You dont have javascript enabled! Please enable it!

Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 551

Chương 551: ANH ĐI RỒI

Daniel mặc tây trang vàng nhạt, áo sơ mi kẻ sọc màu xanh dương, cổ áo mở ra, khuôn mặt vội vã và nghiêm túc đi tới, lúc anh đứng ở cửa, nhìn sắc mặt Hạ Tuyết tái nhợt, bị dọa sợ quá độ cho nên tiều tụy không yên, trái tim của anh đau nhói, vừa đi tới vừa nói: “Đừng nói đến chết có được không! Anh đã từng cùng em đi qua quỷ môn quan một lần, loại tâm trạng này đến nay anh vẫn chưa bình phục, anh đang họp, nghe nói em ngã xuống 100 tầng lầu, anh sợ đến không nói được gì, em có biết mạng sống rất quý giá không? Không thể nói đùa lung tung như vậy!”

Hốc mắt Hạ Tuyết đỏ lên, ngẩng đầu nhìn anh.

Daniel đau lòng ngồi ở bên giường, hai mắt che dấu tình cảm, lộ ra lo lắng và đau lòng, vươn tay vuốt nhẹ mặt của cô, nhìn kỹ gương mặt tiều tụy của cô, nắm nhẹ hai bàn tay bị băng bó của cô, dịu dàng hỏi: “Còn sợ không? Tay còn đau không?”

Hạ Tuyết nhìn Daniel lo lắng như vậy, cô đau lòng nói: “Không có gì… Chỉ là lúc rơi xuống, hoảng sợ… Xin lỗi, để cho anh lo lắng…”

Daniel không lên tiếng, đưa mắt nhìn cô chăm chú một lúc lâu, rốt cuộc ôm cô vào trong ngực, sâu kín nói: “Đứa ngốc, chỉ cần em không có việc gì, lo lắng như vậy cũng là hạnh phúc… Chỉ cần em thật tốt, anh làm bất cứ chuyện gì cũng cam lòng tình nguyện…”

Hạ Tuyết tựa vào trong ngực Daniel, cảm nhận hơi ấm trong ngực anh, còn có tiếng tim đập mạnh mẽ, cô khẽ mỉm cười, ở trong thế giới của anh, luôn có cảm giác rất an toàn và cảm giác hạnh phúc.

Hàn Văn Vũ và Hàn Văn Kiệt im lặng nhìn Daniel ôm Hạ Tuyết trong ngực thâm tình và tràn đầy yêu thương như vậy, Hạ Tuyết giống như cô vợ nhỏ, chú chim nhỏ nép người vào trong ngực anh, giống như kiếp trước bọn họ chính là vợ chồng, thật ra trong lòng đau nhói, không khỏi nghĩ tới anh trai.

“Xảy ra chuyện lớn như vậy, tại sao Tổng Giám đốc Hàn không tới xem một chút?” Daniel dùng thân phận, địa vị của người ngang hàng, ngẩng đầu nhìn hai anh em Hàn Văn Vũ, hỏi.

Hàn Văn Vũ và Hàn Văn Kiệt khẽ ho khan một tiếng, có chút ngượng ngùng cúi đầu.

Vừa nhắc tới Hàn Văn Hạo, trên mặt Hạ Tuyết như một đống thuốc nổ! !

Daniel ngạc nhiên nhìn anh em Hàn Văn Vũ, quay đầu lại nhìn Hạ Tuyết, có chút hiểu ra, nở nụ cười, cũng có chút ý trêu chọc nhìn Hạ Tuyết nói: “Những lời vừa rồi là nói Tổng Giám đốc Hàn sao? Cưới vợ nhỏ? Em là vợ người ta sao?”

Mặt của Hạ Tuyết đỏ lên, chuyện của mình và Hàn Văn Hạo không cần phải nói, chắc chắn Daniel rất rõ ràng, bởi vì cô làm bất cứ chuyện gì, anh giống như ở trong lòng của mình, vĩnh viễn bảo vệ và thương yêu.

