Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 546

Chương 546: DỊU DÀNG

Mùa đông! Rất khô ráo! Gió rất to! Không khí lạnh lẽo! !

Rất nhiều đám fans hâm mộ, Hàn Văn Vũ, Hạ Tuyết, Trầm Ngọc Lộ đã tới! ! Mọi người giơ cao rất nhiều ảnh chụp, suốt đêm làm băng rôn, khắp nơi không ngừng kêu to, la hét, kích động, tranh giành đỏ mặt tía tai! Mà được hoan nghênh nhất vẫn là người hâm mộ Hàn Văn Vũ, khoảng gần ngàn người, đám fans hâm mộ trưởng thành với quy mô to lớn! Bọn họ kiên trì yêu thích Văn Vũ nhiều năm, Văn Vũ ở trong lòng các cô là người đàn ông tốt nhất! !

Sáng sớm, tổ diễn kịch Song Thành Ký cũng đã đến cao ốc tập đoàn Hàn thị trình diện, sau đó mặc áo lông thật dày, thở ra luồng khí trắng, đám người chen lấn đứng trên quảng trường dựng lên rất nhiều máy móc, Đạo diễn Lý mặc áo khoác đen, đội mũ lưỡi trai, nhìn màn hình tivi nhỏ, cầm điện đàm hỏi máy quay hình số năm và số mười tất cả chuẩn bị sẵn sàng chưa!

Ống nói điện đàm truyền đến một loạt âm thanh dòng điện, tiếp theo là tiếng OK, đạo diễn nghe xong sau đó điều chỉnh máy, hỏi Phó đạo diễn trên lầu cuối đã chuẩn bị sẵn sàng chưa, Phó đạo diễn báo cáo đang đo dây thép và tầng cao thang máy, cũng kiểm tra hai diễn viên nam nữ vai phụ thế thân đã đến hiện trường, đang hóa trang, ba diễn viên chính còn chưa tới hiện trường! Cho nên không có biện pháp hoàn thành khâu chuẩn bị cuối cùng!

Đạo diễn nghe vậy, liền hỏi trợ lý bên cạnh: “Văn Vũ, Ngọc Lộ và Hạ Tuyết lúc nào đến?”

“Vừa gọi điện thoại cho bọn họ, bọn họ đến ngay!” Trợ lý lập tức nói!

Đạo diễn không lên tiếng, chỉ thở ra một luồng khí trắng, ngẩng đầu nhìn trời xanh mây trắng, người run run, nói: “Hôm nay tại sao lạnh thế?”

Chiếc xe BMW của ảnh đế, ảnh hậu dưới sự bảo vệ của vệ sĩ cùng chạy tới quảng trường cao ốc Hàn thị, người hâm mộ điên cuồng cầm áp-phích thật to, xông thẳng qua bọn họ, gào to tên thần tượng của bọn họ, vệ sĩ cùng cảnh sát lập tức xếp thành bức tường người ngăn cách các cô, để cho chiếc BMW sang trọng thuận lợi chạy vào hiện trường, chiếc xe đầu tiên đi xuống trước là Văn Vũ, hôm nay anh mặc áo len cao cổ màu trắng, quần tây đen, bên ngoài khoác tây trang màu xám tro, cùng một cảnh sát mặc đồng phục oai phong xuất hiện trước mặt người hâm mộ, khuôn mặt đẹp trai, đôi mắt đào hoa, giống như hai vì sao, lúc cười lên, bờ môi khêu gợi khẽ nhếch lộ ra hàm răng trắng đều tăm tắp, hơi thở mạnh mẽ, lại lộ ra vẻ mặt đáng yêu như một cậu bé nhà bên cạnh …

“A …” Những người hâm mộ nhìn thấy Hàn Văn Vũ, tất cả đều kích động muốn khóc, muốn nhào về phía Hàn Văn Vũ, kêu to: “Văn Vũ, chúng tôi yêu anh …”

Hàn Văn Vũ đi cùng với Lynda, dẫn theo mấy trợ lý và vệ sĩ cùng đi về phía tổ diễn kịch, vừa vẫy tay về phía những người hâm mộ, cũng đã nhìn thấy một nhóm người hâm mộ khác đang khàn giọng gọi to: “Ngọc Lộ …”

Trầm Ngọc Lộ trong tiếng hô của mọi người, rốt cuộc đi xuống xe, lần đầu tiên mặc áo len cổ cao màu vàng nhạt, quần jean màu xanh dương, áo khoác dài màu trắng, cùng chuyên gia thời trang bước xuống xe, những người hâm mộ lại một lần nữa điên cuồng gào thét, cô ưu nhã mỉm cười nhìn những người hâm mộ gật đầu một cái, nhắc nhở họ phải cẩn thận, đừng xô đẩy lẫn nhau …

“Hạ Tuyết đến rồi! !”Lại có người điên cuồng gào thét.

Đan Đan, cô gái nhỏ bán cá viên chiên và thịt viên, cô dẫn đầu đám fans hâm mộ, lập tức kích động nhìn về phía chiếc xe BMW cuối cùng được bảo vệ, ngay lập tức nhìn thấy Hạ Tuyết ăn mặc tùy ý, lại có phong cách một siêu sao bước xuống xe, trong tay cầm kịch bản, vừa đi vừa xem, vừa đọc, nghe người hâm mộ gọi tên cô, cô sững sờ nhìn thấy rất nhiều người hâm mộ, cô cảm động đi tới bên này …

“Hạ Tuyết! ! Chúng tôi ở chỗ này! !” Đan Đan kích động nhìn về phía Hạ Tuyết kêu to, sau đó điên cuồng giơ bình thủy cháo trứng cá trong tay mình làm cho Hạ Tuyết, rồi kêu to: “Chị có ăn điểm tâm không? Em làm điểm tâm cho chị nè, vì xem phỏng vấn của chị, biết chị quay phim không quá thích ăn điểm tâm!”

Hạ Tuyết kích động, trong vòng vây của vệ sĩ, đi tới trước mặt của Đan Đan, cầm bình thuỷ trong tay cô, xúc động nhìn cô nói: “Thật xấu hổ quá? Để cô luôn đưa bữa ăn sáng cho tôi?”

Hốc mắt Đan Đan đỏ lên, có thể đối mặt nhìn thần tượng thật tốt, cô kích động nói: “Đừng lo, đừng lo, chỉ cần chị muốn ăn, cả đời em đều làm cho chị! Chị là diễn viên tốt nhất! Em tin tưởng nhất định chị sẽ diễn rất tốt! ! Chị phải cố lên! ! Chúng tôi ủng hộ chị!”

“Chúng tôi ủng hộ cô! !” Tất cả nam nữ thiếu niên lập tức giơ cao áp-phích Hạ Tuyết xinh đẹp, khuôn mặt cuồng nhiệt và vui vẻ nhìn Hạ Tuyết! !

Hai mắt Hạ Tuyết đỏ lên, kích động, cảm động nhìn tất cả người hâm mộ của mình, khuôn mặt thuần khiết và đáng yêu, ánh mắt tràn đầy mong đợi, cô ôm chặt bình thuỷ, nhìn về phía bọn họ khom lưng cúi đầu, nghẹn ngào nói: “Tôi sẽ cố gắng! ! Cám ơn các bạn! !”

“Cố gắng, cố gắng ! !” Những người hâm mộ lớn tiếng hô to!

Hạ Tuyết đột nhiên cười nhỏ, trong lòng tràn đầy vui vẻ, quay đầu vừa chuẩn bị đi khỏi, lại nghe Đan Đan ở phía sau đột nhiên gọi to: “Hạ Tuyết! ! Em có một chuyện muốn nói với chị!”

Hạ Tuyết ngạc nhiên quay đầu lại, nhìn ánh mắt vội vã của Đan Đan, cô liền mỉm cười gật đầu nói: “Có chuyện gì?”

Đan Đan do dự một chút, nhưng vẫn nhìn Hạ Tuyết nói: “Ngày ấy, chị và một vị tiên sinh đến ăn cá viên chiên trong quán lẩu của em, sau đó chị đi trước, lúc chị vừa mới lên xe, vị tiên sinh kia chạy tới, em tận mắt nhìn thấy anh ấy ở trong mưa, không ngừng đuổi theo xe, đuổi theo một quãng đường thật dài, cuối cùng vẫn không đuổi kịp, một mình anh ấy đứng ở trong mưa, thật lâu, thật lâu …Em nhìn anh ấy, cảm thấy anh ấy thật cô đơn, thật đáng thương, em không biết chị có biết chuyện này hay không, nhưng vẫn muốn nói cho chị biết, bởi vì đêm hôm đó, em rất cảm động …”

Hạ Tuyết sửng sốt nhìn Đan Đan, trong lòng chợt ấm áp, hai mắt đỏ bừng, đột nhiên cười khẽ, nhìn cô cảm động nói: “Cám ơn cô đã nói cho tôi biết những chuyện này! Tôi rất cảm động! Cám ơn cô …”

“Cố lên!” Đan Đan lập tức nở nụ cười.

Hạ Tuyết quay đầu, ôm bình thuỷ, từng bước, từng bước đi về phía trước, lại vừa vặn nhìn thấy chiếc Rolls-Royce màu đen ngừng lại, cô đứng dưới ánh mặt trời và gió lạnh, nhìn thấy Hàn Văn Hạo mặc tây trang đen, bên ngoài khoác một chiếc áo khoác màu xám tro dài tận đầu gối, hai tay đeo bao tay da màu đen, phong cách nghiêm nghị đi ra khỏi xe, đi tới bậc thang cao ốc, khuôn mặt rất đẹp trai!

Trong lòng của cô ấm áp, trên mặt không nhịn được nở nụ cười ngọt ngào.

Bả vai bị người vỗ một cái!

Cô sửng sốt, quay đầu nhìn Hàn Văn Vũ, Hàn Văn Vũ cũng tinh nghịch nở nụ cười, vừa nhìn thấy bóng lưng cao lớn của anh trai mình đi lên cao ốc, vừa nói: “Có phải cảm thấy anh ấy rất đẹp trai không? Tối hôm qua có bắt lấy anh ấy không?”

“Đừng nói nữa! Cách mạng chưa thành công! ! Ôi! Con báo nhỏ kia rất vững lòng, cứng rắn không thua ông thọ trong phòng anh!” Hạ Tuyết vừa nhắc tới chuyện này, liền ôm chặt bình thuỷ, tròng mắt hơi híp! !

“Đi! Đừng lấy ông thọ của tôi so với người kia! Không phải là loài người!” Hàn Văn Vũ lại nhìn Hạ Tuyết, cố làm ra vẻ thần bí nói: “Nhưng muốn làm cho anh ấy mềm lòng, cũng không phải là không có cách nào! Chỉ xem cô có chấp nhận làm như vậy hay không!”

Hạ Tuyết lập tức quay đầu, nhìn anh nói: “Anh có biện pháp!”

“Dĩ nhiên! ! Dù sao sinh ra cùng một mẹ!” Hàn Văn Vũ học anh trai, có lúc phiền não nhéo nhéo cằm!

“IQ của anh ấy kém như vậy à?” Hạ Tuyết không nhịn được chửi anh!

“Thôi đi! IQ cao làm được cái rắm! Giống tôi sao? Tình cảm bao la! ! Đây mới gọi là nét đẹp tâm hồn! !” Hàn Văn Vũ không nhịn được trừng cô, xem thường!

“Tạm thời anh đừng nói nhảm! Nói đi! Tôi nên làm thế nào?” Hạ Tuyết nhìn anh hỏi.

“Cô có một tật xấu rất ghê tởm! Chính là không đủ dịu dàng! ! Bình thường, dù cho cô cười ngọt ngào nhưng vẫn không đủ dịu dàng! Thiếu đi mùi vị của phụ nữ! Cô nhìn Trầm Ngọc Lộ người ta, từng động tác cũng đã cực hạn quyến rũ!” Hàn Văn Vũ nhìn sắc mặt của Hạ Tuyết không đỏ lên, liền giả vờ không để ý, khụ khụ hai tiếng!

“Dịu dàng …Chuyện cười! ! Tôi lại không có dịu dàng? Anh xem Daniel bị tôi mê hoặc như vậy!” Hạ Tuyết mặt của ngẩng mặt lên, giả vờ nét mặt của kẻ có ý thức cách mạng, nói.

“Cô chưa từng nghe qua sao? Người đang yêu, giống như kẻ điên! Yêu người là kẻ ngu! Được người yêu là kẻ mù!” Hàn Văn Vũ không nhịn được cười nói.

“Cút!” Hạ Tuyết không nhịn được bật cười, ngẫm lại bản thân mình một chút, là thiếu dịu dàng, cô giống như tìm được một điểm nhỏ, đột nhiên nở nụ cười, ôm bình thuỷ, nhớ tới sáng nay Hàn Văn Hạo còn chưa ăn điểm tâm …

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!