Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 544

Chương 544: MY BEST FRIEND’S WEDDING

Thời gian tích tắc trôi qua!

Hàn Văn Hạo lên lầu, sau khi tắm xong, mặc áo len màu đen, cổ chữ V, quần tây trắng, để cho bác sĩ và y tá lên lầu thay thuốc cho mình trước, xem tài liệu một chút, lúc đang xem, lơ đãng ngẩng đầu lên nhìn đồng hồ trên bàn, kim đã chỉ 3 giờ sáng, sắc mặt của anh lạnh lẽo, cuối cùng cầm lên điện thoại di động, dùng ngón cái trượt danh bạ trên màn hình điện thoại, nhìn số điện thoại của Hạ Tuyết và tấm hình của cô với nụ cười hờn dỗi, suy nghĩ một chút, lại buông điện thoại di dộng xuống, tắt đèn bàn, đứng dậy đi tới giường!

Anh mới vừa nằm xuống, lại nhìn đồng hồ trên tường đã 3 giờ 15, anh lạnh lùng phát hiện nơi cổ họng có chút khát khô, liền đứng dậy đi xuống cầu thang chuẩn bị rót nước, không ngờ cạnh cửa đinh một tiếng, anh nhìn thấy người này uống rượu, mặt đỏ phừng phừng, hơi lảo đảo đi ra khỏi thang máy, cũng khát nước nhào vào phòng bếp…

Hàn Văn Hạo cau mày, từng bước, từng bước đi xuống cầu thang, chậm rãi nói: “Uống rượu cũng đừng trở lại đây! Nhìn giống cái gì? Tôi không ngửi được mùi rượu!”

Hạ Tuyết giống như không nghe thấy, mở cửa tủ lạnh, từ bên trong nhanh chóng lấy một chai nước suối, ngẩng đầu lên mãnh liệt rót vào cổ họng, uống ừng ực.

Hàn Văn Hạo nhìn dáng vẻ của cô, cũng không lên tiếng, sau đó cũng tới đến bên cạnh tủ lạnh, từ bên trong lấy ra một chai nước suối, vừa dùng tay mở nắp, liền nhìn thấy Hạ Tuyết bộp một tiếng, nện chai nước suối xuống, muốn xoay người đi khỏi, anh kéo cánh tay trơn mềm mảnh khảnh của cô, tức giận nói: “Cô nổi điên làm gì? Nếu cô muốn nổi điên, cô cũng không cần trở lại! Buổi tối cũng đừng cọ cọ vào tôi ngủ!”

Hạ Tuyết tức giận quay đầu lại, nhìn Hàn Văn Hạo tức giận nói: “Tối nay em nào dám cọ cọ vào anh ngủ sao? Anh có ba cô gái tiếp rượu muốn phục vụ anh ngủ, bọn họ đều đầy đặn, nhiệt tình, không bị cản trở, nào có giống em, một lần, hai lần, ba lượt từ chối anh!”

“Cô biết là tốt rồi! Vậy cô trở về đây làm gì?” Hàn Văn Hạo cay cú đáp trả!

“Em vui vẻ! Mật mã này là em cài, tại sao em không thể trở về ? Anh cũng kì lạ, tối nay nghe nói Chủ tịch Lưu người ta chuẩn bị cho anh ba cô gái, ở khách sạn trái ôm, phải ấp, còn để cho ngực người ta dán vào anh! ! Ha ha ha ha ha! Mẹ kiếp! !” Hạ Tuyết nhớ tới, lá gan cũng nóng lên, tức giận mồ hôi đầm đìa, không muốn nói thêm lời nào, xoay người muốn đi ra khỏi phòng bếp!

Hàn Văn Hạo lập tức nắm chặt cánh tay của cô, nhanh chóng nói: “Đây là xã giao giữa đàn ông với nhau, cô biết cái gì? Cái vòng này chính là như vậy!”