Daniel nhớ tới lúc Hàn Văn Hạo cứu Hi Văn, nét mặt lộ ra nặng nề, anh chăm chú nhìn Hạ Tuyết, mỉm cười nói: “Hãy yêu đi…”

Hạ Tuyết đột nhiên ngẩng đầu nhìn Daniel, ngạc nhiên đáp lời: “À?”

Daniel nhìn chằm chằm Hạ Tuyết, trong khoảng thời gian này, có lẽ cô gặp rất nhiều chuyện, cả người đều rất mệt mỏi, gương mặt của cô trắng bệch, đôi mắt đẹp linh lợi hoạt bát, tinh thần phấn chấn, nhất là lúc tức giận cùng vô tội cũng đáng yêu, đây là một đôi mắt có thần, giống như hai vì sao mộng ảo tuyệt đẹp còn đâu, anh nhẹ nhàng vươn tay, ngón cái nhẹ nhàng xoa trên khuôn mặt trơn mềm của cô, chuyển đề tài, nói: “Nếu tìm được hướng đi trong cuộc đời thì cứ yêu đi… Giống như lúc mới gặp em, dũng cảm yêu… Tổng Giám đốc Hàn … Anh đối với anh ấy cũng có một chút hiểu rõ, một người cam nguyện gánh chịu tất cả, thật ra theo thời gian sẽ rất mệt mỏi, lúc này, có lẽ anh ấy cần có người ở bên cạnh nhắc nhở anh ấy, thật ra cuộc sống đáng quý là thưởng thức và thương yêu lẫn nhau, cùng dựa vào nhau … Không cần một mình gánh chịu tất cả… Chia sẻ một chút đau buồn và khổ sở cho người bên cạnh, thật ra yêu người cũng là một loại tôn trọng và tin tưởng…”

Hốc mắt Hạ Tuyết đỏ lên, nhìn Daniel.

Hàn Văn Vũ và Hàn Văn Kiệt cùng nhìn anh chằm chằm.

Daniel nhìn ánh mắt Hạ Tuyết đau lòng như vậy, anh im lặng, cười khẽ, hai mắt lộ ra chút dịu dàng, lại đưa tay vén mấy sợi tóc trên trán cô, xúc động, nói: “Em nên biết, thật ra buông tay và thành toàn có thể để cho người yêu hạnh phúc đây mới là tình yêu lớn nhất của anh… Loại thành toàn này không chỉ thành toàn cho em, còn là thành toàn cho bản thân anh…Trong cuộc sống sau này phải dũng cảm đi về phía trước, trong tương lai ở một nơi nào đó, anh chúc phúc cho em…”

Trong lòng của Hạ Tuyết không khỏi ấm áp, hai mắt rưng rưng nhìn Daniel, có chút ủy khuất nói: “Nhưng anh ấy cũng không để ý tới em, anh ấy không cần em nữa …”

Daniel cười khẽ, nâng nhẹ gương mặt xinh đẹp của cô, cúi đầu, cụng nhẹ lên trán cô, nói: “Đứa ngốc, phụ nữ hay nói, anh đi đi, nhưng thật ra là anh nhớ trở lại. Đàn ông có đôi khi cũng sẽ như vậy … Thử đặt mình vào vị trí của anh ấy đi, sẽ hiểu anh ấy nhiều hơn … Thế giới của đàn ông là một ngọn núi lớn, nếu em muốn chinh phục nó, không phải đẩy nó mà bước chân đi dọc theo nó, từng bước, từng bước đạp nó đi lên, vượt qua tất cả, sau đó đi lên đỉnh núi, cùng anh ấy ngẩng đầu nhìn thế giới, tiếp nhận thử thách gian khổ … Chỉ cần em chấp nhận cho ngọn núi lớn này một chút dịu dàng cũng đã là một bức tranh phong cảnh tuyệt vời nhất rồi …”

Trong lòng của Hạ Tuyết khẽ động, hai mắt tỏa sáng lấp lánh nhìn Daniel, nói ngay: “Có thật không? Anh ấy… Vẫn yêu em sao? Thật sự vẫn yêu em sao?”

