Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 527

Chương 527: SỰ CỐ

Hạ Tuyết cắn răng, vừa muốn nhận điện thoại …

“Bộp!” Hàn Văn Hạo lạnh lùng nện đũa xuống, đứng lên sải bước xoay người đi lên lầu.

Hạ Tuyết cầm điện thoại di động, thấy người này lạnh lùng đi lên lầu hai, cô hung hăng lầm bầm trừng mắt nhìn anh một cái, rồi cúi đầu, nhìn màn hình điện thoại di động không ngừng lóe lên mã số của Daniel, do dự một lát, rốt cuộc từ từ đặt điện thoại di động xuống, im lặng cầm chén lên, múc một chén cháo nóng, cẩn thận bưng đi lên lầu, đi tới cạnh cửa, nhìn cửa phòng đóng chặt, suy nghĩ một chút nhẹ nhàng đẩy cửa đi vào.

Hàn Văn Hạo nửa nằm trên giường, nhắm mắt lại, không nói tiếng nào, nhưng vì người đang phát sốt, cho nên thở dốc có chút không ổn định.

Hạ Tuyết trừng mắt liếc bộ dáng kia, cầm chén cháo đi tới, nhẹ nhàng ngồi bên cạnh anh, nhìn người này trên trán lại bắt đầu rịn ra một ít mồ hôi, cô tức giận nói: “Uống cháo đi! ! Cũng không phải là trẻ con, phát cáu cái gì?”

Vào lúc này, cô không muốn chọc giận anh, nên cầm muỗng cẩn thận múc một ít cháo, đưa bên môi, nhẹ nhàng thổi thổi, rồi đưa đến trên môi anh, nhìn hai mắt anh khép chặt, nói: “Ăn đi !! Đừng lãng phí một phen tâm huyết của tôi …”

Rốt cuộc Hàn Văn Hạo chậm rãi mở mắt, nhìn Hạ Tuyết buộc tóc đuôi ngựa thật cao, trên trán rơi xuống vài sợi tóc, rũ xuống bên cạnh khuôn mặt trắng nõn, mắt to lấp lánh nhìn mình vẫn lộ ra khoan dung và trong suốt, anh không lên tiếng, lại hơi nghiêng người tới trước, vừa nhìn cô, vừa húp hết muỗng cháo.

Hạ Tuyết nhìn anh một cái, yên lặng cầm muỗng múc một chút cháo, nhẹ nhàng thổi thổi, lại đưa đến trên môi anh.

Hàn Văn Hạo vẫn nhìn cô, cúi đầu uống một hớp cháo.

Hạ Tuyết cẩn thận cầm muỗng cháo, chậm rãi nói: “Cùng Thư Lôi tiểu thư ở chung một chỗ, nói chuyện đừng khó nghe như vậy, tôi là cỏ dại, mặc cho anh đạp không có quan hệ, nhưng Thư Lôi tiểu thư không giống, người ta là con gái nhà giàu, không chịu được anh giày vò như vậy!”

Hàn Văn Hạo không lên tiếng, vẫn húp cháo, nhìn cô một cái, giễu cợt nói: “Cũng đúng! Cô ấy dịu dàng hơn cô, sẽ không gây gổ với tôi, cũng không dám mạnh miệng với tôi! Càng không có lá gan lớn bạt tai tôi như vậy! ! Từ đầu đến cuối cũng yêu tôi! Ai lại giống như cô! Đung đưa trái phải không chừng! !”

Hạ Tuyết im lặng, cầm muỗng khuấy cháo nói: “Mắng chửi đi, anh cứ tùy tiện mắng, dù sao anh cũng không có bao nhiêu thời gian để mắng tôi nữa …Tôi chịu đựng anh mắng còn ít sao? Anh dựa vào IQ cao hơn người khác, anh là người ngoài hành tinh, anh là ngoại tộc, cho nên anh thích xúc phạm người khác! Tôi có biện pháp gì? Tôi trở về Pháp, cũng nhắm mắt làm ngơ! Tôi có thể trải qua cuộc sống bình yên, cách xa người nhà họ Hàn một chút, cách xa sỉ nhục của mọi người! ! Đúng vậy, tôi vì Hàn Văn Hạo anh quá nguy hiểm, nên không muốn con gái lại xảy ra chuyện, cho nên tôi muốn đi cùng Daniel! Được chưa? Loại người như anh, con gái bị thương, anh cũng không tới nhìn một chút! ! Anh có tư cách gì làm cha của nó? Hôm nay tôi mù mắt, tới đây chuẩn bị món ăn cho anh! ! Anh ngoan ngoãn ăn xong, tôi sẽ đi! ! Tôi cũng không quấy rầy anh nữa! !”

Hàn Văn Hạo đột nhiên vươn tay, quét rơi chén cháo trong tay Hạ Tuyết! !

Hạ Tuyết khiếp sợ ngẩng đầu lên nhìn Hàn Văn Hạo tức giận kêu to: “Anh làm gì thế? Anh muốn chà đạp tôi thì không sao! ! Tại sao lại làm đổ chén cháo của tôi?”

