Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 520

Chương 520: CON GÁI CỦA CHA

“Cái gì? Cô nói cái gì?” Trác Bách Quân nghe tất cả báo cáo, nói Hàn Văn Hạo đã tới, con gái chạy mất, khuôn mặt của anh đột nhiên co quắp, bắt đầu trở nên lạnh lùng.

Trầm Ngọc Lộ nghi ngờ nhìn ánh mắt của anh, sâu kín hỏi: “Mặt anh sao khó coi như vậy?”

Trác Bách Quân ngẩng mặt lên, lạnh lùng nhớ lại những ngày tháng ở xứ anh đào Nhật Bản, mình nhìn tận mắt nhìn thấy mẹ bị mấy người đàn ông không ngừng cưỡng hiếp, những khổ sở kia đến nay hằn sâu vào trái tim của mình, ma quỷ trong thân thể giương nhắn múa vuốt, mỗi một ngày đều không ngừng cắn nuốt linh hồn của mình, anh bắt đầu nở nụ cười đáng sợ, nhìn cây anh đào ngoài cửa sổ, mỉm cười nói: “Lúc mẹ tôi chết, bị bọn họ cưỡng hiếp lần cuối cùng …Hai chân cứ mở ra, chảy máu đến chết …”

Trầm Ngọc Lộ không lên tiếng, vẻ mặt nặng nề!

Trác Bách Quân tức giận xoay người, vẻ mặt lộ ra quyết liệt, nói: “Hôm nay, tôi muốn cảnh tượng này, tái hiện trước mặt người nhà họ Hàn! !”

Trầm Ngọc Lộ quay đầu nhìn về phía anh!

Trác Bách Quân nhanh chóng cầm điện thoại lên, lạnh giọng căn dặn: “Nhất định dốc hết sức tìm được con bé kia, nếu tìm được, giữ lại cho tôi!”

Đối phương cúp điện thoại!

Trác Bách Quân cười run rẩy, vẻ mặt lộ ra khát máu giống như quỷ dữ trong địa ngục, sâu kín nói: “Hàn Văn Hạo! Tôi muốn con gái của anh tận mắt nhìn thấy anh bị tan thành trăm mảnh trước mặt nó thế nào!”

Căn nhà trong nháy mắt bị phá tan nát!

Nhậm Phong và Hứa Mặc vọt vào bên trong nhà, nhìn thấy trước mặt hình ảnh máu thịt văng tung tóe, vừa định nói, lại nghe được điện thoại vang lên, Nhậm Phong lập tức nghe điện thoại: “Nói! !”

Giọng nói của Hi Thần nhanh chóng truyền đến: “Đã tra ra bọn người tiếp viện phía sau ở hướng Đông!”

Nhậm Phong lập tức cúp điện thoại, nói với Hứa Mặc: “Hi Thần tra ra được vị trí của bọn chúng ở hướng Đông, chắc chắn bây giờ đã phát hiện không thấy Hi Văn tiểu thư, đang toàn lực lùng bắt! ! Mau lên! ! Chúng ta nhất định phải tìm được Hi Văn tiểu thư trước! ! Hàn tiên sinh nói chỉ cần Hi Văn chưa an toàn cứu ra trước, tuyệt đối không thể phát cáu! ! Chúng ta chỉ có thể thông báo tổng bộ và cục cảnh sát, bí mật tìm người! Mau lên! !”

Nhậm Phong và Hứa Mặc lập tức đi về hướng Nam.

Mặc Nhã và Hạo Vũ là quân nhân đặc chủng, ở trong núi rừng giống như dã thú ẩn nấp nhanh chóng chạy đi, chỗ đi qua, tìm kiếm các manh mối Hi Văn có thể lưu lại khắp nơi, cuối cùng hai người bọn họ người chạy như bay đi phía trước, rốt cuộc thấy một hòn đá vụn có vết máu, còn có một móc kéo lon, cùng nước cỏ dại nhai nát, cô lập tức dùng bùn đất chôn các hòn đá che kín lại, nghẹn ngào nói: “Cô chủ nhỏ, cố lên! Chính xác rồi! ! Đúng là chạy về hướng Nam! ! Người của chúng ta đang ở phía trước tiếp ứng, anh phải cẩn thận một chút! Chúng ta đến ngay! !”