Daniel nhìn Hạ Tuyết, ánh mắt bình tĩnh, nói: “Vào một ngày cuối thu… Anh ấy đã từng hẹn anh đi uống trà! ! Một người như vậy, hạ thấp mình cầu xin anh thành toàn tình yêu của hai người… Thật ra khi đó anh đã bị tình yêu của anh ấy làm cho cảm động và kinh ngạc… Anh nắm chặt hạnh phúc của em, không buông tay, thế nhưng anh ấy vẫn vượt qua không lùi nửa bước, anh hiểu người đàn ông này, bởi vì yêu em mà tôn trọng người em yêu! ! Một người như vậy sẽ không dễ dàng buông tha tình yêu… Bởi vì anh ấy yêu em, cho nên yêu tất cả mọi thứ xung quanh em… Hãy dũng cảm một chút… Đi về phía trước…”

Hạ Tuyết cắn nhẹ môi, hai mắt nhanh chóng thay đổi, trái tim tràn đầy tình cảm, cô nhấc chăn, tùy tiện nắm một cái áo khoác, mang dép, phát điên nắm chìa khóa xe xông ra ngoài…

“Cô muốn đi đâu?” Hàn Văn Vũ vội gọi: “Hạ Tuyết!” Hạ Tuyết quay đầu nhìn Hàn Văn Vũ đột nhiên nở nụ cười, nói: “Tôi muốn đi tìm Hàn Văn Hạo! ! Tôi muốn làm kẹo mạch nha! Kề cận cái chết cũng không thả anh ấy! ! Chết cũng không buông tay! ! Đánh chết không buông tay!”

“Cô muốn đi, cũng phải thay đồ chứ?” Hàn Văn Vũ nhìn cô cười nói! !

“Không muốn! ! Tôi tìm được đường sống trong chỗ chết, tôi muốn giành giật từng giây với anh ấy! Xem như đem anh nấu, chiên, tôi cũng muốn cùng anh ở chung một chỗ…” Hạ Tuyết vừa nói xong, cũng đã chạy thật nhanh ra ngoài! !

Daniel nhìn cửa phòng trống không, đột nhiên cười khẽ.

Hàn Văn Kiệt rất quen thuộc đi đến trước cửa sổ sát đất, quả nhiên nhìn thấy Hạ Tuyết, mặc đồng phục bệnh nhân màu trắng, khoác áo khoác, mang dép, chạy qua rất nhiều cây Dương trụi lá, chạy dưới ánh mặt trời, mái tóc tung bay, hai mắt anh đột nhiên ươn ướt, giống như trở lại sáu năm trước, cô gái tóc ngắn hào hứng nhìn em trai, đứng trong tuyết bay, đứng dưới ánh mặt trời sáng rực, vui vẻ cười to, hai mắt tỏa sáng lấp lánh, hàm răng trắng sáng, sạch sẽ, ngẩng đầu lên nhìn bầu trời cầu nguyện cuộc sống tốt đẹp…

Một chiếc Lamborghini ở trên đường chạy như bay, tốc độ 180 km/h thắng gấp trước cao ốc Hàn thị, vừa vặn nhìn thấy Tả An Na đang xách theo cặp công văn nhanh chóng đi ra, cô cười nhỏ, từ trong xe chạy đến, kêu to: “Tả An Na! ! Hàn Văn Hạo đâu? Anh ấy đi đâu rồi?”

Tả An Na nhìn Hạ Tuyết mặc quần áo kì lạ, đột nhiên cười khẽ, nói: “Hạ tiểu thư… Cô làm sao thế? Tại sao mặc đồ như vậy…”

“Hàn Văn Hạo! ! Tôi muốn gặp anh ấy! ! Tôi muốn gặp anh ấy ngay! !” Hạ Tuyết vội vàng nhìn Tả An Na nhanh chóng nói!

Tả An Na nhìn Hạ Tuyết, chậm rãi thu lại nụ cười, trong lòng có chút chua xót, nói: “Tổng Giám đốc… Anh ấy đi rồi …”

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!