“Cút! ! Tôi không muốn gặp cô nữa! ! Cô lập tức cút cho tôi!” Hàn Văn Hạo lạnh lùng lớn tiếng nói!

Hạ Tuyết tức giận đến cả người muốn phun khói, cúi đầu liếc mắt nhìn thảm lông trên sàn, chén cháo ngã đổ, hốc mắt cô đỏ lên, vừa ngồi xổm người xuống dọn dẹp chén cháo, vừa ngẩng đầu lên nghẹn ngào nói với anh: “Anh là tên khốn kiếp! Anh biết tôi rất khổ cực nấu cháo này không? Rốt cuộc anh muốn thế nào? Anh không yêu tôi, không sao, nhưng anh không cần đối xử với tôi như vậy! ! Thật ra, tôi vẫn tin tưởng anh! ! Mặc kệ anh đối xử với tôi thế nào, đến cuối cùng tôi vẫn tin tưởng anh! ! Anh thật quá đáng! !”

Hàn Văn Hạo ngồi trên giường, cắn chặt răng, vẻ mặt cứng ngắc! !

Hạ Tuyết vẫn nhìn anh, nước mắt lại rơi xuống, nói: “Tôi làm sai chuyện gì? Anh nói đi! ! Anh nói đi! !”

Tròng mắt Hàn Văn Hạo xốc xếch, nhìn Hạ Tuyết, mạnh miệng nói: “Cô không làm sai chuyện gì! Là tôi muốn đối xử với cô như vậy! ! Sự lựa chọn của cô chính xác! ! Bởi vì ở bên tôi cô sẽ gặp nguy hiểm! ! Con gái gặp nguy hiểm! ! Cho nên sự lựa chọn của cô chính xác! ! Lập tức cút cho tôi! Cút ra khỏi chỗ này! Trở lại bên cạnh Daniel của cô đi! ! Tôi nợ rất nhiều người như vậy, sớm muộn có một ngày tôi phải trả! Nhất định tôi sẽ chết sớm hơn các người! ! Cô và tôi ở chung một chỗ quá nguy hiểm! ! Cô rất thông minh! Cút đi! Tình yêu trước đây của tôi dành cho cô, tôi thu hồi tất cả! ! Bây giờ tôi không yêu nữa! Tôi xin thề với trời, tôi không yêu nữa! ! Tôi không đáng có được cô, cô cũng không đáng có được tôi! !”

Hạ Tuyết nhìn anh, nước mắt rưng rưng, từ khóe mắt rơi xuống.

Hàn Văn Hạo cắn chặt răng, hai mắt nhắm lại, nói: “Cút! Cút xa nhà của tôi! Ngày mai tôi sẽ đổi mật mã! Sau này đừng không mời mà tới! ! Tôi không chào đón cô ! !”

Hạ Tuyết hít mũi một cái, nước mắt ngừng rơi, còn lại một giọt treo bên mặt, cô nghẹn ngào lau sạch, lại rơi xuống một giọt, cô không lau nữa, lại ủy khuất cầm chén đã vỡ, im lặng đứng lên, xoay người im lặng đi khỏi!

Hàn Văn Hạo cảm giác đột nhiên vết thương giống như đau nhức, xé rách, anh nhíu mày, vươn tay đè vết thương, máu tươi từ trong lòng bàn tay tràn ra, thế nhưng anh lại thở phì phò, im lặng không lên tiếng!

Hạ Tuyết vươn tay, nắm khóa cửa, có chút lo lắng muốn xoay người, nhưng khuôn mặt dừng lại phía bên trái, nhìn một chiếc đồng hồ cổ xưa đặt trên kệ, nhìn thời gian tí tách lắc lư, thời gian vốn dùng phương thức khác nhau để giao thoa với nhiều người và rất nhiều chuyện để nói lời tạm biệt, nước mắt của cô rơi xuống, vẫn không quay đầu đi, cứ như vậy nắm chặt tay cầm cửa, mở cửa đi ra ngoài!

Khuôn mặt Hàn Văn Hạo đông cứng, cúi đầu, hai mắt nhắm lại, mặc cho máu tươi từ trong kẽ tay của mình vẫn chảy xuống, lại nghe tiếng cô gái kia thật sự đã xuống lầu, có lẽ bây giờ cô đi qua phòng khách, cầm áo khoác mặc vào, chuẩn bị đi khỏi, mặt sắc anh tái mét, chịu đựng vết thương xé rách đau đớn, vừa muốn đứng lên, lại nghe điện thoại bên mép giường vang lên, anh thuận tay nhận lấy điện thoại, cố nhịn đau đớn, có chút vội vã nhìn về phía ánh cửa, đáp lời: “Ừm! !”

“Tổng Giám đốc! !” Tả An Na vội nói với Hàn Văn Hạo: “Dự án khách sạn Thế giới giai đoạn một, tất cả 12 tầng lầu đã bị sập ! Đè chết 17 người!”

Hai tròng mắt Hàn Văn Hạo nóng lên! !

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!