Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 543

Chương 543: CARMEN

“Tôi không có hoa mắt chứ? Thật là tốt không linh, xấu linh nha …” Isha ôm vai, đẩy bả vai Hạ Tuyết một cái, bất đắc dĩ cười khổ một tiếng nói: “Ôi, tôi càng nhớ nhung Tổng Giám đốc Hoàn Cầu chúng ta…”

Hạ Tuyết hung hăng trợn mắt nhìn Isha một cái, vẻ mặt như đống thuốc nổ nhìn Hàn Văn Hạo vẫn cùng một người đàn ông có tác phong nhẹ nhàng nói gì đó, trong tay cầm ly rượu đỏ, được người đẹp tóc vàng hấp dẫn ở bên cạnh tiếp lấy, sau đó cô đặt qua một bên, lấy một cái nĩa vàng, xăm một miếng táo nhỏ, lại dựa ngực của mình vào bên cạnh Hàn Văn Hạo, đưa miếng táo qua…

Hàn Văn Hạo giơ tay lên, cùng Chủ tịch Lưu nói chuyện gì, đột nhiên buông lỏng nở nụ cười, tay khẽ luồn qua bên hông người đẹp tóc vàng…

Con ngươi Hạ Tuyết khiếp sợ trừng to, tức giận đến lục phủ ngũ tạng xoắn thành một đoàn, tức giận đến mạch máu cũng muốn nổ tung, không nói tiếng nào, xoay người cùng Isha đi đến Đạo diễn Lý, nhân viên tổ diễn kịch nhìn thấy bọn Hàn Văn Vũ cũng đã ầm ĩ ở nơi này, nhìn hấy Hạ Tuyết, mọi người cùng đứng dậy, sau đó Văn Vũ kéo chặt bả vai Hạ Tuyết ngồi xuống, chỉ vào người đẹp Russia trong sàn nhảy, nói: “Trời ạ! Cô gái đó thật sự rất xinh đẹp! Cô nói xem …Các cô gái Trung quốc chúng ta hơi kém hơn so với cô gái ngoại quốc, không đủ đầy đặn và nhiệt tình, quá kín đáo…”

Hạ Tuyết nghe xong lời này, lục phủ ngũ tạng lại vỡ tung, hai anh em bọn họ quả nhiên là cùng một mẹ sinh ra, cô tức giận, oán hận quay đầu lại, ở khoảng cách thật gần nhìn Hàn Văn Vũ nói: “Đúng vậy! ! Cô gái ngoại quốc tốt hơn cô gái Trung quốc, họ nhiệt tình không bị cản trở, đàn ông ngoại quốc cũng đẹp hơn so đàn ông Trung quốc, vóc người của bọn họ hiên ngang, nhiệt tình hào phóng, không giống đàn ông Trung Quốc, hẹp hòi, ghê tởm, gạt người, hèn hạ, xấu xa, vô sỉ! !”

Hàn Văn Vũ quay đầu sang, vô tội nhìn đôi mắt to của Hạ Tuyết tức giận, lúc nhìn người, muốn giết đi người nọ, anh không biết mình đụng phải họng súng của người ta, không hiểu ra sao, chỉ đành miễn cưỡng nở nụ cười, nói: “Này …Có chuyện gì xảy ra? Cô làm sao vậy? Dì cả tới nên tâm trạng không tốt sao!”

“Ông chú của anh tới đó ! !” Cô không nói nữa, cầm ly rượu đỏ trước mặt uống hết vào bụng, lại hung dữ nhìn về phía Hàn Văn Hạo, giống như anh vẫn nói chuyện gì quan trọng, cùng Chủ tịch Lưu tiếp tục tán gẫu, cô gái Thụy Điển dựa bên cạnh Hàn Văn Hạo dùng ánh mắt rất mê người nhìn anh, lâu lâu cùng người khác chào hỏi thì cũng lộ ra thần thái đắc ý, giống như mình ở bên cạnh một người đàn ông như vậy, không biết có bao nhiêu đắc ý!

Hạ Tuyết cảm giác tim của mình cũng đau, cúi đầu vươn tay vỗ ngực!