Hạ Tuyết tức giận quay đầu nhìn chằm chằm Hàn Văn Hạo nói: “Lúc anh nói yêu em, tại sao không nói rõ tình huống như vậy? Nếu có tình huống như vậy, em thà chọn heo cũng không chọn anh!”

“Cô không cần cố tình gây sự! !” Hàn Văn Hạo lại nhìn cô nói: “Giữa đàn ông với nhau ở bên trong có rất nhiều bí mật! ! Cái vòng này chính là như vậy! Gặp dịp thì chơi, đây là chuyện đương nhiên!”

“Em cũng không tin anh ngồi ở chỗ đó, người ta sẽ cười anh là một trai tân! !” Hạ Tuyết phát hiện tối nay mình rất biết gây gổ, đoán chừng là tức giận phát điên, tức giận đến mặt cũng đỏ lên, đầu ngón tay phát run, chỉ cần cô nghĩ tới ngực của cô gái kia dán vào trên người đàn ông của mình là cô cảm thấy tức giận, quay đầu nhìn Hàn Văn Hạo lại tức giận nói: “Giống như anh nói, em là một ngôi sao, em cũng muốn dùng thân thể dán vào người khác! Ở trong giới giải trí, chúng tôi cũng như vậy! !”

“Không cần đùa kiểu này! ! Tối nay cô ca hát như vậy cũng không giống phụ nữ của Hàn Văn Hạo tôi! !” Hàn Văn Hạo không khách sáo, tổn hại cô!

“Em vốn cũng không phải là phụ nữ của anh! ! Đàn ông có gì đặc biệt hơn người! ! Phi! !” Hạ Tuyết tức giận hất cánh tay của anh ra, không nói nữa, đi qua phòng khách, lên lầu!

Hàn Văn Hạo cũng nện chai nước trên quầy tủ, sau đó cũng tức giận lên lầu, anh mới vừa đi vào phòng, đã nhìn thấy Hạ Tuyết nằm lỳ trên giường, cuốn chăn đệm ngày hôm qua dời qua, sắc mặt tức giận trắng bệch đi ra ngoài, Hàn Văn Hạo ngăn ở cửa, nhìn người này nói: “Cô làm gì? Cầm đi ném sao? Tùy tiện để đi! Người cô cút là được!”

Hạ Tuyết tức giận đứng ở cửa, ném chăn xuống đất, đứng trước mặt anh hét lên: “Ném thì ném! Có gì đặc biệt hơn người! ?”

Cô không nói hai lời, đẩy người Hàn Văn Hạo ra, sau đó xông thẳng vào phòng khách, phịch một tiếng đóng chặt cửa lại! ! !

Hàn Văn Hạo tức giận quay đầu nhìn cánh cửa đóng chặt, cũng không chịu thua đi đến cạnh cửa nói: “Tôi nói cô thật là! Tôi không muốn ở chung với cô, là cô tự mình dính đến đây! ! Tôi đi xã giao với người ta, cô có tư cách gì tức giận? Cô lại dám ở nhà tôi sập cửa?”

“Có gan, sáu năm trước, anh đừng cưỡng hiếp em để cho em sinh con gái của anh!” Tiếng nói của Hạ Tuyết từ bên trong truyền ra, biết rõ cô đang thay quần áo, sau đó đi vào phòng tắm rồi!

Hàn Văn Hạo cắn răng, trên mặt đầy giận dữ, nói: “Con gái là cô tự mình muốn sinh!”

Bên trong không có tiếng truyền ra ngoài!

Hàn Văn Hạo đứng ở bên cửa, tức giận suy nghĩ một chút, cũng đi trở về phòng, phịch một tiếng, đóng chặt cửa lại, sau đó sải bước đi tới bên giường, nặng nề ngồi xuống, cảm giác đột nhiên vết thương đau nhói, anh nhíu mày, vươn tay đè nhẹ một cái, thở phì phò, quay đầu nhìn thoáng qua chỗ giường trống bên cạnh, lại liếc nhìn ngoài cửa sổ một mảng tối tăm, lúc vừa trở về nhà phát hiện tối nay có luồng khí lạnh…

Tại cô! ! Ai bảo cô đến! Thích ngủ! !

