Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 550

Chương 550: CHẾT CƯỚI VỢ NHỎ

Trên sân thượng xuất hiện một thi thể!

Người chịu trách nhiệm dây thép Tiểu Lưu, nằm trong vũng máu, cặp mắt lộ ra kinh hoàng và sợ hãi, máu tươi nhỏ giọt.

Hứa Mặc và Nhậm Phong cùng Mặc Nhã đeo găng tay trắng, trước lúc cảnh sát chưa tới, ba người bọn họ cùng ngồi xổm xuống quan sát thi thể này, Mặc Nhã nhìn người đàn ông kinh hoàng trước khi rời khỏi thế gian, cô nói ngay: “Người làm đứt dây thép, là người khác!”

Hứa Mặc và Nhậm Phong cùng nhìn về phía cô.

Mặc Nhã đưa găng tay trắng chỉ vào cặp mắt kinh hoàng của người đàn ông kia, chậm rãi nói: “Nếu là đồng bọn, kế hoạch thất bại, anh ta phải có chuẩn bị tâm lý, thế nhưng con ngươi người đàn ông này trừng rất lớn, hiển nhiên là chuyện xảy ra đột ngột, không kịp năn nỉ liền bị người dùng lưỡi dao cắt cổ, một dao trí mạng! !”

Hứa Mặc hơi nghiêng người, nhìn người đàn ông này ngã vào trong vũng máu, vết cắt trên cổ, máu tươi còn chưa khô, nhưng anh nhìn chằm chằm vào vết máu đó, lập tức nói: “Giống như đây là một cô gái ra tay!”

Mặc Nhã lập tức loại bỏ chuyên gia trang điểm, chuyên gia trang phục, chỉ đạo mỹ thuật ở lầu cuối, bao gồm Trầm Ngọc Lộ, tổng cộng 13 người phụ nữ, cô lập tức nói: “Mười mấy người này đều có hiềm nghi, nhưng tôi có chút ngạc nhiên, lúc các người đi lên lầu cuối, không phải đã kiểm tra mỗi người rồi sao?”

Hứa Mặc và Nhậm Phong cũng ngạc nhiên gật đầu nói: “Đúng vậy …”

Đang lúc này, Hạo Vũ cũng đi lên lầu cuối, nói: “Dụng cụ dò xét thông qua phản ứng nhiệt năng và khúc xạ kim loại để đạt tới hiệu quả cảnh báo, nhưng chúng ta kiểm tra vẫn còn để sót một điểm …Nếu có người cố ý cất giấu lưỡi dao trong cơ thể, chúng ta không kiểm tra ra được, bởi vì bên trong thân thể là nhiệt độ …”

“Trong cơ thể! ?” Mặc Nhã lập tức nhìn Hạo Vũ nói: “Anh nói là miệng! ?”

Nhậm Phong cau mày, nhưng vẫn gọi điện thoại cho Hàn Văn Hạo.

Xe đang chạy về phía trước ! !

Hàn Văn Hạo lập tức cầm điện thoại di động lên, nhanh chóng nói: “Nói!”

Nhậm Phong trầm giọng báo cáo với Hàn Văn Hạo: “Một người chịu trách nhiệm treo dây thép đã chết! Cổ bị lưỡi dao sắc bén cắt đứt! Lúc chết con ngươi phóng đại, kinh hoàng khác thường, tôi nghi ngờ sau khi chuyện bị bại lộ, anh ta bị giết để khóa miệng hoặc bị chịu tội thay! !”

“Thủ đoạn duy nhất của bọn họ chính là lợi dụng người chết để giết người! !” Hàn Văn Hạo cầm điện thoại di động, ánh mắt chợt lóe lên, giận dữ, nói: “Người này chảy cùng dòng máu với tôi, cho nên mới tàn nhẫn như vậy! ! Cho rằng giết người đi, tôi sẽ không làm gì được anh ta? Dây thép đột nhiên đứt, tất nhiên trong quá trình kéo xảy ra chuyện, hoặc là nút thắt bên hông Hạ Tuyết bị đứt! ! Hoặc chính là người kéo dây thép tác quái! ! Tìm ra mấy người kia, cùng tra hỏi! ! Tốc độ phải mau! ! Không để cho người khác cản chân, tranh trước!”

“Dạ!” Nhậm Phong lập tức nghe lời, Hứa Mặc cũng đã nghe điện thoại của một người khác xong, nhìn Nhậm Phong nói: “Ba nhân viên treo dây thép, trên đường về xe ô tô xảy ra tai nạn, nổ tung chết hết rồi …”

Hàn Văn Hạo cầm điện thoại di động nghe nói như thế, ánh mắt ngưng tụ, trên mặt lộ ra vẻ khát máu, kích động co quắp, nói: “Tốt …Làm rất tốt …”

One-King! ! !

Trác Bách Quân ngồi ở trước bàn làm việc, ánh mắt như ma quỷ, lại bình tĩnh nghe Trầm Ngọc Lộ báo cáo, anh không lên tiếng!

Trầm Ngọc Lộ nắm điện thoại, ngồi trên giường bệnh, trên mặt cứng ngắc, không hề có chút tia máu, sâu kín nói: “Tôi …Xem như tính sai một chút.”

Trác Bách Quân không lên tiếng, chờ cô nói xong.

Ánh mắt Trầm Ngọc Lộ lóe lên, xẹt qua một chút khó hiểu, nói: “Xem như tính sai …Tôi không ngờ Hàn Văn Hạo sẽ xem trọng một cô gái như vậy! Tôi vẫn cho rằng nhiều lắm Hạ Tuyết chỉ là Dạ Thiên Thiên thứ hai, nhưng không nghĩ đến …Ở trong lòng Hàn Văn Hạo, Hạ Tuyết không giống như vậy …Nếu không, anh ta không tốn nhiều công sức cứu cô ta một mạng …”

Trác Bách Quân lại vô tình, nói: “Như vậy không phải tốt hơn sao? Chúng ta biết cô ta quan trọng hơn …”

“Không! !” Trái tim Trầm Ngọc Lộ bị bóp chặt đau đớn, cô giận dữ, ở trước cửa sổ sát đất nhìn cành cây dương khô cằn ngoài cửa sổ, kích động nói: “Tôi vẫn cho rằng, Dạ Thiên Thiên mới là đối thủ lớn nhất của tôi! ! Anh ta không thể yêu Hạ Tuyết! ! Không được! ! Anh ta không thể yêu bất cứ ai! Anh ta không yêu tôi thì anh ta cũng không thể yêu bất cứ kẻ nào! !”

“Bình tĩnh đi! !” Trác Bách Quân lạnh giọng nói: “Lần này cô trở lại là muốn báo thù chứ không phải nói chuyện yêu đương! ! Anh ta yêu người nào, không có quan hệ gì với cô! Mục đích cuối cùng của cô chính là muốn diệt sạch từng người đàn bà bên cạnh anh ta! ! Lần này cô giết Hạ Tuyết không thành, nhất định sẽ khiến cho anh ta nghi ngờ, trước hết cô nên bảo vệ tốt an toàn bản thân mình đi!”

Trầm Ngọc Lộ cười lạnh, ngẩng mặt nói: “Có ai …Dám đụng đến tôi? Tôi là Em gái nuôi của hoàng phi Nhật Bản! ! Bọn họ không có bất kỳ chứng cứ nào, chứng minh là tôi làm đấy! !”

Lưới trời tuy thưa nhưng khó lọt, nếu muốn không có người biết, trừ khi đừng làm!

Trong một phòng bệnh khác! !

Hàn Văn Vũ ngồi bên giường bệnh của Hạ Tuyết, nói: “Thân ái, cô đừng tức giận anh cả tôi! Con báo nhỏ chết tiệt kia,có đôi khi không hiểu tình yêu lãng mạn! Anh ấy cho rằng cô đang nhảy dù!”

Hàn Văn Kiệt vẫn còn nghỉ thời gian kết hôn, mặc tây trang đơn giản, ngồi ở một đầu giường bệnh Hạ Tuyết, im lặng cười khẽ.

“À?” Hạ Tuyết vẫn chưa tỉnh hồn, cả người run rẩy, đang đắp cái chăn dầy cộm nặng nề, nhưng vẫn cảm thấy thân thể mình bồng bềnh giữa không trung, khi cô nghe Hàn Văn Vũ nói vậy, cả người soạt một tiếng, nhảy dựng ngồi dậy, rất không khách sáo nhìn Hàn Văn Vũ, hét lên: “Ý của anh là …Chị đây rơi xuống từ 100 tầng lầu, chín cái mạng cũng không đủ ngã chết, anh ấy cho rằng tôi đang nhảy dù, cho nên cũng không thèm tới nhìn tôi một cái?”

“À …” Hàn Văn Vũ cau mày, lập tức nhìn em trai cầu cứu, lại lấy lòng cười nói: “Lúc đó chắc chắn anh ấy bị mù! ! Cô tha thứ cho anh ấy được không?”

Trong lòng của Hạ Tuyết có chút ủy khuất, cúi đầu không biết nói gì, chỉ cần nhớ tới vẻ mặt của Hàn Văn Hạo lúc rời khỏi, lòng không khỏi chua xót và khổ sở.

Hàn Văn Kiệt nhìn bộ dáng của cô, liền mỉm cười nói: “Hạ Tuyết …Anh trai tôi, bình thường suy nghĩ rất nhiều chuyện, làm rất nhiều việc, anh ấy luôn có lý do của mình …Thỉnh thoảng chăm sóc không chu đáo, cô tha thứ cho anh ấy đi…”

“Dù có khó chịu thế nào đi nữa, dù có lý do gì đi nữa, lý do quan trọng đi nữa, không phải nên tới xem tôi trước sao? Tôi thiếu chút nữa chết rồi! ! Muốn tôi chết để cưới vợ nhỏ sao?” Hạ Tuyết tức giận đến sắc mặt trắng bệch, nói.

“Suốt ngày nói bậy bạ!” Tiếng của Daniel từ bên ngoài truyền tới.

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *