốc kêu đau, chỉ phun máu và nước miếng ra mặt đất, biết mình đang ở bên bờ hồ, cô bé vừa chịu đựng khuôn mặt bị đạp đau đớn, đôi mắt to vừa nhìn chằm chằm, muốn ngẩng đầu lên nhìn hoàn cảnh xung quanh, người đàn ông kia ngồi xuống, nhìn đôi mắt to của Hi Văn âm thầm di động, anh ta tức giận đi đến trước mặt của Hi Văn, túm lấy cả thân thể nhỏ, hung hăng tát một bạt tai trên mặt của cô bé! !

“Chát…” Một tiếng vang lên thật lớn, cả thân thể nhỏ bé của Hi Văn bị đánh nghiêng qua một bên, cái trán đụng vào tường, máu tươi trên trán và bên khóe miệng lại rơi xuống, nhưng đang lúc ngẩng đầu lên, nhìn thấy bên cạnh cái bàn nhỏ, để một lon coca đã mở! Cô bé lập tức ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm ông chú xấu xa kêu to: “Chú dám đánh tôi! Tôi sẽ nói cho cha tôi tìm đến chú, đánh chết chú! Đánh chết chú! !”

Người đàn ông kia giận dữ, trừng mắt, quát to một tiếng: “Còn dám mạnh miệng với tao sao?”

Anh ta lập tức vươn tay tức giận vung tay lên, hung hung tát một bạt tai trên khuôn mặt nhỏ nhắn của Hi Văn! Hi Văn quát to một tiếng, cả người ngã về phía bên cạnh bàn, đụng cái lon coca rớt xuống, vừa khéo rơi xuống sau lưng mình, cô bé thở phì phò, không lên tiếng, ngã trên mặt đất, dứt khoát không lên tiếng, chỉ khịt mũi hả giận, không thèm nhìn ông chú đó! !

“Tao xem mày còn mạnh miệng không! ! Hừ! ! Đợi lát nữa nhận được mệnh lệnh, xem mày còn dám trừng tao không!” Người đàn ông kia lại đi trở về, tiếp tục đánh bài.

Hi Văn nhìn bọn họ, nuốt cổ họng khô khốc, ngậm chặt miệng không để cho mình chảy máu, lại len lén đưa đôi tay nhỏ bé bị trói, từ từ di chuyển ngón tay, đụng lon coca, từ từ xoay tròn phương hướng của nó cho đến khi đụng phải móc kéo của cái lon, cô bé lập tức mím chặt miệng nhỏ, nhíu mày, dùng ngón tay trỏ xoáy vào trong cái móc, kéo cái móc ra ngoài, khi cái móc lọt trong tay của mình, cô bé chờ người xấu trước mặt không chú ý, xê dịch thân thể trở lại vũng nước, ngâm đôi tay nhỏ bé đầy vết thương và máu tươi bị dây thừng lớn trói chặt vào trong nước…

Daniel ngồi trước màn hình máy tính, biết mấy phút nữa Hàn Văn Hạo sắp cùng Yamamoto Ichirou đàm phán, vào lúc này, anh phải mau chóng tìm được vị trí của Hi Văn, nếu không, nhất định lành ít dữ nhiều, nhưng hôm nay dù lùng kiếm khắp thành phố như thế nào cũng hoàn toàn không có kết quả, anh lo lắng bóp chặt trán, chuyển sang màn hình máy tính, thấy Hàn Văn Hạo vẫn cũng ngồi trước máy tính không nhúc nhích, vẻ mặt bình tĩnh, anh nhìn chòng chọc người đàn ông này! !

Hứa Mặc và Nhậm Phong theo Hạo Vũ và Mặc Nhã, đi dọc theo tất cả con đường dưới chân núi chạy nhanh về phía trước, vừa chạy, vừa tìm kiếm những manh mối khả nghi, nhưng lúc Nhậm Phong lái xe chạy qua một lão nông và một đứa bé trai đang gánh củi thì anh đột nhiên thắng gấp xe lại! ! !

Hứa Mặc quay đầu nhìn Nhậm Phong hỏi: “Chuyện gì?”

Nhậm Phong nắm chặt tay lái, nhìn về phía con đường lớn đầy sương mù, nói: “Anh có nghe không?”

“Nghe cái gì?” Hứa Mặc ngạc nhiên nhìn về phía Nhậm Phong.

Nhậm Phong lập tức quay đầu, căng thẳng nhìn Hứa Mặc nói: “Bài hát đó…”

“Cái gì?” Hứa Mặc cau mày nhìn Nhậm Phong, ngạc nhiên nói: “Lúc này anh còn nói đến bài hát à?”

Nhậm Phong không có để ý đến anh mà lập tức đi xuống xe, sải bước đi tới lão nông, lúc anh và Hứa Mặc càng đi tới gần, liền nghe đứa bé trai vừa phe phẩy nhánh cây vừa hát: “Trong ao sen, từng đóa hoa sen nở rộ, hoa sen hồng, hoa sen trắng, từng đóa hoa vô cùng tinh khiết…”

Nhậm Phong và Hứa Mặc lập tức liếc mắt nhìn nhau, nhanh chóng đi tới trước mặt của ông lão nông và bé trai kia, nói: “Người bạn nhỏ, bài hát này, ai dạy cho cháu?”

Bé trai kia bị hoảng sợ, ông lão nhanh chóng kéo đứa cháu đến sau lưng, mới nhìn hai người đàn ông, cao gần 1m80 nói: “Đây là bài ca dao miền núi của chúng tôi, là bài hát về phật ai cũng có thể hát!!”

Nhậm Phong và Hứa Mặc nghe xong, có chút thất vọng đứng dậy, bất đắc dĩ nói thêm một câu: “Tại sao lại là bài hát này?”

“Sáng nay lúc đi qua một căn nhà, nghe được…Cho nên cháu của tôi hát theo…” Ông lão đột nhiên nói một câu!

Nhậm Phong và Hứa Mặc vui mừng ngẩng đầu lên, nhìn ông!

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *