You dont have javascript enabled! Please enable it!

Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 554

Chương 554: QUAN HỆ TÌNH NHÂN

Chiếc xe thể thao chạy về phía trước! ! Xuyên qua gió lạnh, giống như muốn xông vào không trung!

Tĩnh Đồng có chút lo lắng, quay đầu nhìn gương mặt lạnh lùng của Trác Bách Quân nắm chặt tay lái cho xe lao đi, cô lo lắng hỏi: “Tổng giám? Anh làm sao vậy? Không sao chứ? Đừng làm tôi sợ…”

Trác Bách Quân không lên tiếng, vẫn nắm chặt tay lái, cho xe dọc theo con đường lớn cây ngô đồng, cuối cùng dừng lại ở một thôn nhỏ vùng ngoại ô, mà hôm nay giống như là lễ phật đản, đang dựng lên một sân khấu, phía trên có một nữ diễn viên đang hát nữ vương hoa, anh dừng xe ở bên ngoài thôn, sau đó kéo Tĩnh Đồng ngây ngốc đi tới sân khấu, các thôn dân đang ở đó vừa cắn hạt dưa, vừa hưng phấn xem diễn kịch! !

Trác Bách Quân kéo Tĩnh Đồng đi vào bên dưới sân khấu kịch, chen vào trong đám người, tùy tiện tìm hai chiếc ghế ngồi xuống, sau đó nhìn màu sắc tươi đẹp, ánh đèn lóe sáng trên sân khấu, nghe nữ diễn viên nhẹ nhàng phe phẩy tay áo hát: “Hoa rơi đầy trời che ánh trăng, mượn một ly tiến lên phượng đài, nữ vương hoa mang lệ dâng hương, nguyện mất mạng trở về đền ơn cha mẹ…”

“Cô nói …Nữ vương này có được xem là hiếu thuận không?” Trác Bách Quân đột nhiên sâu kín nhìn nữ diễn viên, hỏi.

“À?” Tĩnh Đồng sửng sốt nhìn Trác Bách Quân, từ lúc chen vào sân khấu, cô còn chưa tỉnh hồn lại, nghe anh hỏi như vậy, cô mới phục hồi tinh thần, cũng xem diễn hát kịch một chút, ngây ngốc trả lời: “Không biết…”

“Không biết?” Trác Bách Quân quay đầu lại nhìn Tĩnh Đồng, đột nhiên nở nụ cười, đưa bàn tay đè đầu của cô hỏi: “Cô không biết? Không phải cô rất hiếu thuận sao? Cô nhất định là một đứa bé không hiếu thuận!”

Tĩnh Đồng lầu bầu, nhìn Trác Bách Quân có chút ngây ngốc nói: “Có thể anh không biết cuộc sống của gia đình chúng tôi. Cha mẹ tôi luôn nói với chúng tôi, chỉ cần chúng tôi hạnh phúc là được. Chuyện của bọn họ cũng đừng động tới. Tôi còn đang suy nghĩ, nếu con cái nghĩ như vậy có hiếu thuận không? Nhưng sau đó hiểu rõ tấm lòng của cha mẹ hơn, cha mẹ ban cho tôi cuộc sống là bởi vì tôn trọng mạng sống! Không thể dùng sự sống và cái chết để biểu lộ hiếu thuận, cho nên không đồng ý. Nhưng nữ vương làm như vậy, rất cảm động, cho nên tôi cũng không biết nên nói thế nào. Nhưng mà tôi có chút tin, nhất định là chính xác!”

Trác Bách Quân quay đầu nhìn cô.

Tĩnh Đồng đội mũ rộng vành màu đen, hé miệng ừm ừm gật đầu, nói: “Cuộc sống cá nhân của anh! Nhất định phải tự bảo vệ rất hạnh phúc của mình mới xứng đáng với cuộc sống mà cha mẹ đã ban cho anh!”

Hai tròng mắt Trác Bách Quân ở trong đêm tối gió rét, giống như vì sao thần bí, trong ánh mắt nhìn cô có chút hoang mang.

Tĩnh Đồng quay đầu nhìn Tổng giám, có chút không hiểu, đẩy mắt kính đen của mình một cái, nói: “Tổng giám, hôm nay cảm xúc của anh không tốt, tại sao muốn tới nơi này?”

“Tôi thường tới nơi này!” Trong miệng Trác Bách Quân cắn một điếu thuốc, ngậm trong miệng, bật lửa hít một hơi, phun ra, giống như có chút nhàm chán nói: “Ở đây thường diễn kịch, trước kia mẹ tôi cũng ở nơi này nhận một người già làm cha nuôi! Tôi nghe mẹ nói, khi bà còn bé, thường đến cửa thôn nghe người ta hát kịch, nghe rất thú vị! Sau khi tôi về nước, thường xuyên tới đây, ngồi ở chỗ này, trò chuyện với mẹ của tôi…”

Hốc mắt Tĩnh Đồng đỏ lên, nhìn anh.

“Hôm nay là ngày giỗ của mẹ tôi …” Trác Bách Quân đột nhiên mở miệng.

Tĩnh Đồng trợn to mắt nhìn anh nói: “Vậy sao anh vẫn còn ở đây? Tại sao không cúng tế?”

“Tất cả mọi thứ đều là hư vô, người đã mất, lấy những thứ đó có ích gì? Bà có biết người sống chúng ta làm mọi thứ cho bà sao? Nếu biết, tôi sẽ hủy diệt tất cả cho bà vui vẻ.” Trác Bách Quân có chút mất mát, nói.

Tĩnh Đồng đẩy mắt kính đen một cái, lại ngẩng đầu lên, đôi mắt to ngớ ngẫn nhìn chằm chằm, nói: “Tôi cảm thấy người sống cúng tế người đã mất là vì bọn họ quá nhớ thương mà thôi …Thông qua cách này, tự nói với mình, bọn họ vẫn chưa mất, nhưng sự thật đã mất rồi, tiếp tục hạnh phúc của mình là được…”

“Tĩnh Đồng …” Trác Bách Quân nhìn trên sân khấu, nữ diễn viên vẫn u oán hát kịch, đột nhiên hỏi: “Nếu …Có người đối xử với mẹ cô không tốt, thậm chí hại chết mẹ cô, cô còn có thể làm như không thấy, vẫn tiếp tục hạnh phúc của mình sao? Chẳng lẽ cô không nghĩ đến muốn trả thù sao? Không nghĩ đến muốn giết người để cho bà ở trên thiên đường được hạnh phúc?”

Tĩnh Đồng suy nghĩ, nói: “Tôi không hiểu, tôi chỉ biết làm như vậy ngoài tổn thương mình và người mẹ đã chết, thật ra không có ý nghĩa …Nếu bà không chết thì tốt biết bao nhiêu …”

Trác Bách Quân cắn chặt răng, ngửa đầu lên nhìn người đứng hát trên sân khấu trước mặt, hai mắt có chút ươn ướt, anh nói ngay: “Nếu không phải vì những người đó, mẹ tôi sẽ không chết, tôi trả thù cho bà thì có lỗi gì? Chẳng lẽ để cho những người làm chuyện sai lầm kia sống ung dung tự tại sao? Điều này quá không công bằng?”

“Vậy anh phải gặp mặt chất vấn và lên tiếng phê phán! Nhất định phải làm cho người đó biết!” Tĩnh Đồng ngây ngô, nói.

Trác Bách Quân đột nhiên cười khẽ, vươn tay đè thấp đầu của cô, nói: “Cô gái ngốc, tôi muốn trả thù, tôi sẽ âm thầm trả thù!”

“Vậy không phải rất không công bằng sao? Bọn họ cũng không biết cái gì… Ngay cả mình làm sai việc gì bọn họ ngay cũng không biết!” Tĩnh Đồng có chút đáng tiếc, ngẩng đầu lên nghiêm túc nói.

Trác Bách Quân quay đầu mỉm cười nhìn cô, trong hai tròng mắt lộ ra một chút dịu dàng và mập mờ. Tĩnh Đồng len lén nắm một vốc hạt dưa của người ta, đưa lên miệng cắn một cái, cúi đầu xuống, trong lòng vui vẻ đưa tới trước mặt của Trác Bách Quân: “Tổng giám, anh ăn đi!”

Cô vừa mới đưa hạt dưa tới bên môi Trác Bách Quân, tiếp xúc ánh mắt mập mờ và dịu dàng như nước, trái tim của cô đập thình thịch, lập tức rút tay về, đưa tay vào trong miệng của mình…

Ánh mắt của Trác Bách Quân mập mờ chớp một cái, từ từ nghiêng người qua, mặt dính sát vào cổ của Tĩnh Đồng, lại muốn ngửi mùi hoa anh đào rất dễ chịu…

“Tổng giám, anh đừng như vậy …Đến lúc đó, chị Ngọc Lộ lại muốn đuổi tôi…” Mặt của cô đỏ lên, hơi tránh người qua một chút, lo sợ nói.

Trác Bách Quân cau mày, nhìn Tĩnh Đồng nói: “Các cô sợ cô ấy sao?”

“Lần trước có một đồng nghiệp bị anh …Trêu chọc …Chị Ngọc Lộ có chút mất hứng …Các người là quan hệ tình lữ mà …” Tĩnh Đồng đẩy mắt kính đen một cái, nói: “Tôi cũng sợ gặp anh …”

“Ai nói chúng tôi là quan hệ tình lữ hả?” Sắc mặt của Trác Bách Quân lạnh lẽo, nhìn cô hỏi.

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!