Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 553

Chương 553: VỢ CHỒNG

Hạ Tuyết đứng trong phòng của Hàn Văn Hạo, nhìn mặt tường màu trắng sữa, treo mấy bức tranh cổ, ghế gỗ lê đặt nệm đỏ thẫm thêu chữ thập, tấm bình phong thêu Quý phi say rượu nhìn rất mất hồn, sau đó cô nhìn thấy người giúp việc tới tới lui lui, đứng sau tấm bình phong, thay ga giường màu tím đậm, còn đặt lên áo ngủ tơ tằm đắt tiền cùng đôi dép bằng vải xinh đẹp, sau đó, dì lí còn là theo lời căn dặn của Trang Minh Nguyệt đưa lên canh an thần…

Hạ Tuyết nghe dì lí nói, nếu bác sĩ kiểm tra thân thể của Hi Văn tiểu thư không có gì đáng ngại thì chút nữa sẽ trở về, cô vội vàng gật đầu, nhìn dì lí nói: “Dì vất vả rồi…”

“Không vất vả…Mợ rửa mặt…Chúng tôi đi ra ngoài trước…Dì lí lập tức dẫn người giúp việc đi ra ngoài, Hạ Tuyết kính trọng, gật đầu với dì lí, cắn nhẹ môi dưới, con ngươi đảo một vòng, lúc này mới nhìn xung quanh gian phòng xa hoa của Hàn Văn Hạo, hừ một tiếng, ôm vai nói: “Em cũng không tin, anh vĩnh viễn không trở lại…Anh có bản lãnh, vĩnh viễn đừng trở về cái nhà này! !”

“Chậc, chậc, chậc!” Hi Văn chống tay, mặc một chiếc váy nhỏ màu hồng, buộc tóc đuôi ngựa, trên mặt còn dán băng keo, chậc, chậc, chậc lắc đầu, vẻ mặt khinh bỉ nhìn mẹ nói: “Mẹ cũng quá không biết xấu hổ! Cha con còn không có nói muốn mẹ! ! Mẹ tự mình chạy tới nơi này! ! Nếu đến lúc đó, cha của con cưới vợ khác về nhà thì sao?”

“Cha dám! !” Hạ Tuyết nhìn con gái: “Cha con dám cưới cô gái khác, mẹ thiến cha! ! Hừ! ! Con đó, phải lấy lòng ông bà nội cho tốt để cho mẹ của con ở lại nơi này thuận lợi, sau đó, chờ cha của con trở về, mẹ biết phải làm sao! Tốt nhất là một buổi tối, cha về nhà nhìn thấy ánh đèn sáng, nhìn thấy chúng ta, lập tức bị cảm động muốn nói không nên lời, ha ha ha ha…”

Người này không biết xấu hổ, ngẩng đầu lên cười to! !

“Ngay cả mật mã mở cửa của người ta, mẹ cũng không biết, còn không biết xấu hổ nói biết phải làm sao?” Hi Văn vẫn ôm vai, ngồi trên ghế của cha, thật ra cũng có chút hả hê ngẩng đầu lên, cười lên nói: “Phòng của cha thật đẹp! Con thích phòng của cha! Được rồi! ! Con vì hạnh phúc của hai người, tạm thời hy sinh hạnh phúc của bản thân, ở lại đây cùng mẹ tác chiến! !”

Hạ Tuyết lập tức ngồi bên cạnh con gái, vươn tay ôm chặt bả vai con gái, đắc ý nói: “Hai chúng ta cùng nhau cố gắng! ! Mẹ cũng sẽ cố gắng! ! Vì một nhà ba người chúng ta, xông lên! Đến lúc đó mẹ nhất định sẽ sinh cho con thật nhiều em trai, em gái! Tất cả đều IQ180! !”

Hi Văn cũng hé miệng, cầm quả đấm nhỏ nói: “Con nhất định sẽ biến thành siêu nhân đánh thắng quái thú! !”

Hai mẹ con vừa nói xong, liền nhìn nhau một cái, bắt đầu cười ngây ngô!

Tối nay nhà họ Hàn hơi náo nhiệt, mặc dù Hàn Văn Hạo không có mặt, nhưng phòng của anh đều là tiếng cười, đầu tiên là Hàn Văn Vũ kéo Văn Kiệt cùng Mộng Hàm đánh bài với Hạ Tuyết, sau đó lại chơi phi tiêu, khắp nơi truyền đến tiếng cười lớn ha ha ha, mọi người nghe được, tâm trạng cũng không khỏi tốt hơn, ngay cả người giúp việc nấu chè đưa lên, mặt cũng nở nụ cười…Trang Minh Nguyệt đứng ở trước cửa phòng của các con, cảm thấy mừng rỡ, cười nhỏ, nhưng nghĩ đến tối nay phải rời khỏi, sắc mặt không nhịn được tối sầm lại, ngẩng đầu lên cũng đã thấy Hàn Trí Trung vừa nói xong điện thoại với một Chủ tịch, đi lên lầu, ông cũng dừng bước lại nhìn bà.

Trang Minh Nguyệt chớp mắt, vội vàng cúi đầu, không dám lên tiếng.

Hàn Trí Trung nhìn thái độ của bà mấy chục năm vẫn như vậy, rốt cuộc chậm rãi nói: “Nếu quả thật muốn cứng rắn giống như Lam Anh thì đi đi. Nếu muốn yếu đuối thì yếu đuối đi!”

Trong lòng của Trang Minh Nguyệt run lên, có chút đau.

Hàn Trí Trung lại nhìn bà, tiếp tục lên tiếng…”Hạ Tuyết còn thông minh hơn bà một chút, vẫn dũng cảm hơn bà một chút, cô ấy còn biết tranh thủ! Nhưng còn bà, cho tới bây giờ cũng không có tranh thủ với tôi, mấy chục năm vợ chồng, nhìn tôi, luôn cúi đầu, tôi cũng quen nhìn không thấy bà…”

Trong lòng của Trang Minh Nguyệt đau xót.

Hàn Trí Trung bất đắc dĩ nhìn bà, nói: “Trải qua mấy chục năm vợ chồng! Bà không chỉ là mẹ của những đứa con. Qua nhiều năm như vậy, bà làm bà Hàn hoàn toàn xứng đáng…”

Trang Minh Nguyệt lập tức ngẩng đầu lên, kinh ngạc nhìn chồng, nước mắt rơi xuống.

Hàn Trí Trung bất đắc dĩ thở dài, mới nói: “Tôi cũng già rồi, mọi chuyện đã qua, thật ra đã sớm quên mất, cho dù tôi có lỗi với Văn Giai, tôi cũng không có hơi sức đi chuộc lỗi, bên cạnh còn có một người vợ thế này, dù sao đi nữa cũng phải theo bà qua hết đời này, rồi đền tội với Văn Giai …Ít ra …Hiện tại chúng ta là vợ chồng…Đã nhiều năm như vậy, mặc dù thỉnh thoảng nói với bà khó nghe một chút, nhưng tôi có khi nào cư xử bạc bẽo với bà chưa?”

Trang Minh Nguyệt vẫn rơi lệ nhìn chồng, đột nhiên nhớ lại, chồng đã vì mình, mới có lỗi với Văn Giai…

“Về phòng đi…Đều đã lớn tuổi rồi, còn về nhà mẹ đẻ? Về phòng đi…” Hàn Trí Trung bước đi trước, Trang Minh Nguyệt cũng rưng rưng mỉm cười đi theo vào.

***

Tĩnh Đồng bị lạnh căm căm, mặc áo len cao cổ màu đen, quần ống đứng màu xanh dương, thân thể phát run, ôm vai chạy chậm chậm ra công ty, vừa chạy, hàm răng vừa đánh lách cách, nói: “Lạnh chết tôi rồi…Lạnh muốn chết, nghe nói tối nay có luồng khí lạnh, sao nói tới thì tới vậy?”

Cô vừa xông về phía trạm xe bus, trong miệng vừa la hét, nhưng đột nhiên nghe được có người đang gọi mình, cô ồ một tiếng, quay đầu rõ ràng nhìn thấy Trác Bách Quân mặc tây trang đơn giản, tựa vào bên cạnh xe của mình, cúi đầu đang dùng chân vạch hình gì trên đất…

“Tổng giám! ! ?” Tĩnh Đồng kinh ngạc chạy đến trước mặt Trác Bách Quân, nhìn anh chỉ ăn mặc quần áo mỏng và tây trang đơn giản, gương mặt suy sụp, cô ngạc nhiên hỏi: “Anh làm sao vậy? Tổng giám?”

Trác Bách Quân lập tức ngẩng đầu lên nhìn Tĩnh Đồng, đột nhiên ôm cô vào trong ngực, hai tay siết chặt trên eo cô, cúi đầu ngửi mùi thơm trên cổ cô, nghẹn ngào nói: “Đột nhiên rất nhớ cô…”

Hai mắt Tĩnh Đồng trừng lớn, núp trong ngực Trác Bách Quân, trái tim đập thình thịch, nhưng bị hoảng sợ muốn giãy giụa thoát ra trong ngực anh, đỏ mặt hỏi: “Tổng giám, anh làm sao vậy?”

“Đêm nay tôi …Rất nhớ mẹ tôi, trên người của cô có mùi của bà …” Hai tròng mắt Trác Bách Quân đỏ lên, lại ôm chặt Tĩnh Đồng, van xin nói: “Tối nay…Ở bên tôi.”

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!