“Đi! !” Hạo Vũ vừa muốn kéo Mặc Nhã đi về phía trước, đột nhiên nghe được một tràng tiếng động, hai người bọn họ nhìn nhau, lập tức giống như loài mèo leo lên trên một gốc cây rậm rạp, vươn tay che chặt miệng và mũi, nhìn xuống dưới! ! Quả nhiên thấy một nam một nữ dẫn theo rất nhiều người mặc đồ rằn ri, nhanh chóng đuổi theo phía trước, Mặc Nhã và Hạo Vũ lập tức dùng súng lục giảm thanh, lấy tốc độ như tia chớp bóp cò súng, trong nháy mắt, đã giải quyết xong tất cả mọi người! ! !

Phịch một tiếng! Bọn họ từ trên cây nhảy xuống, nhanh chóng kéo mấy thi thể vào trong rừng rậm rạp, lấy dao găm nhỏ vô cùng bén nhọn, tìm rất nhiều nhánh cây, che kín bọn họ, Mặc Nhã đi khỏi trước, ánh mắt chợt lóe, cầm súng lục giảm thanh, tiếp tục nhắm vào bên trong nhánh cây, bắn mấy phát, mới hừ một tiếng, cùng Hạo Vũ nhanh chóng chạy về phía trước!

“Khả năng bọn này là nhóm người thứ nhất muốn tìm Hi Văn tiểu thư trước chúng ta một bước! Chắc chắn ở phía trước có người mai phục, cho nên bảy người này mới cả gan đi trước! ! Trời cao bảo vệ, Hi Văn tiểu thư không gặp phải nhóm người này!” Ánh mắt Hạo Vũ chợt lóe, đau lòng nói! !

Tại hướng Nam! !

Hi Thần dẫn mười trợ thủ xuất hiện tại bên bờ hồ, khuôn mặt lạnh lùng để cho các tay súng nhắm ngay vào các vị trí tấn công Hàn Văn Hạo, xác định an toàn của anh, chăm chú nhìn phía trước, cô tức giận nói: “Tôi muốn xem thử, ai có lá gan lớn dám trêu chọc Hàn tiên sinh! ! Nếu anh ấy bị thương một chút nào, tôi muốn moi tim tất cả các người ra xem thử! !”

Điện thoại của Hàn Văn Hạo vang lên.

Anh nhanh chóng cầm điện thoại di động, đáp lời: “Ừ!”

“Hàn tiên sinh!” Hứa Mặc nhanh chóng nói với Hàn Văn Hạo: “Theo như Mặc Nhã truy tìm phương hướng, Hi Văn tiểu thư có thể chạy về hướng Nam! ! Đây là lần cuối cùng chúng tôi nhất định phải cho người vào núi xử lý nhóm người đầu tiên đi về hướng Nam! ! Cho nên, chờ chúng tôi xử lý xong bọn người mai phục ở hướng Nam, ngài tranh thủ đi khỏi! ! Tránh cho chúng tôi lo lắng sau khi triển khai hỏa lực và hành động lùng bắt! !”

“Ừm!” Hàn Văn Hạo bình tĩnh đáp lời!

Một họng súng trường nhắm ngay vị trí của Hàn Văn Hạo! Cô gái đó hừ lạnh một tiếng, sâu kín nói: “Các người nói …Rốt cuộc anh ta đang nói điện thoại với ai?”

Một tiếng kêu rên! ! Cô gái này trợn to hai mắt, cảm thấy sau gáy một trận tê dại, tay mềm rũ, thân thể cũng đã nằm xuống, đồng bạn lập tức cầm súng trường, nhanh chóng nhắm ngay đầu Hàn Văn Hạo bóp cò, nhưng vừa mới bóp cò trong nháy mắt, não đã trúng đạn, súng trường rơi xuống, đạn bay về phía Hàn Văn Hạo . .

Hàn Văn Hạo kêu lên đau đớn! ! Bả vai trúng đạn! Sắc mặt anh lạnh lùng đứng bên hồ, nắm chặt quả đấm, máu tươi từ nơi bả vai chảy xuống, đột nhiên nghe được một tiếng động thật nhỏ, ánh mắt anh nóng lên, trong lòng đau xót kêu nhỏ: “Hi Văn! ! Đừng đi ra! ! Hiện tại cha không có cách nào cứu con! ! Nếu con đến gần cha, con sẽ gặp nguy hiểm! ! Đừng tới! ! Con trốn ở chỗ nào, con hãy ở yên nơi đó! !”

Một thân thể nho nhỏ, núp ở một chỗ nào đó rừng núi, thân thể có chút đáng thương run rẩy, đau lòng, gọi nhỏ: “Cha …”

Hàn Văn Hạo đứng bên hồ, mặc cho máu tươi trên bả vai vẫn chảy xuống, lại lớn tiếng ra lệnh: “Không có lệnh của Hàn Văn Hạo tôi! Tất cả mọi người không được nổ súng! Bảo đảm cho con gái của tôi an toàn đi khỏi! !”

Bọn Hi Thần và Nhậm Phong cùng bọn Mặc Nhã đang ẩn nấp trong bóng tối, tất cả không dám động, chỉ đành bình tĩnh nhìn Hàn Văn Hạo.

Hàn Văn Hạo bình tĩnh đứng bên hồ, nhìn sâu kín nhìn mặt hồ, nghĩ tới con gái vẫn còn sống, trên mặt của anh thoáng qua nụ cười an ủi, thoáng qua một chút đau lòng, nói: “Hi Văn … Cám ơn con một mình trốn thoát …Cám ơn con … Thật xin lỗi, cha không thể bảo vệ chu toàn, lúc nào cũng đến trễ một bước! Giống như lúc theo đuổi mẹ của con, sáu năm trước có rất nhiều thời gian nhưng cũng trễ một bước, đây là chuyện tiếc nuối nhất trong đời của cha! Nhưng con hãy tin cha, cha yêu con và mẹ! Cha rất khát vọng cùng mẹ và Hi Văn sống bên nhau! ! Mặc kệ xảy ra chuyện gì, sau khi con nhìn thấy bất kỳ chuyện gì cũng đừng sợ, cũng đừng đau lòng, càng không cần phải khổ sở, bởi vì trong cuộc đời của mỗi người, một mình đến một mình đi, cuộc đời sau này con phải ở bên cạnh chăm sóc mẹ, hai mẹ con nâng đỡ lẫn nhau, mẹ của con có chút yếu đuối, là một con heo thích khóc! Hãy chăm sóc cô ấy! Cha rất vui, các người đều có thể sống bình yên! Cha đã từng cảm thấy kiêu ngạo và tự hào vì con và mẹ! Hi Văn! Nhắm mắt lại! Ngoan! Nhắm mắt lại! ! Đừng nhìn! !”

Hi Văn núp trong bụi cây rậm rạp, bụm chặt miệng, nước mắt rơi xuống, nhìn bả vai cha trúng đạn, máu tươi chảy xuống, huấn luyện viên nói mặc kệ như thế nào, không thể để cho mình bị thương, bởi vì máu chảy khô sẽ chết! Cô bé đau lòng nhìn cha, nhớ lúc còn ở Pháp, mẹ nói với mình: “Hi Văn, mẹ nói cho con biết nhé, mặc dù cha của con thật chán ghét nhưng rất đẹp trai, rất đẹp trai nha! Đẹp trai hơn người, thật ra tính tình cũng rất tốt! Thật ra con có một người cha rất đáng kiêu ngạo! Mặc dù mẹ rời xa cha nhưng trong lòng chưa từng trách cha, bởi vì lúc mẹ lưu lạc ở đầu đường, anh mang mẹ về nhà, mua bánh kem lớn cho mẹ, một người rất đẹp trai!”

Hi Văn bật khóc, nhìn máu trên vai cha vẫn chảy xuống nhưng ánh mắt sáng rực, không bất kỳ khổ sở nào, trong lòng của cô bé đau xót nhưng vẫn không nhịn được vạch bụi cỏ, khóc chạy tới phía cha, kêu to: “Cha …”

Hàn Văn Hạo khiếp sợ kích động xoay người một cái, nhìn con gái bị thương nhiều chỗ, bàn chân đầy máu chạy đến, anh đau đớn kêu to: “Hi Văn …Đừng chạy tới …”

“Đoàng …” Một tiếng súng vang lên phá vỡ bầu trời, cuối cùng rơi vào khoảng không giữa hai cha con …

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

error: Alert: Content is protected !!