Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 532

Chương 532: HÔM NAY ĐI TÌM ANH

Đêm tối, mưa rơi tầm tã.

Chiếc xe ôtô màu đen thắng gấp trước tòa nhà 100 tầng, Daniel đưa tay ngăn Mặc Nhã che dù đi ra xe, tự mình đội mưa, bước lên bậc thềm, đau lòng nhìn, trước ánh đèn màu trắng nhàn nhạt, Hạ Tuyết một mình ngồi co rúc ở trước cửa thang máy, khóc mệt, nước mắt giàn giụa, khuôn mặt tiều tụy tựa vào trên tường, giống như đã chết, không một chút cử động.

Hai tròng mắt dịu dàng của Daniel thoáng qua một chút đau lòng, anh chậm rãi tiến lên, đi tới trước mặt của Hạ Tuyết, ngồi xổm người xuống ôm lấy Hạ Tuyết đã không còn hơi sức, đi tới xe, Mặc Nhã vội vàng chống dù, che mưa cho bọn họ.

“Daniel …” Hạ Tuyết tựa vào trong ngực Daniel, nhìn anh rơi lệ nói: “Em sai rồi, là em có lỗi với Văn Hạo, là lỗi của em, em không biết anh ấy vì bỏ ra nhiều như vậy, em sai rồi …Bây giờ anh ấy bị thương, anh giúp em xin anh ấy, xin anh ấy mở cửa đi …”

Daniel ôm cô vào trong xe, nhìn cô khẽ mỉm cười, nói: “Đối mặt với tình yêu, ai đúng ai sai, chủ yếu là hai người yêu nhau có đến gần hay không, nếu như đến gần, yêu nhau như vậy là được …”

“Nhưng anh ấy không để ý tới em …” Hạ Tuyết nhìn anh, nước mắt buồn bã trong hai hốc mắt rơi xuống.

Daniel nhìn cô, rồi chăm chú nhìn xe ôtô bắt đầu lăn bánh, mưa nhẹ nhàng quét qua khuôn mặt đau buồn của cô, có chút mệt mỏi, khổ sở vì tình yêu, anh cười nhạt nói: “Tình yêu là một cánh cửa không thể đóng chặt …Tình yêu cũng không phải là yêu nhau thì có thể ở bên nhau …Nếu em thật lòng bày tỏ tình yêu của mình với anh ấy, thật lòng đến gần anh ấy, luôn có muôn ngàn biện pháp, nhưng anh không chấp nhận làm thương tổn mình …Đàn ông thể hiện tình yêu khác với phụ nữ, vì trên vai bọn họ còn phải gánh vác thứ khác, bọn họ cũng có nổi băn khoăn của mình và trách nhiệm phải gánh vác, cho nên bây giờ anh ấy không muốn gặp em, hãy cho anh ấy một chút không gian …”

Hạ Tuyết khổ sở, nhìn ngoài cửa xe, trong lòng chua xót rơi lệ.

Daniel nhìn bộ dáng cô như vậy, đột nhiên cười nói khẽ: “Đứa ngốc, thật sự muốn tìm lại tình yêu của mình một lần nữa, có rất nhiều biện pháp …Em phải linh hoạt một chút, đừng ngốc nghếch như vậy…”

Đôi mắt của Hạ Tuyết đẫm lệ lập tức nhìn chằm chằm Daniel …

Daniel thở dốc một hơi, ôm lấy Hạ Tuyết, nhìn cơn mưa thê lương ngoài cửa sổ, nhớ lại lúc mình nhận điện thoại của Hàn Văn Hạo muốn mang cô về thì anh có thể cảm nhận được tình yêu sâu sắc của người đàn ông ở trên lầu …Tình yêu là cái gì? Tình yêu là thứ cho dù bị cách núi ngăn sông, nhưng vì duyên phận, em tìm được anh …Anh tìm được em. Tình yêu là nói anh không yêu em, nhưng anh vẫn yêu em …

Sáng sớm.

Mưa to đã qua, ánh nắng ban mai chiếu rọi khắp nơi, giống như mùa đông đã tới, gió lạnh lùng rét mướt, quét ngang cuối mùa thu tối tăm và ẩm ướt!

Cửa thang máy mở ra, Tả An Na đi nhanh lên thang máy, đi vào phòng khách, cũng đã nhìn thấy vài y tá cùng bác sĩ vừa từ trên lầu đi xuống, nhìn Tả An Na khẽ mỉm cười, sau đó mang theo một chút mệt mỏi đi vào thang máy, chuẩn bị rời khỏi, Tả An Na lo lắng đi lên lầu, đi tới trước cửa phòng Hàn Văn Hạo, nhìn thấy Hàn Văn Hạo đã mặc áo sơ mi đen, quần tây đen, đứng trước kính toàn thân, khuôn mặt lạnh lùng, đang cài cúc tay áo.

Cô vội vàng đi tới nhận lấy tay Hàn Văn Hạo, cẩn thận cài lại cúc áo bên tay bị thương cho anh, rồi cài sang tay khác.

Hàn Văn Hạo cũng không lên tiếng, vẻ mặt lạnh lùng, không nhìn ra một chút suy nghĩ nào.