Hàn Văn Hạo không nói gì, nằm xuống trên giường, cũng đã gần 4 giờ rồi, trời sắp sáng nhưng không một chút buồn ngủ, chỉ trơ mắt nhìn trần nhà, suy nghĩ một chút chuyện, lại không nhịn được đứng dậy đi tới cửa bên, vừa đưa tay nắm khóa tâm, lại rút về, không ngừng đi tới đi lui bên cạnh cửa, đi tới đi lui, ánh mắt càng lúc càng nóng, liền kéo cửa đi ra ngoài, đi tới cạnh cửa phòng khách vỗ cánh cửa kia, nói: “Lăn ra đây cho tôi! ! Nổi giận như vậy có ý gì! Hàn Văn Hạo tôi đi xã giao phải xem sắc mặt cô khi nào? Lăn ra đây! !”

Bên trong vẫn không có phản ứng, đoán chừng là vừa tắm xong, buồn ngủ!

Tâm trạng Hàn Văn Hạo không tốt, vỗ cửa, gầm nhẹ: “Ra ngoài! ! Đây là nhà của tôi! !”

Cửa lập tức cạch một tiếng, mở ra!

Hàn Văn Hạo nhìn Hạ Tuyết thay áo ngủ màu xanh nhạt, tay áo đèn lồng, lộ ra nửa bờ vai trắng nõn, đầu tóc xoăn hơi ẩm ướt, giống như đám mây mông lung nhẹ nhàng đứng ở trước mặt của mình, sắc mặt của anh lạnh lẽo nhìn cô nói: “Cút! Đừng ở trong nhà của tôi! ! Cút càng xa càng tốt!”

“Em ngủ một giấc, ngày mai sẽ cút!” Hạ Tuyết lập tức đóng cửa lại!

Hàn Văn Hạo lại một tay đẩy cánh cửa, nhìn cô nói: “Cô cút ngay! Ngay cả tôi đi xã giao cô cũng dám can thiệp, cô còn có tư cách gì nói yêu tôi? Cô biết trong một bữa tiệc có bao nhiêu giao dịch? Ở trong mắt tôi những cô gái kia không là gì cả ! Loại tiệc này, phụ nữ cũng chỉ là công cụ! Không có bất kỳ ý nghĩa gì! Chủ tịch Lưu nói muốn cho tôi ba cô gái, tôi có nói có muốn không? Tôi không có nói muốn! Tôi cũng không cần! ! Chỉ vì cô là một con heo đã làm cho tôi phiền chết đi!”

“Anh để cho cô ấy dán ngực vào người!” Hạ Tuyết chân trần bước ra ngoài, nắm điểm yếu của anh, hung tợn nói! !

“Tôi không có cảm giác! Tôi chạm rất nhiều phụ nữ! Một chút vóc người như vậy có thể tác động đến tôi sao? Cô quá khinh thường Hàn Văn Hạo tôi rồi!” Hàn Văn Hạo tức giận nói!

“Vậy có thể không cần dán vào! Em không thích! ! Không dán không được sao?” Hạ Tuyết tức giận đến hốc mắt đỏ lên, nước mắt to bằng hạt đậu ào ào chảy xuống!

Hai mắt Hàn Văn Hạo nóng lên, nhìn người này!

“Em không để ý tới anh nữa! Ngày mai em sẽ đi! !” Hạ Tuyết lau nước mắt nước mũi xong muốn đóng cửa lại, Hàn Văn Hạo lại một tay đẩy cửa ra, nắm chặt cổ tay của cô, tức giận nói: “Tôi quan tâm cô muốn đi lúc nào! Tối nay cô dám để bị cảm, ngày mai không chăm sóc cho con gái được, cô xem tôi làm sao xử lí cô!”

“Em không muốn để ý đến anh!” Hạ Tuyết cố sức hất tay của anh!