“Cô đang nhìn cái gì?” Hàn Văn Vũ ngạc nhiên quay đầu, không ngờ nhìn thấy ở chỗ VIP cao cấp nhất đối diện sàn nhảy, anh trai của mình đang ngồi, bên cạnh anh có một người đẹp tóc vàng, Oh my God! anh lập tức quay đầu nhìn Hạ Tuyết, nhanh chóng nói: “Đây chỉ là một loại phương thức xã giao của đàn ông, cũng là một loại thủ đoạn xã giao! Anh trai tôi, anh tuyệt đối…”

“Giữ mình trong sạch à?” Hạ Tuyết không khách sáo nhìn Hàn Văn Vũ, giúp anh nói tiếp!

“À …” Hàn Văn Vũ không dám lên tiếng, bởi vì anh trai đã từng yêu cầu phụ nữ phục vụ, hơn nữa cô gái được yêu cầu phải kiểm tra nghiêm ngặt, phải là tấm thân trong sạch, ngâm hoa hồng giữ lại mùi thơm cơ thể…Cho nên khắp thành phố vẫn luôn nói về anh giống như một ông vua thần bí trong truyền thuyết.

Hạ Tuyết cắn chặt răng, hung tợn nhìn chằm chằm Hàn Văn Hạo, rốt cuộc đã nói chuyện phiếm xong với Chủ tịch Lưu, hai người cùng nhau nâng ly uống, rốt cuộc anh hơi xoay người vừa vặn nhìn thấy người đẹp tóc vàng kề bên, vẻ mặt mập mờ nhìn mình, anh liền cúi đầu nhìn cô một cái, đuôi mắt lộ ra chút ý cười, Hạ Tuyết nổ phổi, tức giận đến cả người đổ mồ hôi!

“Có muốn…Tôi đi sang chào hỏi anh trai một tiếng không?” Hàn Văn Vũ cảm thấy tình thế nghiêm trọng, vội vàng muốn suy nghĩ vì anh trai.

“Chào hỏi gì?” Hạ Tuyết lập tức xoay người nhìn Hàn Văn Vũ phát điên nói: “Nhắc nhở anh ấy tối nay về nhà ăn cơm sao! ? Tôi còn tưởng rằng anh ấy có công việc quan trọng, cho nên thông cảm anh ấy không để ý đến tôi! Anh ấy lại…”

“Vị kia không phải Tổng Giám đốc Hàn sao?” Trên ghế sa lon bên cạnh, hai người khách ngồi nhìn Hàn Văn Hạo trò chuyện ở đầu kia, mỉm cười nói: “Thật hâm mộ nha, lần này nhóm cô gái tiếp rượu, ai cũng là báu vật, Chủ tịch Lưu đưa người đẹp nhất cho Hàn Văn Hạo, nghe nói tối nay ba người cùng nhau phục vụ người đàn ông kia! Ôi, chỉ có Hàn Văn Hạo mới đủ tư các hưởng thụ nha…”

Hạ Tuyết thần trí mơ hồ, nhìn cô gái Russia trước mặt đang múa may thân thể, bộ ngực đầy đặn, eo thon, ánh mắt của cô càng lúc càng híp lại thành một đường.

“Đều là giả mà! Cô nghe được đều là giả! Tôi đi chào hỏi anh trai!” Hàn Văn Vũ lập tức lo lắng đứng lên! !

“Không cần anh đi! ! Anh ấy cũng nói không cần tôi nữa! Còn đi tự tìm mất mặt làm gì?” Hạ Tuyết tức giận đến cả người phát run, kéo Hàn Văn Vũ lại, cũng đã nhìn thấy sân khấu tối sầm lại, đã biểu diễn “Hồ thiên nga” xong, bây giờ là lúc khách quý tự do giải trí, bình thường có khách quý tiến lên đàn một bản, hoặc có người biểu diễn một ca khúc cho người yêu, bên tổ diễn kịch Đạo diễn Lý có hai nữ diễn viên, Tô Tô đột nhiên để quả táo xuống, giống như đang lấy lòng nói với đạo diễn: “Đạo diễn! ! Tôi biểu diễn một ca khúc cho ông được không?”

“Tốt…” Mọi người cùng nhau vỗ tay hoan nghênh…

“Chậm đã!” Hạ Tuyết lạnh lùng ngồi trên ghế sa lon, ôm vai ngăn lại!

Tô Tô và mọi người ngạc nhiên nhìn Hạ Tuyết.

“Để tôi hát tặng một bài đi!” Hạ Tuyết đột nhiên lạnh lùng cau mày, khiêu khích nói.

Ánh đèn toàn trường tối sầm lại, tất cả đều yên lặng, chợt có mấy nam khách quý nói nhỏ với nhau, Hàn Văn Hạo nhớ đến tình hình khởi công dự án khách sạn thế giới, muốn nói một chút vấn đề chi tiết với Chủ tịch Lưu, lại nghe bên cạnh có người mỉm cười nói: “Ơ? Nghe nói một chút nữa ảnh hậu Hạ Tuyết biểu diễn tặng cho tổ diễn kịch…Đây không phải là người mà Tổng Giám đốc Hàn đã từng yêu sao?”

Hàn Văn Hạo sững sờ, cầm ly rượu đỏ quay đầu nhìn về phía sàn nhảy, bóng người uyển chuyển đứng trong bóng tối, theo ánh đèn chợt lóe, phong hoa tuyệt đẹp đứng trong cánh hoa hồng bay bay giữa sàn nhảy, thậm chí cả sân khấu tràn ngập những cánh hoa nhỏ chập chờn bay bay, một điệu nhạc nhẹ nhàng từ phía sau sân khấu vang lên, toàn trường cùng nhìn Hạ Tuyết, cũng không khỏi cười vui.

Tổ diễn kịch xôn xao vỗ tay!

Hạ Tuyết theo tiếng nhạc, hai tay vịn microphone đứng trên mặt sàn, có chút phong tình mở miệng hát: “Tình yêu…Cũng chỉ là một trò chơi thông thường, tuyệt đối không ly kỳ, đàn ông cũng chỉ là một món đồ tiêu khiển? Có gì đặc biệt hơn người đâu?”

Hàn Văn Hạo cầm ly rượu đỏ, sắc mặt tối tăm nhìn Hạ Tuyết giống như cô gái xinh đẹp dậy thì ở thập niên 70, phong tình quyến rũ, hai tay vịn microphone, bài hát này cất lên thì chung quanh đột nhiên xuất hiện rất nhiều vũ công mặc sườn xám màu đỏ, cầm quạt lông đứng ở sau lưng Hạ Tuyết, múa phất phới, lâu lâu còn nhẹ nhàng phe phẩy cây quạt, nhìn người tổ diễn kịch, đôi mắt lúng luyến quyến rũ!

Hàn Văn Vũ và mọi người cùng nhao nhao vỗ tay!

Hàn Văn Hạo tức giận nhìn chằm chằm em trai, tên này ăn cây táo, rào cây sung!

Hạ Tuyết nhập tâm thật sâu, là người đối với âm nhạc có sức cuốn hút cực mạnh, ngay sau đó cô quyến rũ động lòng người, nở nụ cười giơ tay lên, trong tay đã xuất hiện một cây quạt lông, mở quạt ra, theo tiếng nhạc trên sân khấu, thân thể tiêu hồn, từng bước, từng bước đi tới Hàn Văn Hạo, gắt gao nhìn vào hai tròng mắt giống như con báo nhỏ của anh, vừa hát: “Cái gì gọi là tình? Cái gì gọi là ý? Còn không phải người ta lừa gạt mình? Cái gì gọi là si? Cái gì mê? Đơn giản là nam và nữ đang diễn trò! ! Là đàn ông tôi đều yêu thích, mặc kệ nghèo nàn, giàu có hay cao thấp, là đàn ông tôi đều vứt bỏ, không sợ anh hấp dẫn…”

Hạ Tuyết vừa hát xong một đoạn, đột nhiên cứng rắn đẩy người đẹp tóc vàng bên cạnh Hàn Văn Hạo ra, đột nhiên ngồi vào bên cạnh Hàn Văn Hạo, dựa vào trong ngực của anh, cầm quạt lông xinh đẹp, nhẹ nhàng phe phẩy, đôi mắt đẹp lấp lánh, ánh mắt rất mập mờ nhìn anh!

Hàn Văn Hạo không lên tiếng, khuôn mặt lạnh lùng cúi đầu, mặc cho cô tựa vào bên cạnh.

Bên cạnh các vị Tổng Giám đốc biết quan hệ của Hàn Văn Hạo và Hạ Tuyết, rất hứng thú nhìn đôi “Vợ chồng” ở trước mặt, càng cảm thấy phải Hạ Tuyết thật sự xinh đẹp, quyến rũ, tiếng hát càng động lòng người!

Hạ Tuyết theo điệu nhạc, lập tức đứng lên, phe phẩy cây quạt, khẽ vặn vẹo vòn eo, đong đưa cái mông tròn, quay trở microphone trước mặt, duyên dáng, ngọt ngào hát: “Tình yêu…Cũng chỉ là một trò chơi thông thường, tuyệt không ly kỳ, đàn ông cũng chỉ là một món đồ tiêu khiển? Có gì đặc biệt hơn người đâu?” LANOUR…Cái gì gọi là tình, cái gì gọi là ý, còn không phải là mọi người mình lừa gạt mình, cái gì gọi là si, cái gì gọi là mê, đơn giản là nam hay nữ đang diễn trò, nếu anh muốn yêu tôi, anh tự mình tìm xúi quẩy, nếu tôi muốn yêu anh, anh sẽ chết trong tay tôi…”

Âm nhạc trong nháy mắt dừng lại!

Toàn trường vang lên tiếng vỗ tay rộn rã, ánh đèn màu hồng tắt xuống, ánh đèn màu xanh dương sáng lên, Hạ Tuyết đứng dưới ánh đèn, nụ cười xinh đẹp động lòng người, giống như cô gái phong tình lúc nảy, đã ẩn nấp vào trong xương cốt của cô, Hàn Văn Hạo giống như chỉ nhàn nhạt nhìn cô, đôi mắt con báo nhỏ giống như dã thú trong con ngươi che giấu đốm lửa.

“Tổng Giám đốc Hàn…Tôi không hiểu lúc trước tại sao ngài muốn bỏ một giai nhân tuyệt vời như vậy! Trong mắt của tôi, cô ấy thật sự hấp dẫn!” Chủ tịch Lưu không đành lòng, cảm thán mỉm cười.

Nhưng Hàn Văn Hạo chỉ cười nhẹ một tiếng.

Sau khi Hạ Tuyết hát xong, cũng không trở về tổ diễn kịch mà đi về phía Hàn Văn Hạo, lại mềm mại ngồi xuống bên cạnh anh, bàn tay thon trắng như tuyết đặt nhẹ trên ngực Hàn Văn Hạo, hơi chu đôi môi nói: “Tổng Giám đốc Hàn…Mời tôi uống ly rượu được chứ?”

Hàn Văn Hạo im lặng không lên tiếng một lúc, nhưng vẫn ở trước mặt bao người, tự mình cầm ly rượu đỏ đưa tới trước mặt cô, nhìn trong ánh mắt cô xẹt qua hai đốm lửa, biết cô không vui, nén tiếng thở, đưa ly rượu tới bờ môi cô, Hạ Tuyết tiếp xúc mép ly lạnh băng, nâng mí mắt nhìn anh!

Hàn Văn Hạo vẫn bình tĩnh nhìn cô.

Hạ Tuyết thầm hừ một tiếng, tự mình cầm lấy ly rượu uống một hơi cạn sạch, ngón tay lại nhẹ nhàng buông lỏng, cái ly kẹp giữa ngón trỏ và ngón giữa, cô lạnh lùng nhìn anh nói: “Chúc Tổng Giám đốc Hàn có một đêm thật đặc sắc …”

Hàn Văn Hạo bất đắc dĩ nhìn cô.

Hạ Tuyết khôi phục lại tư thái nữ hoàng, nhìn mọi người ưu nhã nở nụ cười, sau đó lạnh lùng đứng lên, nện giày cao gót trở lại tổ diễn kịch, ngồi xuống, mặt lạnh không nói lời nào.

