Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 562
Ánh nắng ban mai chiếu vào, mang theo một chút gió lạnh, hơi lạnh lẽo.
Hạ Tuyết chậm rãi đi tới trước cửa sổ, hai tay khẽ chạm vào ánh nắng, đẩy cửa sổ thủy tinh màu đỏ và màu xanh lá, lập tức một cơn gió lạnh đập vào mặt, phất lên mái tóc, ánh mắt cô giống như kim cương lóe ra ánh sáng kỳ ảo, nhìn phương xa từng mãnh rừng cây đã khô héo, khắp nơi lộ ra tiêu điều và cô đơn…
“Mợ cả…” Dì Lý dẫn hai người giúp việc đang cầm chè tổ yến đi vào phòng, nhìn cô mỉm cười nói: “Mợ đã thức giấc rồi, bà chủ bảo tôi vào xem mợ, nếu mợ đã thức giấc, để cho mợ uống chút nước tổ yến, bà chủ nói thời gian gần đây mợ thường thức đêm quay phim, rất vất vả…”
Hạ Tuyết nhìn dì Lý, trong lòng ấm áp, trong khoảng thời gian này, mình ở tại Nhà họ Hàn, tất cả mọi người cư xử với mình giống như người thân, hết lòng chăm sóc, cô mỉm cười nhìn dì Lý nói: “Cám ơn dì …”
“Đừng khách sáo …” Dì Lý nhìn Hạ Tuyết mặc mỏng manh đứng bên cửa sổ, bà lập tức cầm một cái áo khoác đưa đến trước mặt của Hạ Tuyết, vừa phủ thêm lên người cô, vừa nói: “Hôm nay gió lớn, mợ đừng đứng ở cửa sổ, nếu bị cảm lạnh thì sao? Ngày mai sẽ có tuyết đầu mùa, hôm nay rất lạnh lẽo như vậy …”
Hạ Tuyết kinh ngạc nhìn dì Lý, kích động cười, nói: “Ngày mai có tuyết đầu mùa? Có thật không?”
Dì Lý mỉm cười, đóng một cánh cửa sổ, nói: “Là thật, ngày mai có tuyết đầu mùa, cho nên bà chủ đang sai người mang áo choàng lông thú mới nhất và thảm lông nhân tạo đã trải tất cả các phòng, chỉ sợ lòng bàn chân rét lạnh sẽ làm thân thể bị lạnh, cũng đã cho người giúp việc cẩn thận chăm sóc tốt cho mấy cậu chủ rồi…”
Hạ Tuyết kích động nhìn phía ngoài cửa sổ, nhìn khắp nơi tiêu điều, ngày mai sắp bị bao phủ trong làn áo bạc, cả trời đất, chỉ có một màu …Trái tim của cô không khỏi sôi trào, nhớ tới mùa đông sáu năm trước, trong tuyết trắng phau phau anh đi về phía mình, hai tay của cô nắm chặt bệ cửa sổ, ánh mắt tìm kiếm mọi thứ, bao gồm giải thưởng Bách Hoa ngày mai !
Cô hơi nghiêng mặt, ánh mắt đột nhiên trở nên kiên định, biết ngày mai sẽ nghênh đón một trận chiến!
One-King! !
Trong khoảng thời gian này, Trác Bách Quân vẫn không tìm được Tĩnh Đồng, đêm hôm đó, lái xe đến dưới lầu nhà cô, cô cầm điện thoại di động, ở công ty ngây ngốc nói với anh, vì phải tuyên truyền cho nghệ sĩ tham gia giải thưởng Bách Hoa, phải chạy đến đài truyền hình, phải làm suốt đêm cho nên không có thời gian rãnh rỗi, ngày thứ hai kế tiếp, anh đến công ty tìm người, người nọ lại chạy Cinemax rồi, cứ như vậy cô gái này vẫn bận rộn, vẫn bận rộn cho đến một ngày trước giải thưởng Bách Hoa, anh mặc tây trang đen, áo len cao cổ màu đen, tay cầm cặp công văn vừa đi vào công ty thì nhìn thấy Tĩnh Đồng, người mặc bộ váy màu đen, bên ngoài khoác áo khoác dài màu trắng, mái tóc xõa ra, cài vòng hoa nhỏ màu trắng, ôm một hộp đĩa phim thật lớn, lại nôn nóng muốn xông vào thang máy…
Trác Bách Quân vừa nhìn thấy cô, lập tức nhẹ nhàng bước nhanh vào thang máy, liếc mắt liền nhìn thấy Tĩnh Đồng đang một tay ôm cái hộp, một tay cầm điện thoại di động xem tin nhắn, vẻ mặt lộ ra đau lòng, hốc mắt cô đỏ lên, lúc nhìn thấy Trác Bách Quân, cô hoảng sợ giật mình, hộp VCD trong tay bộp một tiếng, ào ào rơi xuống đất, lui lại bên cạnh thang máy, cầm điện thoại di động, giấu sau lưng…
Trác Bách Quân nhìn dáng vẻ cô như vậy, vươn tay để ngang cửa thang máy trước, ngăn người ngoài đi vào, lạnh lùng nói: “Chuyến tiếp theo!”
Rất nhiều nhân viên làm việc cũng xôn xao tò mò nhìn bọn họ một cái, vội vàng lui ra ngoài, Trác Bách Quân vừa trừng chặt Tĩnh Đồng, vừa vươn tay nhấn xuống nút đóng cửa, ngón trỏ nhấn lầu cuối!
Mặt của Tĩnh Đồng đỏ lên, nhìn Trác Bách Quân, lẩm bẩm càu nhàu nói: “Tổng …Tổng …Tổng giám …Hôm nay em rất bận, không có thời gian đi lầu cuối đâu …”
Trác Bách Quân mặt lạnh nhìn cô, mang giày da sáng bóng, bước trên VCD, tiếng lách cách vang dội, nhanh chóng đi tới trước mặt cô, ở khoảng cách thật gần nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, còn có ánh mắt to lo sợ lóe lên, bất mãn, không khách sáo, thậm chí mang theo thói quen phách lối và bá đạo nói: “Nói! Mấy ngày nay em đã đi đâu? Điện thoại không nghe, đến nhà em, em không về nhà! ! Đến công ty tìm em, lại chạy đi mất dạng, em bận rộn như vậy sao? Thời gian nghe điện thoại cũng không có?”
Tĩnh Đồng hoảng sợ đến trên trán rịn mồ hôi, mắt to liếc trái, liếc phải, muốn lắc đầu lại gật đầu, làm cho Trác Bách Quân nhìn thấy phải tức giận, sắc mặt lại căng thẳng, rũ mắt liếc nhìn tay phải của cô đang gắt gao giấu sau lưng, anh nhất thời tức giận, liền nghiêng người tiến lên, vươn tay đưa vào sau lưng cô, muốn nắm điện thoại di động của cô, cô cắn nhẹ môi, đỏ mặt nắm chặt điện thoại di động, không buông tay.
Ánh mắt Trác Bách Quân chợt lóe, dùng thái độ Tổng giám nhìn cô nói thẳng: “Mấy ngày không thấy, lá gan trở nên lớn rồi? Điện thoại của tôi, em cũng không nghe, người của tôi, em dám không gặp! Bây giờ ngay cả lời nói cũng không nghe, ở One-King không muốn lăn lộn đúng không?”
“Không phải …” Tĩnh Đồng vội vàng kêu lên, tay không nhịn được buông lỏng, Trác Bách Quân thừa dịp rút ra điện thoại di động của cô, màn hình nhanh chóng sáng lên, mắt lạnh nhìn tin nhắn phía trên: “Tĩnh Đồng, anh nhớ em, cám ơn em hôm nay nấu bữa sáng cho anh, ăn thật ngon …Yêu em …”
Trái tim chìm xuống!
Khuôn mặt Trác Bách Quân lạnh lùng ngừng thở, xem tới xem lui tin nhắn này, càng xem ánh mắt càng lạnh lùng, làm cho người ta có cảm giác ẩn chứa vô hạn ý muốn giết người, anh giơ điện thoại di động trước mặt của Tĩnh Đồng, nhìn cô, từng chữ, từng chữ, giống như rất bình tĩnh, hỏi: “Bạn trai cũ của em?”
Tĩnh Đồng hoảng sợ đến sắc mặt trắng bệch, thở phì phò, không dám nói dối, chỉ đành phải gật đầu một cái …
Trác Bách Quân khép chặt hai mắt, thở dốc một hơi, nắm chặt điện thoại di động, gân xanh nổi lên!
Tĩnh Đồng lập tức tiến lên, lo lắng giải thích: “Không phải như anh nghĩ đâu, bởi vì anh ấy biết em không đồng ý cử hành hôn lễ, tối hôm qua uống rượu say, nửa đêm chạy đến nhà em, té ngủ ở cửa nhà em, em thật không có biện pháp, đỡ anh ấy vào, không thể để anh ấy bị cảm lạnh đâu…Cho nên anh ấy thức dậy ở nhà em, không phải em nên làm bữa sáng cho anh ấy ăn sao?”
Trác Bách Quân đè nén lửa giận, dán chặt vào thân thể của cô, hai mắt trợn lên giận dữ nhìn cô, tức giận nói: “Vậy có làm bữa ăn sáng như ngày đó tôi ở nhà em? Em có ngồi trên đùi anh ta, đút cho anh ta ăn hay không?”
“Không có …” Tĩnh Đồng chảy nước mắt, đau lòng nhìn anh nói: “Không nên nói em như vậy!”
“Cô chính là người như vậy! ! !” Trác Bách Quân tức giận đập mạnh điện thoại di động xuống mặt sàn, bốp một tiếng, đập trúng một cái VCD, VCD nứt ra vỡ vụn!
“Điện thoại di động của em …” Tĩnh Đồng khóc, vừa muốn cúi người xuống …
Trác Bách Quân tức giận đến cả người phát run, vươn tay nắm chặt cằm của cô, mang theo tuyệt vọng, nâng đầu của cô lên, tức giận nhìn cô nói: “Bắt đầu từ hôm nay! Cô cút cho tôi! ! Tôi không muốn nhìn thấy cô nữa! ! Nhìn thấy tôi, cô phải đi đường vòng! ! Cút! ! Cút! ! !”
Cửa thang máy đinh một tiếng, mở ra hai hướng, Tĩnh Đồng đôi mắt đẫm lệ ủy khuất nhìn chằm chằm Trác Bách Quân, muốn nói gì đó nhưng vẫn lau nước mắt, chạy ra ngoài …
Trác Bách Quân xoay người, nhìn thân thể nhỏ nhắn của cô chạy thẳng tới phòng hành chánh công ty, sắc mặt của anh lại lạnh lẽo, cửa thang máy ầm ầm đóng lại.
Related Posts
-
Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 143
Không có bình luận | Th4 26, 2017 -
Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 315
Không có bình luận | Th5 5, 2017 -
Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 625
Không có bình luận | Th8 14, 2017 -
Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 130
Không có bình luận | Th4 26, 2017
About The Author
megau1976
Tự kỷ như con khỉ...già.