Hàn Văn Hạo không để ý đến cô, lôi cô vào phòng của mình, sau đó khóa trái cửa, ném cả người cô lên giường của mình, không ngờ dùng sức quá mạnh, áo ngủ khẽ cuốn lên, dưới áo ngủ màu xanh nhạt lộ ra quần lót ren đỏ thẫm và cặp đùi đẹp thon dài, nhớ tới lúc tối nay cô ca hát, ánh mắt của mấy tên đàn ông nhìn cô, sắc mặt anh trầm xuống, cũng nằm trên giường, thuận tay cầm quyển sách lên xem!

Hạ Tuyết đưa lưng về phía anh, cắn ngón tay, nhắm mắt lại giả vờ ngủ!

Hàn Văn Hạo hơi nhìn sách một chút, vừa lặng yên quay đầu lại nhìn người này cuộn thân thể ngủ, cũng im lặng không lên tiếng, anh chồm ngang người của cô, tắt đèn trên tường, lại cúi đầu, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của cô yên tĩnh, lông mi thật dài, kì lạ nhất chính là lông mi lại đang run nhẹ, anh đột nhiên khinh bỉ cười nói: “Thì ra heo cũng giả ngủ à?”

Hạ Tuyết tức giận xoay người, liều mạng mở to mắt nhìn anh chằm chằm! !

Hàn Văn Hạo cúi đầu, mặt vẫn không thay đổi nhìn cô nói: “Tôi nói thật với cô, tạm thời tôi không muốn ở bên cô…Qua đêm nay, cô đi đi…Tất cả mọi thứ cô nhìn thấy tối nay chỉ là một phần của tôi, nếu cô không tiếp nhận nổi cũng đừng tiếp nhận. Cô cũng không cần tiếp nhận, tôi cũng không cần cô tiếp nhận! Ở bên cạnh tôi vốn là một chuyện vô cùng nguy hiểm, cô không cần thiết mạo hiểm!”

Hạ Tuyết nghe xong lời này, đột nhiên soạt một tiếng, lật người lại, tách hai chân ra ngồi trên bụng của anh, hai tay chống trên lồng ngực của anh, bả vai hơi lộ ra, tóc cuộn thành một đoàn, lộ ra sức hấp dẫn thành thục, cô cúi đầu nhìn thẳng hai mắt anh, chăm chú nói: “Anh nói thật với em! ! Em xinh đẹp hay người đẹp tóc vàng đó xinh đẹp?”

Hàn Văn Hạo nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng của Hạ Tuyết, bộ dáng mềm mại, vẫn nói lời thật: “Cô xinh đẹp!”

“Anh phát điên từ chối em là cho em bị chết sớm hơn các cô ấy phải không? Cho nên anh để cho ngực của các cô dán vào anh? Hàn Văn Hạo anh thông minh thế nào? Kỹ xảo muốn từ chối những người đẹp như vậy làm sao không từ chối được? Anh đừng xem em là đứa ngốc!” Hạ Tuyết vẫn nói.

“Tại sao cô nhất định phải rối rắm chuyện này?” Hàn Văn Hạo nhìn Hạ Tuyết hỏi.

Hạ Tuyết nhìn anh nói: “Em ghen!”

Hàn Văn Hạo nhìn khuôn mặt Hạ Tuyết kiên định bày tỏ ý nghĩ của mình, anh đột nhiên nhìn Hạ Tuyết, nở nụ cười nhàn nhạt nói: “Con người của tôi không xem phim ảnh, nhưng lần trước bay đi nước Anh, ngoài ý muốn ở trên máy bay lơ đãng xem một bộ phim tên gọi My Best Friend’s Wedding”

Hạ Tuyết nhìn Hàn Văn Hạo tối nay rất xúc động, không biết nên nói gì.

Hàn Văn Hạo chăm chú nhìn Hạ Tuyết, nói: “Trong đó có một cảnh, Roberts và người bạn thân ở trên ca-nô, chạy qua một chiếc cầu hình vòm, người bạn thân nhìn Roberts, thâm tình và kích động nói: khi bạn yêu, phải lớn tiếng nói ra, nếu không, cuối cùng sẽ bỏ qua nhau…”

Hạ Tuyết nhìn anh, hốc mắt đỏ lên.

