You dont have javascript enabled! Please enable it!

Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 561

Chương 561: MỘT CHÚT HƯƠNG

Ông cụ Trần làm món ăn xong, cùng Hàn Văn Hạo, hai người bày chén đũa, ngồi trên bàn cơm trong một cái sân nhỏ, im lặng ăn cơm.

Hàn Văn Hạo bưng chén cháo, ăn súp đậu hũ, vừa ăn vừa hài lòng mỉm cười nói: “Ông nội Trần làm đậu hũ ăn thật ngon …Vừa mềm vừa trơn …”

Ông cụ Trần cười hai tiếng, cầm đũa giơ lên, có một chút hứng thú nói: “Làm đậu hũ này thật rất dụng tâm, cho dù từ khâu chọn đậu cùng quá trình chế biến… Mỗi bước đều phải thực hiện hết sức cẩn thận…Lúc ấy con bé Tuyết thích ông nấu canh đậu hũ nhất, còn nói sau khi ra khỏi núi đều muốn mỗi ngày được ăn…”

Ông cụ Trần càng nói càng cười vui, ông lão rất thương yêu Hạ Tuyết.

Hàn Văn Hạo không lên tiếng, chỉ hơi cười khẽ, vẫn đang ăn cơm.

Ông cụ Trần nhìn Hàn Văn Hạo, gắp một ít sợi củ cải, vừa ăn vừa chậm rãi hỏi: “Cháu và con bé Tuyết đã xảy ra chuyện gì?”

“Không có …” Hàn Văn Hạo chăm chú cầm chén ăn cơm.

Ông cụ Trần không hỏi nữa, cũng im lặng ăn cơm, nói qua một chút chuyện sau khi ra khỏi núi, cứ như vậy đến sáng sớm, ông cụ Trần đến phòng của bọn họ ở trước kia, xếp đệm giường một chút, đóng cửa sổ bên giường lại, mở lò sưởi bên trong phòng …

Hàn Văn Hạo nhẹ nhàng bước vào phòng, nhìn mọi thứ chung quanh, thậm chí có loại cảm giác giống như rời xa nhân thế, giống như anh có thể nhìn thấy Hạ Tuyết mặc áo vải bông mát mẻ hóng mát, quần ống rộng màu đen ngồi trước gương trang điểm, chải hai bím tóc, nở nụ cười trong sáng đáng yêu, tách ra mấy ngày, phát hiện cô gái này bất cứ lúc nào cũng cười vô tư, lại đối xử với người rất chân thành, cho dù đối với bất cứ ai, cô vẫn không có cách nào oán hận.

Hai tay anh cắm vào túi quần, tựa vào một bên tủ treo quần áo, nhìn tấm nệm giường màu đỏ, nhớ tới hai người đã từng thâm tình rúc vào nhau, nụ hôn ướt át vẫn bay lơ lững trong phòng này, tràn ngập tình ý dạt dào, thì ra chỉ cần bạn vẫn yêu một người, mọi thứ bên cạnh cũng sẽ trở nên có tình …Ông cụ Trần đứng bên giường, vừa nhìn lửa than cháy lên trong lò sưởi, mới ngẩng đầu lên nhìn Hàn Văn Hạo một cái, mỉm cười nói: “Trở lại hoàn cảnh lúc ban đầu, nhớ đến con bé kia sao?”

Hàn Văn Hạo không lên tiếng, chỉ nhìn chằm chằm nệm giường đỏ thẫm, nói: “Có lẽ cháu gặp báo ứng …Ngay cả tư cách nhớ cũng sắp mất đi … Sau khi rời núi, xảy ra quá nhiều chuyện âm hiểm đáng sợ, cháu cảm giác sắp xảy ra gió mưa, cháu luôn suy nghĩ, nếu có một ngày cháu xảy ra chuyện, cháu không chịu nổi để cô ấy bị cô đơn, cuộc đời của cô ấy bởi vì cháu đã đủ đau khổ, đủ mệt mỏi …”

Ông cụ Trần mỉm cười ngẩng đầu nhìn Hàn Văn Hạo nói: “Cho nên cháu chạy đến chỗ của ông, nghỉ ngơi một chút sao? Bởi vì từ chối con bé, từ chối mình, rất mệt mỏi …”

Hàn Văn Hạo không lên tiếng, chỉ cúi người, hai mắt lộ ra ánh sáng rối rắm.

Ông cụ Trần chống nhẹ hai tay lên đầu gối cứng ngắc, nhịn đau nhức đứng lên, nói: “Cháu ngủ một giấc trước đi, lúc ăn cơm tối, chúng ta tán gẫu tiếp …Cháu cũng mệt mỏi rồi …”

Hàn Văn Hạo đáp lời, nhìn ông cụ Trần đi ra ngoài, ăn ý không lên tiếng, vươn tay khép nhẹ cửa lại, sau đó chậm rãi đi đến bên giường, ngồi trên giường, lập tức cảm nhận hơi thở mềm mại của Hạ Tuyết kỳ diệu xô tới, cô là một cô gái hấp dẫn tận trong xương, luôn có thể làm cho người ta không nhịn được đến gần, Hàn Văn Hạo cứ như vậy nhớ tới Hạ Tuyết, nằm trên giường, rốt cuộc mệt mỏi hai mắt nhắm lại.

Thời gian từng giờ trôi qua.

Giữa trưa, tiếng gió lạnh gào rít đã qua, hoàng hôn lại đến, khói bếp lượn lờ bay lên, ông cụ Trần nghỉ trưa xong, im lặng đặt các loại dụng cụ pha trà trên bàn trong phòng khách nhỏ, chuẩn bị xong bếp lò nhỏ và than để nấu trà …Lúc này, mọi thứ xung quanh lặng yên, không tiếng động, ánh mắt ông cụ Trần trở nên sắc bén, năm đó hô mây gọi gió, vì hạnh phúc của con gái nuôi, đã từng cao giọng ở trước mặt mọi người giải quyết lần lượt cuộc chiến đẫm máu …Chỉ thấy ông lão cầm cây gắp, từ bên trong bình thủy tinh gắp ra từng khối than bỏ vào bên trong bếp lò, đốt lửa lên, lấy dụng cụ trà tinh xảo, từng cái một, ngâm vào nước trà Phổ Nhĩ …

Có lẽ Hàn Văn Hạo rất mệt mỏi, đi mấy ngày đường núi, theo con đường quen thuộc, một mình đạp núi rừng trùng điệp, từng bước từng bước đi tới nơi này, rốt cuộc mệt mỏi, ngủ một giấc thật sâu, cho đến khi ngửi được mùi trà thơm, anh hơi mở hai mắt, thân thể xuất hiện một ảo giác, một giọng nói mềm mại ở bên tai gọi nhỏ …”Văn Hạo…”

Ánh mắt anh chợt lóe lên, thoáng qua một chút đau lòng nhưng vẫn lặng lẽ ngồi dậy, có ai có thể biết người đàn ông này rốt cuộc trên lưng gánh vác bao nhiêu thứ? Anh ngồi trên giường, vươn tay vuốt nhẹ sống mũi để cho mình hơi tỉnh táo một chút, mới đi ra khỏi phòng, lại nhìn thấy ông cụ Trần đã dùng ba cái ly ngọc tinh xảo màu xanh biếc, múc hai ly Phổ Nhĩ đặt trên bàn, chỉ thấy bên trong ly ngọc xanh biếc trong suốt trở nên đỏ giống như màu trà Phổ Nhị, anh hơi kích động nói: “Trà ngon!”

Ông cụ Trần nhìn anh một cái, mới khẽ mỉm cười, giơ nhẹ tay nói: “Ngồi đi, cũng đã lâu cháu không uống trà với ông rồi …”

Hàn Văn Hạo mỉm cười đi tới trước mặt của ông cụ Trần, ngồi xuống, nhìn ly trà Phổ Nhỉ tỏa mùi hương nồng đậm, cũng biết nhất định trà Phổ Nhỉ rất trân quý năm xưa, trà Phổ Nhỉ khác với các loại trà khác, nó giống như có thể ủ qua ngàn năm, càng lâu càng thơm, cho nên có câu nói rất hay: “Hương trần cửu oản phương lan khí, phẩm tận thiên niên Phổ Nhĩ tình (Tạm dịch: Hương thơm hoa lan lâu năm lượn lờ trong không khí, uống mãi ngàn năm say tình phổ nhị)…” Anh không kịp chờ, nâng ly trà Phổ Nhỉ đưa lên môi nhẹ nhàng nhấp một ngụm, nhất thời mùi thơm quanh quẩn, lộ ra nồng đậm mùi vị lịch sử và thời gian, kết hợp không khí giữa trời đất chảy vào trong cơ thể …Anh vui sướng nói với ông cụ Trần: “Ông à…Trà ngon! ! Trà ngon! !”

Ông cụ Trần rất sâu sắc, nở nụ cười, cũng nâng ly trà hớp một ngụm nhỏ, mùi hương của nó nồng nàn trong hơi thở, nói: “Trà Phổ Nhỉ thường mọc ở trên đỉnh núi cao, lúc nở hoa hút linh khí cả trời đất, cho nên mùi vị nồng đậm, thông thường, người chủ kính trọng khách mới dùng trà này để chiêu đãi …Phải biết, trà có thể chứng minh duyên phận của con người, nó không nhạt như nước, cũng không nóng như rượu, chỉ khi tâm trí của cháu bình tĩnh mới có thể tìm kiếm được mùi vị thăng bằng trong cuộc sống …Điều này nhất định phải chú ý đến duyên phận không dễ tìm?”

Hàn Văn Hạo nghe xong, ánh mắt ngưng tụ, nâng ly trà, vẫn hớp một ngụm nhỏ, cảm nhận mùi thơm quanh quẩn làm cho trong lòng của người ta theo ánh sáng trời đất, mà trở nên kiên cường và bất khuất.

Ông cụ Trần nhìn lại Văn Hạo, nghiêm túc nói: “Hãy quý trọng duyên phận trong tay …Hương thơm trên đỉnh núi hiểm trở vốn đầy hiểm trở và sinh mệnh tuyệt vọng…Nhưng chỉ xem cháu có chấp nhận theo đuổi hay không …Có lẽ con bé đang dũng cảm, từng bước từng bước đi lên núi …Cháu thì sao?”

Hàn Văn Hạo cầm nửa ly trà, ánh mắt lóe lên ánh sáng trí tuệ.

Ánh mắt già nua của ông cụ Trần nhìn rừng núi, trùng điệp không dứt bên ngoài cửa, sâu kín nói: “Sinh mệnh giống như một cái ly, khi cháu trống vắng, cháu sẽ cố chấp theo đuổi, nhưng khi cháu muốn có nửa ly nước trà, vừa vặn là lúc thử thách cuộc đời của cháu, bởi vì cháu sẽ phải được và mất đi trong do dự và sợ hãi …Cháu có nghĩ tới buông xuống một chút, mới có thể nhặt lên một chút hay không? Quá khứ chúng ta phạm vào lỗi lầm nặng nề, có thể trong tương lai thành tựu trọn vẹn …Chỉ cần thái độ chúng ta có thể nhìn thẳng cuộc sống, thay đổi trời đất cũng nằm trong lòng bàn tay. Quá khứ của cháu mạnh mẽ, hào hùng, từ nay về sau, khí thế sẽ càng mạnh mẽ hơn, bởi vì lòng dạ rộng lớn hơn, tâm cảnh hoàn thiện hơn …Đây cũng là lý do ông giao tất cả mọi thứ cho Hạ Tuyết, bởi vì ông tin tưởng tình yêu trong trái tim con bé, tất nhiên có thể giúp ông hoàn thành tâm nguyện …”

Hàn Văn Hạo kích động nhìn ông cụ Trần…

Ông cụ Trần cũng nhìn anh, cười khẽ một tiếng.

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!