Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 560

Chương 560: TỰ ÁI

Hàn Văn Hạo mặc tây trang đen, áo sơ mi trắng, cổ áo mở ra, có chút mệt mỏi, mỉm cười nhìn ông cụ Trần …

Sắc mặt ông cụ Trần cũng hơi nghiêm túc nhìn Hàn Văn Hạo một cái, hai tròng mắt già nua hơi lóe lên, khẽ mỉm cười, khẽ giơ tay nói với anh: “Cháu mang củi bên ngoài hàng rào trúc đem vào, ông muốn nhóm lửa, đi đào một ít khoai lang, nấu nồi cháo cho cháu ăn …”

“Vâng…” Hàn Văn Hạo cũng không nói gì nữa, xoay người đi ra bên ngoài hàng rào trúc, đi tới dưới một gốc cây đại thụ, nhấc túi ny lon, từ bên trong ôm lấy bó củi, bình tĩnh đi vào phòng bếp, nhìn thấy ông cụ Trần vẫn như trước, ngồi bên bếp lò cầm lá khô đốt lửa, bỏ vào bếp lò, ngọn lửa bên trong bếp lò lập tức bùng lên, ông lão lấy thêm củi đưa vào, rồi cau mày nhìn chằm chằm lò lửa, hỏi: “Cha của cháu biết ông là ai không?”

“Biết …” Hàn Văn Hạo ngồi xổm trên mặt đất, cùng nhau nhìn bếp lò, nhàn nhạt nói.

Trên mặt ông cụ Trần không có bất kỳ thay đổi nào, nói: “Lúc đó, ba đứa con của ông cũng thông minh khéo léo, thiếu chút nữa tất cả hủy ở trong tay cha con, nếu không phải thấy Văn Giai và cha con yêu nhau, ông cũng sẽ không giao vườn trà giải cứu khốn cảnh nhất thời cho nó…”

Hàn Văn Hạo không lên tiếng, vẫn nhìn lửa bên trong bếp lò bốc cháy, phát ra tiếng tí tách.

Ông cụ Trần tiếp tục cho thêm củi, lấy cây gắp lửa lật nhẹ lá khô bên trong lò, lửa bên trong lò bùng lên, mới chậm rãi nói: “Không ngờ nhân lúc nó uống rượu say, xảy ra quan hệ với mẹ cháu, bị Văn Giai bắt gặp tận mặt, lúc ấy Văn Giai đau lòng đi khỏi, nó bị kẹp giữa hai cô gái, do dự, cuối cùng vẫn lựa chọn ở chung một chỗ với mẹ cháu…”

Hàn Văn Hạo vẫn nhìn lò lửa đang cháy, ánh lửa đỏ chiếu vào khuôn mặt kiên nghị.

“Văn Giai là con gái nuôi của ông, lúc ba tuổi bị cha mẹ vứt bỏ ở bên đường, đó là một ngày tuyết rơi, ông bế nó về nhà, nuôi dưỡng nó hơn 20 năm, đứa nhỏ này thông minh khéo léo, dịu dàng hiền lành, đối với kỹ thuật pha trà rất có thiên phú, lại thiếu hụt cảm giác an toàn, không giống Lam Anh, cá tính độc lập, một mình có thể suy nghĩ quyết đoán, yêu hận rõ ràng, biết bảo vệ mình, mà mẹ của cháu là một tiểu thư khuê các dịu dàng, thành thạo, cũng là một cô gái trong sáng thuần khiết, hiền lành đáng yêu …Nhưng ba đứa bé này cùng yêu cha của cháu…” Ông cụ Trần nói tiếp.

Rốt cuộc, Hàn Văn Hạo chậm rãi quay đầu nhìn ông cụ Trần.

Ông cụ Trần nhắc tới chuyện cũ, trong hai tròng mắt thoáng qua đau lòng, sâu kín nói: “Lam Anh rút lui trước, bởi vì biết tình yêu không có kết quả, mà Văn Giai mãi dây dưa, rồi đau lòng ra nước ngoài, đến nay không biết tung tích, còn lại mẹ của cháu, không cần nghĩ, ông cũng biết người nhà họ Hàn các người sẽ cư xử đối với cô gái mang thai sáu tháng như thế nào khi gả vào cửa nhà giàu…Trong ba đứa nhỏ, ông yên tâm nhất chính là Lam Anh, cuộc đời của nó rõ ràng thấu đáo, có mục tiêu, có lý tưởng, có theo đuổi, nhất định sẽ hạnh phúc, không giống Minh Nguyệt và Văn Giai, sinh ra vì tình, vì yêu mà sống, dễ dàng sinh ra lệ thuộc…”

Rốt cuộc, Hàn Văn Hạo hiểu rõ mọi chuyện xảy ra ở thế hệ của cha…

Ông cụ Trần từ lò lửa, chậm rãi quay đầu chăm chú nhìn Hàn Văn Hạo nói: “Đây là lý do …Tại sao ông yêu thích con bé Hạ Tuyết kia …”

Hàn Văn Hạo ngẩng đầu nhìn ông cụ Trần.

Ông cụ Trần mỉm cười quay đầu đi, vươn tay nhẹ nhàng đẩy cây củi vào một chút, chậm rãi nói: “Một người tự ái, mới có tư cách đạt được thắng lợi cuối cùng và hạnh phúc trong cuộc đời, sẽ không bởi vì bất cứ người nào mà đánh mất chính mình, ngược lại nhận được sự tôn trọng của người khác…”

Hàn Văn Hạo không lên tiếng, chỉ quay đầu, cũng cầm cây củi, nhét vào bên trong bếp lò, nói: “Nhưng đối với tình yêu, cuối cùng cháu cảm thấy cô ấy lại chùn bước…”

Ông cụ Trần hiểu rõ, mỉm cười nói: “Ai cũng sẽ ở trước mặt tình yêu chùn bước… Không phải … Chính cháu tới tìm ông sao?”

Hàn Văn Hạo đột nhiên cười khẽ, nói: “Về tới đây, có thể làm cho trong lòng người ta được thả lỏng một chút, cho tới bây giờ cháu cũng chưa nghĩ đến có một ngày, mình lại gánh vác quá nặng …”

Ông cụ Trần không lên tiếng, chân hơi bị tê, chống mặt lò, đứng lên, mở nắp nồi, nhìn gạo ở trong nước sôi lên, im lặng đi ra ngoài, Hàn Văn Hạo không nhúc nhích, ngồi bên cạnh lò nhìn lửa bên trong lò đang cháy hừng hực, anh nghe bên ngoài truyền đến tiếng xắt khoai lang của ông cụ Trần, anh im lặng lắng nghe âm thanh nhịp nhàng này, tâm trạng thong thả, gần như không gợn sóng …

Một lát sau.

Ông cụ Trần cầm một tô khoai lang xắt sợi đi vào, đổ khoai lang vào trong nồi cháo, nói: “Cháu muốn ăn món gì? Ông làm cho cháu …”

Hàn Văn Hạo mỉm cười nói: “Lần trước ông nấu canh đậu hũ ăn thật ngon, lúc cháu ra khỏi núi, vẫn nhớ mùi vị kia, nhưng có lẽ người ngoài núi vĩnh viễn cũng không làm được mùi vị như vậy …”

Ông cụ Trần cười nhỏ, nói: “Vậy ông nấu cho cháu, cháu giúp ông canh chừng lửa đi …”

Ông lão nói xong, liền đứng dậy muốn đi…

“Ông nội Trần…” Hàn Văn Hạo đột nhiên xoay người, nhìn bóng lưng còng của ông cụ Trần đứng bên cửa, ánh mắt tịch mịch và bình tĩnh, anh thật lòng nói: “Ông không ghét cháu sao? Lúc nảy dù ông chỉ hời hợt nói, nhưng cháu có thể cảm nhận được, năm đó xảy ra chuyện gió mưa… Lúc ấy cha của cháu chắc chắn làm rất nhiều chuyện có lỗi với ông, dì Văn Giai mới ôm hận đi khỏi, một cô gái muốn rời khỏi một mình yêu không dễ dàng…Vườn Trà vẫn không thu hồi lại, nhất định có nguyên nhân…”

Ông cụ Trần đứng ở bên cửa, mặt hơi nghiêng, không lên tiếng.

“Ông không hận cháu sao? Cha của cháu đã từng tổn thương ông và dì Văn Giai…” Hàn Văn Hạo nhìn lại Ông cụ Trần hỏi.

Ông cụ Trần chậm rãi xoay người lại nhìn Hàn Văn Hạo, nói: “Đây đã là chuyện của đời trước, không có bất cứ quan hệ gì đến cháu, năm đó ông để lại vườn trà không phải vì Văn Giai mà là vì mẹ cháu…Mấy chục năm này, ông không có gì để lại cho ba đứa bé này, nhưng Lam Anh học được của ông thái độ làm người trong cuộc đời, Văn Giai nhận được tình thương của ông, mẹ của cháu nhận được vườn trà của ông…Đây là điều mà ông muốn bày tỏ tình yêu lớn nhất của ông đối với ba đứa bé…Bây giờ ông chỉ hy vọng Văn Giai ở trong một thế giới mà ông không biết, cũng có thể hạnh phúc, vậy ông đã an lòng rồi. Về phần chuyện gió mưa năm đó, đều đã qua rồi, không liên quan đến các cháu, các cháu gánh vác đã nhiều. Ông đưa tất cả cho Hạ Tuyết, đó là vì ông hi vọng con bé bằng tư thái cao nhất gả vào nhà cháu …Mang theo thái độ của ông, mang theo tình thương của ông, mang theo thôn trà của ông, gả vào nhà cháu …Giống như hoàn thành một chút tâm nguyện cho ba đứa con của ông …”

Ông cụ Trần nói tới đây, hai mắt đỏ lên, im lặng xoay người, đi ra ngoài.

Ánh mắt Hàn Văn Hạo ngưng tụ, nhìn lửa bên trong bếp lò vẫn cháy hừng hực…

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *