Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 522
Trác Bách Quân lạnh lùng nhìn người cha nuôi đã dạy dỗ mình nhiều năm qua, sau khi Hàn Văn Hạo được cứu đi, Yamamoto Ichirou mổ bụng chết trước màn hình, để lại rất nhiều tài sản và thi thể của ông ta, ánh mắt anh xốc xếch, nhấp nháy, lại nhớ xác của mẹ lúc chết trước mặt mình, lúc ấy anh sợ hãi khóc rống lên, sau lưng có một người điên cuồng nhào tới, quỳ gối trước mặt mẹ, khóc lóc nức nở nói: “Văn Giai, anh tới chậm, tại sao em muốn lẩn trốn anh? Tại sao? Không yêu nhau được, nhưng anh cũng có thể chăm sóc cho em!”
Trác Bách Quân đột nhiên cúi đầu, không đành lòng nhìn cha nuôi, lại nhớ tới nhiều năm qua, ông bí mật dạy cho mình tất cả mọi thứ, cho mình hưởng thụ vinh hoa phú quý mà người khác không thể hưởng thụ, có thân phận vô cùng tôn quý, tài sản mấy đời cũng đếm không hết, chỉ có một yêu cầu với mình, vì người mẹ đã chết phải trả thù người nhà họ Hàn! Đôi mắt anh nhấp nháy, hai tay run rẩy nắm chặt quả đấm, nhớ tới cha giúp mình che giấu thân phận, tạo ra chứng cớ giả, hy sinh bản thân và rất nhiều anh em, anh đột nhiên điên cuồng ôm lấy máy tính, đập mạnh xuống đất! !
Rầm rầm rầm …Rất nhiều tia lửa điện bắn ra khắp nơi, phát ra tiếng xì xì vang dội.
Trầm Ngọc Lộ nghe được âm thanh đi tới, nhìn Trác Bách Quân ngồi xổm trên mặt đất, ôm chặt trán, khổ sở co quắp, cố nén nước mắt nhưng vẫn có thể cảm nhận được nước mắt từng viên nhỏ xuống, trong lòng cô đau nhói, im lặng tiến lên đưa hai tay, ôm bả vai của anh, hai mắt lộ ra ánh sáng kiên định, nói: “Chúng ta nhất định sẽ báo thù cho ông chủ! ! Nhất định sẽ giết sạch sẽ người nhà họ Hàn! !”
Trác Bách Quân không lên tiếng, thân thể run rẩy, quỳ xuống, cúi đầu xuống đất, rơi lệ vái lạy cha nuôi!
Trầm Ngọc Lộ cũng cúi đầu, hai mắt đỏ thắm!
Trán của Trác Bách Quân dập xuống đất, hai mắt phát ra ánh sáng lạnh lẽo, nói: “Cha …Con nhất định sẽ báo thù cho cha! ! Hủy diệt nhà họ Hàn và dòng họ Daniel, báo thù cho cha! !”
Trầm Ngọc Lộ cũng cắn răng nghiến lợi nói: “Hủy diệt One-King, phá hủy Hạ Tuyết, từng bước từng bước hủy diệt bọn họ! !”
Bệnh viện!
Người nhà họ Hàn đang bận rộn trong ngoài kiểm tra vết thương của Hi Văn, lúc bác sĩ xác định Hi Văn ngoại trừ bị thương ngoài da cũng không có bị thương bên trong thì mọi người vừa yên tâm vừa cảm thán, rối rít than thở Hi Văn thông minh, dũng cảm, Hàn Văn Vũ không nhịn được ngồi xuống giường nệm trắng như tuyết trong phòng bệnh, ôm khuôn mặt nhỏ nhắn của Hi Văn đã rửa sạch sẽ, cảm động nói: “Chú thật sự cảm thấy Hi Văn quá lợi hại, Hi Văn một mình biết chạy trốn người xấu, còn một mình chạy lâu ở nơi hoang dã, bị rắn cắn còn biết xử lý, thật làm cho người ta sợ hãi quá đi …”
Hi Văn lập tức ngước khuôn mặt tươi cười có chút mệt mỏi, lại khôi phục bản tính kiêu ngạo nói: “Dĩ nhiên! Lúc con tham gia huấn luyện dã ngoại, con được điểm cao nhất mà, còn do ông nội Tổng Thống tự mình đến trao thưởng cho con, PAPA tự mình thiết kế hạng mục huấn luyện cho con!”
Mọi người cùng cảm động nhìn Daniel.
Daniel chỉ khẽ mỉm cười.
Hàn Trí Trung lại tán thưởng nói: “Daniel là một người cha tốt! Yêu cũng không cưng chiều! ! Nếu không phải có cậu ấy huấn luyện Hi Văn nhiều năm, Hi Văn cũng sẽ không có kinh nghiệm và thành tích như vậy!”
Lam Anh lập tức cau mày nói: “Dĩ nhiên! Con trai của tôi mà!”
“Hạ Tuyết! Cô lựa chọn một người đàn ông tốt nha!” Hàn Văn Vũ đột nhiên cười nói.
Hạ Tuyết nghe xong, trải qua tai nạn này lại không nhịn được ngẩng đầu nhìn sắc mặt của Daniel hơi tiều tụy, mặc áo sơ mi trắng, quần tây màu xám tro, dịu dàng đứng bên cạnh mình, tay nhẹ đỡ trên bờ vai, cô không nhịn được vươn tay, đặt nhẹ trên mu bàn tay Daniel, dịu dàng nói: “Cám ơn anh, lúc trước con bé đi huấn luyện, em còn sợ nó quá khổ … Nhưng lại phát hiện, anh dạy dỗ như thế con bé sẽ trưởng thành …”
Daniel dịu dàng cười khẽ, lại vươn tay nhẹ nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của Hi Văn, nói: “Thật ra đây là bản lãnh của Hi Văn … Con bé thông minh, mọi thành tựu đều nhờ con bé có một người cha rất tuyệt! ! Cái này là di truyền dòng máu kiêu ngạo của cha!”
Hi Văn vừa muốn cúi đầu, Hạ Tuyết liền tức giận nói: “Còn cha của con đấy, đã tới bệnh viện lâu như vậy, công việc gì đó chắc cũng xử lý xong rồi chứ? Tại sao chưa thấy xuất hiện? Thật không cần con gái sao?”
“Ôi chao, cô đừng tức giận!” Hàn Văn Vũ mỉm cười đi lại gần Hạ Tuyết, ôm chặt bả vai của cô nói: “Cô cũng biết anh của tôi! Từ trước đến giờ thời gian rất quý báu! Có thể là có chuyện gì gấp!”
“Chuyện gấp cũng không thể đi lúc này chứ!” Hạ Tuyết tức giận quay đầu nhìn về phía ngoài cửa sổ phòng bệnh, bầu trời đã bắt đầu tối, hoàng hôn đã tắt, người này đi đâu?
Tại một phòng cấp cứu khác!
Khuôn mặt Hàn Văn Hạo lạnh lùng ngồi trên giường bệnh, nhìn bác sĩ và y tá lấy dao giải phẫu đi tới trước mặt của mình, mang khẩu trang, mặt nghiêm túc hỏi: “Tổng Giám đốc Hàn, ngài thật không cần tiêm thuốc mê sao?”
Hàn Văn Hạo nhàn nhạt nói: “Không cần …”
Nước mắt Tả An Na rơi xuống nhìn Hàn Văn Hạo, biết anh còn có chuyện quan trọng phải sắp xếp, tuy rằng cánh tay kia để phê duyệt tài liệu, bác sĩ và y tá nghe xong, liền bắt đầu giơ dao phẫu thuật cắt thật sâu xuống miệng vết thương bị đạn bắn, ngay lập tức máu tươi chảy xuống, khối thịt hở ra, y tá có chút lo lắng ngẩng đầu nhìn Hàn Văn Hạo …
Nhưng sắc mặt Hàn Văn Hạo lạnh lùng, không lên tiếng, dưới đèn phòng phẫu thuật, trên trán rịn mồ hôi.