Tả An Na cài cúc áo xong, lại cầm một tây trang đen, tự mình cẩn thận khoác vào cho anh, sau đó cài bông hoa lên tây trang …

“Cô và bạn trai thế nào?” Đang lúc này, Hàn Văn Hạo lạnh lùng hỏi.

“À?” Tả An Na thật gần nhìn Hàn Văn Hạo, lập tức tiếp xúc ánh mắt tà mị, sáng rực, khuôn mặt rất đẹp trai, đường nét hoàn mỹ giống như điêu khắc, đẹp trai đến nổi làm cho người ta cảm giác hít thở không thông, khuôn mặt và con ngươi của cô đỏ lên, ngây ngốc nói: “Rất tốt …”

Hàn Văn Hạo nghe xong, liền tức giận nhìn cô nói: “Nếu rất tốt, không cần tới sớm như vậy…”

Tả An Na hiểu ý của anh, biết anh không muốn mình vì chuyện của anh mà vất vả quá mức, bỏ quên tình yêu, cô mỉm cười ngẩng đầu nhìn Hàn Văn Hạo nói: “Sáng nay lúc tôi tới, phát hiện bên ngoài cả đêm đã chuyển lạnh, đầu mùa đông thật lạnh, phủ thêm áo khoác bên ngoài đi, nghe bác sĩ nói đúng lúc anh bị sốt, phải chăm sóc kỹ thân thể.”

“Ừ…” Hàn Văn Hạo nhàn nhạt đáp lời.

Tả An Na lập tức đi vào trong tủ áo, cầm một cái áo khoác đen dài tới đầu gối, đi tới trước mặt của Hàn Văn Hạo, khoác lên cho anh, quét nhẹ một vòng hai bả vai, lơ đãng nói: “Ngày hôm qua không biết Hạ Tuyết tiểu thư thế nào…”

Hàn Văn Hạo nghe xong, không lên tiếng, chỉ tự mình sửa lại ống tay áo nói: “Đi thôi! Đến hiện trường cao ốc…”

“Vâng! 3 giờ chiều nay chúng ta chuẩn bị mở cuộc họp báo với các phóng viên, công bố mọi chuyện, sau khi họp xong, chúng ta đến bệnh viện, thăm người thân của nạn nhân…8 giờ tối đi thăm Hi Văn tiểu thư…” Tả An Na lập tức nói.

“Đi thôi …” Vẻ mặt Hàn Văn Hạo lạnh lùng quét qua như một trận gió, đi ra khỏi phòng, Tả An Na đau lòng nhìn bóng lưng của anh, nghĩ tới đêm qua Hạ Tuyết vẫn không vào được, khó tránh khỏi tiếc nuối.

***

Cô bé Hi Văn một mình ngồi trên giường bệnh, cầm một ly sữa nóng, vừa uống vừa nhìn mẹ, mặc áo ngủ, khoác áo khoác thật dày sáng nay PAPA sai người đưa tới …Đầu tóc dài đêm qua không gội, giống như kẻ ngốc ngồi bên giường bệnh, cầm dao nhọn và quả táo, nhìn bầu trời ảm đạm ngoài cửa sổ, gọt vỏ táo, vừa gọt vừa ngây ngốc nói: “Hôm nay rất lạnh, có phải mùa đông sắp tới rồi không?”

Hi Văn không dám đáp lời cô …Sau đó nhìn mẹ ngây ngốc gọt vỏ táo xong, đặt trong cái đĩa thủy tinh xinh đẹp, lại ném quả táo vào trong thùng rác.

“Oh my God!” Hi Văn có chút khó chịu cắn môi nhìn mẹ, có chút không khách sáo nói: “Mẹ …Con có thể dễ dàng tha thứ IQ của mẹ thấp hơn con, nhưng con không thể tha thứ IQ của mẹ thấp hơn heo, điều này thật sự so với chuyện tối hôm qua mẹ dầm mưa, không gội đầu làm cho người ta còn khó chịu hơn …Con muốn ăn táo á!”

“Tốt! Mẹ gọt cho con, muốn ăn táo đơn giản?” Hạ Tuyết muốn lấy thêm táo, nhưng táo đã bị mình gọt hết rồi, cô ồ một tiếng, ngạc nhiên kêu lên: “Táo của mẹ đâu rồi?”

“Tất cả táo ở trong thùng rác á!” Hi Văn lập tức để ly xuống, không thể nhịn được nữa nhìn mẹ nói: “Mẹ! ! Rốt cuộc mẹ bị làm sao vậy? Phiền quá đi! Có phải mẹ lại gây gổ với cha hay không?”

“Cha của con không chịu gây gổ với mẹ! !” Hai mắt Hạ Tuyết đỏ lên, nhìn Hi Văn, lại rơi nước mắt, có chút tức giận nói: “Cha không muốn gặp mẹ!”

“Con biết hôm qua cha không muốn gặp mẹ! ! Vậy hôm nay mẹ đi tìm cha là được rồi! !” Hi Văn thật cảm thấy người này rất ngốc, không thể nhịn được trừng mắt nhìn mẹ!

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!