“Tổng Giám đốc Hàn…” Chủ tịch Lưu mỉm cười nhìn Hàn Văn Hạo nói: “Xem ra giai nhân của ngài tức giận rồi, tối nay tôi thật sự thất lễ, làm điều thừa thải rồi, vừa nhìn Tổng Giám đốc Hàn đối với giai nhân cưng chiều có thừa…Về sau chúng tôi vẫn phải lưu ý một chút, không thể đưa uyên ương hồ điệp bên cạnh ngài rồi…”

Hàn Văn Hạo chỉ cười nhẹ một tiếng, hơi quay mặt nhìn về phía cô gái Thụy Điển bên cạnh, cô sửng sốt im lặng đi khỏi, anh lại nhìn về phía Hạ Tuyết.

Hạ Tuyết cầm ly rượu đỏ cùng Hàn Văn Vũ trò chuyện vui vẻ, rồi nâng ly mời rượu đạo diễn, giống như không có chuyện gì xảy ra, Hàn Văn Hạo vừa nhìn cô, vừa lạnh lùng hớp một ngụm rượu đỏ, vừa chuẩn bị xã giao bàn kế hoạch hợp tác, nhưng tạm thời gác lại tất cả, tinh thần tập trung chú ý nhìn cô gái này, một ly, lại một ly mời rượu mọi người, anh không lên tiếng, vẫn nhìn cô, vẫn mút nhẹ rượu đỏ.

Tiết mục tối nay rất đặc sắc, cuối cùng mọi người đều vô cùng tận hứng chơi đùa xong, thật không ngờ, đám người tổ diễn kịch, Hàn Văn Hạo và các Tổng Giám đốc cùng xuất hiện tại đại sảnh khách sạn, nhìn từng chiếc xe nổi tiếng dừng ở trước khách sạn, Hàn Văn Hạo dẫn đầu khách quý, cùng mọi người nói lời từ biệt, chuẩn bị muốn lên chiếc Rolls-Royce nhưng vẫn đứng bên cạnh cửa xe, hơi nghiêng người nhìn Hạ Tuyết và Isha, hai người vừa nói vừa cười đi về phía chiếc BMW, Tả An Na im lặng chờ bên ngoài, phát hiện Hạ Tuyết cũng ở khách sạn, có chút kinh hoảng, nhưng vẫn nhẹ giọng hỏi: “Tổng Giám đốc…Anh có muốn đưa Hạ tiểu thư về không?”

Hàn Văn Hạo không lên tiếng, vẫn nhìn Hạ Tuyết.

Tả An Na hiểu, lập tức muốn đi tới, cũng đã nghe Hàn Văn Vũ tối nay giống như cắn thuốc lắc, hưng phấn vô cùng, có chút say nói: “Chúng ta uống tiếp! ! Hát Karaoke, chúc mừng chúng ta trở thành chiến hữu! ! Hạ Tuyết! ! Lên xe của tôi, chúng ta cùng đi! !”

Hạ Tuyết biết có người đang ở xa xa nhìn cô, cô giận dỗi cười nói: “Tốt.”

“Đừng nổi điên! !” Isha lập tức kéo cánh tay Hạ Tuyết, cúi đầu gọi nhỏ: “Có chuyện gì, các người đóng kín cửa dạy bảo nhau! Bây giờ, cô phải về nhà! Chắc chắn anh ấy đang chờ cô!”

“Ai muốn anh ấy chờ! ! Tốt nhất là anh ấy đổi mật mã! !” Hạ Tuyết lập tức mặt lạnh cùng Hàn Văn Vũ lên xe!

Ánh mắt Hàn Văn Hạo lạnh lẽo, nhưng cũng không ngăn lại, tự mình lên xe, căn dặn: “Lái xe…”

“Vâng…”

Hai chiếc xe theo hai hướng ngược nhau chạy đi!

Cao ốc 100 tầng! Mật mã bốn số 0 ở cao ốc 100 tầng, đoán chừng ăn trộm cũng sẽ không nhập vào mật mã não tàn như vậy! Cho nên sau khi Hàn Văn Hạo thuận lợi về đến nhà, nhìn căn phòng trống vắng, anh im lặng thở dốc một hơi, nới lỏng cúc áo tây trang, cởi áo khoác, đi vào phòng khách, ngồi trên ghế sa lon, có chút mệt mỏi nhắm mắt lại, suy nghĩ một chút chuyện, lại chậm rãi mở mắt, nhìn đồng hồ trên tường, đã 12 giờ…12 giờ…12 giờ…

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

error: Alert: Content is protected !!