Tả An Na bưng chặt miệng, mặc cho nước mắt rơi xuống, nhìn khuôn mặt Hàn Văn Hạo lạnh lùng chịu đựng đau đớn kinh khủng, cũng chỉ hơi thở dốc không lên tiếng, khi y tá cầm cái kìm đưa tới trong tay bác sĩ, bác sĩ hơi nhìn anh một cái, cầm kìm cắm vào trong khối thịt, gắp đầu đạn ra, con ngươi tà mị của anh cũng chỉ nóng lên, đôi môi mím chặt!
Bác sĩ và y tá đều nhìn như vậy cũng có chút lo lắng.
Tả An Na không đành lòng nhìn, chỉ cúi đầu mặc cho nước mắt rơi xuống.
Lúc này, mọi thứ cũng trở nên im lặng, không tiếng động, giống như người đàn ông này gánh vác tất cả nhiều năm qua, không khí như lắng đọng! Mặc cho thế giới kia vui vẻ nhưng bản thân cô độc, mặc dù trong lòng của anh vô cùng nhớ thương một người phụ nữ, trong hai ngày, mắt nhìn thấy cô tiều tụy khóc rống, nhưng vẫn cắn chặt răng không đến gần cô, bởi vì anh hiểu rõ, con gái là tất cả hạnh phúc của cô.
Sáng sớm! Con chim nhỏ trên cành cây thì thầm hót! Xem ra, mùa đông vẫn chưa tới, cho nên vẫn còn một chút âm thanh vui vẻ.
Bên trong phòng bệnh, cô bé Hi Văn nặng nề mệt mỏi, nằm trên chiếc giường nhỏ trắng như tuyết, hai bên mặt dán mấy miếng băng keo giống như con heo con ục ục ngủ, thật đáng yêu.
Hạ Tuyết cả đêm không ngủ, ngồi bên giường bệnh, cười ngọt ngào nắm tay của con gái, cảm thấy giờ phút này thật rất hạnh phúc, thật hạnh phúc, hốc mắt cô không khỏi đỏ lên, nước mắt lại rơi xuống, cô vội vã lau sạch, thở dốc một hơi, duỗi cái lưng mệt mỏi, mỉm cười đứng dậy, đi tới trước cửa sổ sát đất, nhìn ngoài phòng bệnh VIP, khắp nơi đều là tòa cao ốc chìm trong sương mù dày đặc vẫn chưa tan đi, nhưng vì …Có chút mênh mang như ẩn như hiện, làm động lòng người.
Cô thỏa mãn cười nhỏ, liền đi vào phòng tắm, sau khi rửa mặt, cuốn tóc lên, cầm chiếc vòng buộc lại, nhìn mình trong kính toàn thân, áo thể thao màu trắng, quần jean màu xanh dương, khuôn mặt mát mẻ tự nhiên, cô đột nhiên cảm thán, thì ra hạnh phúc có thể đơn giản như vậy, cô không suy nghĩ nhiều, muốn trở lại bên người con gái ôm cô bé cùng nhau ngủ, nhưng đang đi ra phòng tắm liền nhìn thấy một bóng lưng cao lớn, canh giữ bên cạnh con gái, anh vươn cánh tay thon dài nắm nhẹ bàn tay nhỏ bé của con gái.
Sắc mặt của cô tối sầm, nhìn cái bóng lưng kia, lạnh lùng nói: “Anh còn biết tới thăm con gái à?”
Related Posts
-
Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 628
Không có bình luận | Th8 14, 2017 -
Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 441
Không có bình luận | Th8 2, 2017 -
Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 210
Không có bình luận | Th5 4, 2017 -
Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 284
Không có bình luận | Th5 5, 2017
About The Author
megau1976
Tự kỷ như con khỉ...già.

