You dont have javascript enabled! Please enable it!

Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 538

Chương 538: CHO EM HÔN MỘT CÁI

Giống như không nhìn thấy Hạ Tuyết, một mình đi tới trước bàn đọc sách, theo thói quen, bật đèn bàn, mở tài liệu ra xem!

Hạ Tuyết đi tới trước mặt của Hàn Văn Hạo, dám chen vào trong ngực của anh, ngồi trên đùi của anh, đưa hai tay ôm cổ của anh, ngọt như mật nói: “Thân ái… Anh thật sự rất cực khổ… Đã trễ thế này còn phải xem tài liệu…”

Hàn Văn Hạo không nhịn được, quay mặt lại, trừng mắt liếc người trước mặt! !

Hạ Tuyết giả vờ ngoan ngoãn nhìn Hàn Văn Hạo, đôi mắt to hồn nhiên, nói: “Anh từ từ xem, em xem với anh …”

Cô vừa nói xong, liền ở trong ngực Hàn Văn Hạo cọ cọ, giống như học sinh tiểu học, đoạt lấy tài liệu trong tay Hàn Văn Hạo cầm lên cau mày, giả vờ thâm trầm vừa nhìn vừa nói: “Ôi chao, tài liệu này nhất định là tài liệu rất quan trọng, một mối làm ăn thật to nha! Bao nhiên tiền? Em đếm xem… Một, hai, ba, bốn, năm, sáu, bảy, tám, chín… Trời ạ! !”

Cô lập tức quay đầu nhìn Hàn Văn Hạo, thật ngớ ngẫn, thật ngây thơ nói: “60 tỷ hả! Thân ái, anh rất lợi hại nha!”

“Đồ điên!” Hàn Văn Hạo tức giận đẩy cô ra, sau đó ngồi trên giường, nửa nằm xuống, cầm hộp điều khiển ti vi, mở TV xem tin tức, Hạ Tuyết lập tức chạy đến bên giường, cởi giày, chui vào trong chăn, cọ cọ trong ngực Hàn Văn Hạo, nằm bên cạnh anh, vẻ mặt vô cùng hồn nhiên, thâm tình nhìn Hàn Văn Hạo!

Hàn Văn Hạo không để ý cô, chỉ chăm chú xem ti vi, vừa xem vừa nói: “Sáng mai tôi còn phải về công ty, mật mã bao nhiêu?”

Con ngươi Hạ Tuyết đảo một vòng, sau đó cắn nhẹ môi, giống như cô vợ nhỏ, có chút mập mờ, lại cọ mặt trong ngực Hàn Văn Hạo, mới nói: “Sáng sớm ngày mai, rời giường, em sẽ nói cho anh biết…”

Hàn Văn Hạo lại không có để ý đến cô, vẫn xem TV!

Hạ Tuyết nhìn anh một cái, vươn tay, nhẹ nhàng vạch lên cằm của anh, quyến rũ nói: “Thân ái, muốn ăn khuya không?”

“Không ăn!” Hàn Văn Hạo mặt lạnh đáp lời.

Trong tay Hạ Tuyết không biết từ lúc nào, đã xuất hiện một quả táo, đưa tới bên môi khêu gợi của anh, nói: “Ăn một miếng đi… Cắn một cái…”

Hàn Văn Hạo không lên tiếng.

“Ừ…” Hạ Tuyết làm nũng, cọ cọ và thân thể anh, hai tay nhét vào cánh tay không bị thương của anh, hưởng thụ cảm giác an toàn, kiên cố trong cánh tay của anh, dịu dàng nói: “Ăn một miếng đi…”

Hàn Văn Hạo không chịu nổi cô quấy rối như vậy, liền cúi đầu cắn một cái, Hạ Tuyết cũng vui vẻ cắn một cái, nằm trong ngực của anh, nhìn anh thật bình tĩnh ăn táo, cô vừa ăn táo có hương vị ngọt ngào vừa dịu dàng hỏi: “Hôm nay mệt không? Người thân của người chết bình tĩnh chưa?”

“Không có!” Lời nói của Hàn Văn Hạo hiển nhiên có chút khẽ khàng.

Hạ Tuyết có chút lo lắng ngẩng đầu, nhìn anh hỏi: “Vậy xử lý như thế nào?”

“Từ từ đến, vết thương phải từ từ xoa dịu…” Hàn Văn Hạo vẫn chuyển kênh xem ti vi.

Hạ Tuyết nghe xong lời này liền ngẩng đầu lên, đôi mắt to ngập nước nhìn chằm chằm anh, nói: “Vậy lúc nào thì anh mới tha thứ cho em?”

“Không lúc nào tha thứ! Tối nay cô không biết xấu hổ cọ tới cọ lui!” Hàn Văn Hạo vẫn mặt lạnh vô tình nói.

Hạ Tuyết cố ý trừng mắt liếc anh một cái, lại nhẹ nhàng đưa bàn tay nhỏ nhắn mềm mại, nhẹ nhàng đặt lên vết thương của anh, có chút đau lòng nói: “Vậy chỗ này thì sao? Có khá hơn một chút không? Em thật lo lắng cho anh… Sợ tay anh có chuyện gì, trước kia ở bên anh, thích nhất anh ôm em…”

“Tốt một chút!” Hàn Văn Hạo vẫn đổi đài.

Con ngươi Hạ Tuyết đảo một vòng, đột nhiên buông táo xuống, sau đó hai tay chống nhẹ mặt giường, nhìn Hàn Văn Hạo vẫn mặt lạnh xem ti vi, mặt của cô hơi đỏ lên, hai mắt lộ ra một chút ánh sáng mê ly, trái tim đập thình thịch, nhưng vẫn nghiêng người tới trước, cúi đầu nhàng hôn lên má của Hàn Văn Hạo…

Hàn Văn Hạo không lên tiếng, vẫn xem TV.

Hạ Tuyết nhìn anh, hoảng sợ, trái tim có chút căng thẳng, nhưng vẫn tiếp tục cúi đầu, nhẹ nhàng hôn lên môi mỏng lên khêu gợi của anh.

Hàn Văn Hạo cau mày, nghiêng mặt sang bên nói: “Đừng quấy rầy tôi xem TV…”

Rốt cuộc Hạ Tuyết có chút ủy khuất nhìn anh một cái, lại nghiêng người tới trước, hai tay ôm cổ của anh, hôn nhẹ ở trên mặt, bên tai của anh, hôn kêu ra tiếng, giống như trêu chọc làm cho trong lòng người ta mê loạn, trái tim của Hạ Tuyết cũng đập thình thịch vang dội, nhưng vẫn ôm cổ của anh, lại nhẹ nhàng hôn trên môi của anh… Hàn Văn Hạo cũng không nhúc nhích, mặc cho bờ môi mềm mại, ngọt ngào của cô rơi vào trên môi của mình, cũng liếc mắt, có chút tức giận nhìn cô chằm chằm.

Hạ Tuyết vừa nhìn anh chằm chằm, vừa tiếp tục tăng nụ hôn, dùng đầu lưỡi nho nhỏ muốn xông vào môi của anh, muốn cùng đầu lưỡi anh dây dưa …

“Cô không cần thiết làm như vậy…” Hàn Văn Hạo nhíu mày, đầu lưỡi nho nhỏ của Hạ Tuyết đã xông vào trong môi anh, cùng anh triền miên, anh vẫn mặt lạnh, lại giống như giải quyết công việc, phối hợp với cô.

Hạ Tuyết nhận lấy Hàn Văn Hạo nghênh hợp, ánh mắt lập tức ươn ướt, ôm anh vẫn ngọt ngào hôn, vừa hôn vừa nhẹ giọng làm nũng nói: “Em muốn hôn… Anh đừng tức giận, trước hết cho em hôn một cái … Đồng ý với em … Ngày mai em sẽ đi …”

Trong ánh mắt Hàn Văn Hạo thoáng qua một chút ý tứ vẫn cứng rắn, nhưng nụ hôn đã không còn cứng rắn, hai người chậm rãi nằm ngang trên giường, dán chặt vào nhau, nhẹ nhàng hôn.

Ngoài cửa sổ, luồng khí lạnh dường như có như không có thổi vào cửa sổ sát đất, thế giới từ ngoài cửa sổ nhìn vào bên trong, hai nguời nhẹ nhàng nằm trên giường triền miên hôn, thỉnh thoảng, Hàn Văn Hạo muốn kết thúc nụ hôn kia, muốn cho cô đi khỏi, Hạ Tuyết lại không chịu rút lui, kéo chăn đắp lên người lẫn nhau, môi ngọt của mình lại nhẹ nhàng tiến lên, hai thân thể cẩn thận vì nụ hôn kia, xê dịch, lộ ra một chút mật ngọt …

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!