Hàn Văn Hạo nhìn Hạ Tuyết nói: “Số mệnh chúng ta cũng giống như người trong phim! Không cần rối rắm nữa …”

Hạ Tuyết cũng không nói gì, đột nhiên cúi đầu, dùng đôi môi đỏ mọng dán nhẹ lên môi Hàn Văn Hạo, anh vẫn nhàn nhạt chớp hai mắt, bờ môi bất động, nước mắt của cô rơi xuống, từng giọt, từng giọt rơi trên mặt anh, môi của cô vẫn dính vào trên môi của anh …

Hàn Văn Hạo vẫn bất động.

Hạ Tuyết nghẹn ngào dừng trên bờ môi anh, có chút hối hận và buồn bã nói: “Em cũng muốn diễn My Best Friend’s Wedding, lúc ở trong phim em chào cám ơn, nói nếu như yêu phải lớn tiếng nói ra, bỏ lỡ người yêu của bạn sẽ cả đời tiếc nuối…Em yêu anh, Văn Hạo…Đừng rời bỏ em…Em yêu anh…”

Ánh mắt Hàn Văn Hạo thoáng qua đau lòng, trong đầu vẫn không xua tan lời nguyền rủa kia!

Hạ Tuyết ôm cổ của Hàn Văn Hạo, hôn nhẹ môi mỏng của anh, gảy nhẹ đầu lưỡi của anh, hai người chậm rãi day dưa chung một chỗ, nhẹ nhàng ôm hôn, đầu lưỡi lưu chuyển lộ ra tình cảm sâu kín ướt át, tay của anh đặt ở mông của cô, nhẹ nhàng vuốt ve, khó có thể chống cự thân thể cô lên xuống dụ hoặc, nhẹ nhàng đè trên người cô, cùng với cô nhẹ nhàng hôn, triền miên hôn…

“Cho em một chút thời gian … Em nhất định sẽ làm anh suy nghĩ lại…Em sẽ làm cho anh biết rằng mặc kệ xảy ra chuyện gì, sống hay chết cũng không quan trọng, chỉ cần em yêu anh, chỉ cần anh yêu em …” Hạ Tuyết rơi lệ nằm trên giường, nghẹn ngào nhìn anh.

Hàn Văn Hạo chăm chú nhìn cô, lại cắn chặt răng không nói ra bí mật tận đáy lòng, chỉ im lặng cúi đầu, nhẹ nhàng hôn lên môi của cô, lại tiếp tục hôn, sau đó hai người lại mở bờ môi cuồng nhiệt hôn, cùng dây dưa cả đêm như thế, từ lúc nào, tay của anh quét nhẹ qua chân thon dài trắng như tuyết của cô, vuốt ve hông của cô, lướt trên quần lót đỏ thẫm …

Hạ Tuyết vươn tay, dò vào hông của anh, tiếp xúc được bắp thịt của anh, thật sự rất kiên cố, mặt đột nhiên nóng lên.

Hàn Văn Hạo nhìn chằm chằm cô thật lâu, thật lâu, nhưng vẫn cúi đầu nặng nề hôn cô, Hạ Tuyết nhân cơ hội khi anh cuồng nhiệt hôn mình, cô dịu dàng đưa hai tay chống nhẹ lồng ngực của anh, lầu bầu nói: “Lần sau, không được để cho phụ nữ khác dựa gần anh như vậy …”

Vẻ mặt Hàn Văn Hạo không thay đổi, nhìn chằm chằm cô, đột nhiên đuôi mắt lộ ra một chút nụ cười, cúi đầu lại hôn cô…

“Anh còn chưa hứa với em…” Hạ Tuyết muốn đẩy anh ra, lại bị Hàn Văn Hạo bao trùm lên môi của cô, không cho cô nói chuyện, chỉ thâm tình hôn cô…

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *