Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 563

Chương 563: TRỞ VỀ

Trong cái nhìn chòng chọc của mọi người, Trác Bách Quân tức giận toàn thân muốn bốc cháy, xông thẳng vào phòng làm việc Tổng giám, ầm một tiếng, đóng cửa lại! !

Trầm Ngọc Lộ ngồi trên ghế da dành riêng cho anh, sâu kín xoay người, tò mò nhìn mặt mũi anh chứa một đống thuốc nổ, liền buồn cười nói: “Ơ? Chuyện gì vậy? Tổng giám Trác luôn bình tĩnh, hôm nay, tại sao muốn phun lửa lớn như vậy?”

Trác Bách Quân không lên tiếng, chỉ ném cặp công văn trên ghế sa lon, lạnh giọng hỏi: “Cô đi vào làm gì? Bên ngoài cũng đã nói lời điên cuồng, cô lại ngang nhiên đi vào?”

Trầm Ngọc Lộ không lên tiếng, mở cái hộp bạch kim dẹp, từ bên trong rút ra một điếu xì gà, đốt lên, vừa hút vừa nói: “Chúng ta vẫn luôn có quan hệ chặt chẽ, bản thân ai cũng đặc sắc, người nào mà không biết Trầm Ngọc Lộ, ai cũng có thể làm chồng, Tổng giám Trác trăng hoa?”

Trác Bách Quân nhìn cô một cái, mới hỏi: “Có chuyện gì sao? Giải thưởng Bách Hoa cũng bắt đầu rồi, cô không chuẩn bị cho tốt, chạy tới đây tán gẫu với tôi?”

“Tôi tới …Là để báo cho anh biết, tôi có một kế hoạch…” Trầm Ngọc Lộ nhìn Trác Bách Quân, quyến rũ nở nụ cười.

Trác Bách Quân không hiểu nhìn cô, hỏi: “Kế hoạch gì?”

Ánh mắt Trầm Ngọc Lộ lạnh lẽo, lộ ra ánh sáng tàn nhẫn, nói: “Tối mai …Tôi sẽ quyết đấu với cô ta một lần cuối cùng! !”

Trác Bách Quân lập tức nhìn cô, nói: “Cô có kế hoạch gì?”

Trầm Ngọc Lộ đột nhiên cười âm hiểm, cười đến chính cô cũng trở nên hưng phấn, nói: “Mặc dù tôi biết rõ, Trầm Ngọc Lộ tôi không điều khiển được giải thưởng Bách Hoa, nhưng Trầm Ngọc Lộ tôi có thể điều khiển được tính mạng của Hạ Tuyết?”

“Nghĩa là sao?” Trác Bách Quân nhìn cô, hỏi.

Trầm Ngọc Lộ ngẩng mặt lên, mang theo vài phần tàn nhẫn, nói: “Nếu Trầm Ngọc Lộ tôi đoạt được ảnh hậu, sẽ để cho khắp nơi chúc mừng cho tôi! Tôi sẽ làm cho cô ta vĩnh viễn không đứng nổi trong giới giải trí…Nếu Hạ Tuyết đoạt được ảnh hậu …Cô ta đang cầm cúp, sẽ chết ở trên sân khấu! !”

Trác Bách Quân nhìn Trầm Ngọc Lộ, nhanh chóng nói: “Nghĩa là sao?”

Trầm Ngọc Lộ dập tắt mẩu thuốc lá cuối cùng trong gạt tàn, cúi đầu, kế hoạch hiện lên trong đáy mắt.

Trác Bách Quân nhìn về phía Trầm Ngọc Lộ, nhanh chóng nói: “Cô xác định kế hoạch của cô chu toàn? Tại sao không cho tôi biết? Cô tự mình đưa ra quyết định?”

Trầm Ngọc Lộ nhanh chóng liếc mắt nhìn anh, nói: “Đây là thù hận giữa tôi và cô ta! ! Cô ta đoạt đàn ông của tôi! Mới chưa bao lâu, tôi cho rằng Hàn Văn Hạo không sẽ yêu bất cứ cô gái nào! ! Tôi không chịu nổi anh ta yêu bất cứ ai! ! Mỗi buổi tối, tôi nghĩ tới chuyện này tôi đều muốn phát điên ! ! Hàn Văn Hạo không thể yêu bất cứ ai! ! Tôi muốn cô ta chết! ! Mặc dù phải đổi bằng tính mạng của tôi! ! Tôi cũng muốn cho cô ta chết! !”

“Nếu phải đổi bằng tính mạng của cô! ! Muốn cô ta chết, đây không phải là thua thiệt sao?” Trác Bách Quân nhìn Trầm Ngọc Lộ lạnh giọng nói: “Huống chi, hiện trường buổi lễ trao giải nhất định được bảo vệ nghiêm ngặt, không dễ dàng ra tay như vậy! Càng không cần phải nói, đây là một buổi truyền hình trực tiếp, nếu như xảy ra vụ án lớn quan trọng như vậy, chính phủ nhất định sẽ không bỏ qua vụ này! Đến lúc đó, thuận tiện điều tra xuống, biết do Trầm Ngọc Lộ cô làm, Hàn Văn Hạo sẽ làm cho cô sống không bằng chết!”

Trầm Ngọc Lộ lại có kế hoạch tốt, nở nụ cười, nhìn anh nói: “10 ngày trước, tôi ra giá trên trời, mời sát thủ xã hội đen lớn nhất trên thế giới, đã sớm lẫn vào hiện trường trao giải thưởng Bách Hoa, nghiên cứu vị trí hoàn cảnh xung quanh, bảo đảm…Giết cô ta rõ như lòng bàn tay! !”

Ánh mắt của Trác Bách Quân chợt lóe âm trầm, phản đối nói: “Chuyện này, theo tôi vẫn quá xung động!”

Trầm Ngọc Lộ chớp đôi mắt đẹp, quyến rũ nở nụ cười, nói: “Tôi là một diễn viên, chúng tôi khát vọng nhất chính là diễn một bộ tác phẩm vĩ đại trước công chúng, mà lần này …Nếu Hạ Tuyết đoạt giải, tôi sẽ làm cho cô ta trở thành ảnh hậu nổi tiếng nhất trong lịch sử …” Cô vừa nói xong, đột nhiên lạnh lùng cười to…

Trác Bách Quân nhìn cô, cắn răng nhìn bầu trời ngoài cửa sổ đã trắng xóa, ép tới thật nặng, thật nặng, hi vọng ngày mai tuyết đầu mùa có thể che khuất một chút manh mối âm mưu, để cho kế hoạch tiến hành được thuận lợi hơn!

***

Bầu trời trắng xóa, giống như tuyết từ trên trời, ép xuống thật nặng, thật nặng…

Hạ Tuyết lái chiếc xe thể thao, tay vừa nắm tay lái vừa vui vẻ mỉm cười nói chuyện điện thoại với Daniel: “Thân ái, xin lỗi, trong khoảng thời gian này vẫn không thể gặp anh …Tha thứ cho em …”

Daniel cầm điện thoại di động, khẽ mỉm cười, cúi đầu nhìn tài liệu trên mặt bàn, vừa nhìn vừa dịu dàng và cưng chiều, nói: “Ngày mai là buổi lễ trao giải rồi, em hồi hộp không?”

Hạ Tuyết nắm chặt tay lái, cho xe từ từ dừng lại trước đèn xanh đèn đỏ, mỉm cười đè nhẹ ống nghe, nói: “Nói không hồi hộp là giả, mỗi diễn viên đều khát vọng mình có thể đoạt giải, hơn nữa lần này dường như cạnh tranh khốc liệt, nếu em có thể đoạt được thưởng, chứng minh em được khán giả và nhà phê bình công nhận!”

“Có lòng tin không?” Daniel mỉm cười hỏi.

“Có một chút!” Có lẽ Hạ Tuyết là một người khiêm tốn nhưng tâm hồn của cô nhất định sẽ thẳng thắn với Daniel, trong thế giới của anh, cô vĩnh viễn thật ấm áp, hơn nữa trong thế giới này có bài dân ca Pháp nhẹ nhàng bay!

Daniel nắm điện thoại, nghe giọng nói Hạ Tuyết thoải mái và vui vẻ như vậy, lại dịu dàng hỏi: “Xem ra em lại trưởng thành một chút rồi, có chuyện không vui cũng không cần nói cho anh biết, không giống ngày xưa, em núp trong vòng tay anh, chuyện vui vẻ hay đau buồn đều nói tất cả cho anh biết…”

Vẻ mặt của Hạ Tuyết hơi ngẩn ra, nhìn đèn xanh phía trước mặt sáng lên, cô vội vàng cài số, cho xe chạy qua cây dương khô cành chạy nhanh về phía trước, cười khẽ, nói: “Anh hãy yên tâm, em không sao! Em tin anh ấy sẽ trở về! Cho tới bây giờ em cũng chưa tin một chuyện như vậy! ! Em tin anh ấy nhất định sẽ trở về! Cho dù xảy ra chuyện gì, cho dù có một ngày em chết đi, linh hồn cũng muốn đứng ở song cửa sổ nhà anh ấy, chờ anh ấy trở lại …”

Daniel nghe lời này, đột nhiên ánh mắt ấm áp lại đau lòng nói: “Đứa ngốc, đối với tình yêu, đừng lấy sự sống chết đáp lại … Chỉ cần chấp nhận yêu cũng đã không phụ tình yêu rồi, anh hi vọng tình yêu của em …Sẽ hạnh phúc …Nhất định sẽ hạnh phúc…”

Hạ Tuyết đột nhiên cười nhỏ, dừng xe trước tòa nhà 100 tầng, mỉm cười nói: “Em biết rồi! Cám ơn anh khoan dung, trong cuộc đời của em có anh thật tốt …Cám ơn anh, Daniel …”

Daniel cũng nở nụ cười, nhưng vẫn chậm rãi tắt điện thoại, nhìn bầu trời trắng xám ngoài cửa sổ, suy nghĩ càng bay xa.

Hạ Tuyết vui vẻ dừng xe, quay sang ghế lái phụ, ôm một bó hoa bách hợp, vẻ mặt tươi cười đi xuống xe, sau đó đi vào đại sảnh tòa nhà 100 tầng …

Mấy ngày nay Hàn Văn Hạo vẫn chưa từng xuất hiện nhưng gần như sau mỗi ngày làm việc xong, Hạ Tuyết cũng sẽ trở lại quét dọn ngôi nhà này một chút, sửa sang một chút, thỉnh thoảng thay hoa hồng đỏ, thỉnh thoảng thay hoa hồng xanh, hôm nay cô mang hoa bách hợp, mỉm cười cắm vào trong bình hoa trên bàn trà, quay đầu lại nhìn con báo lớn bằng sứ trông rất sống động bên ghế sa lon, cô dịu dàng vuốt ve cái đầu của nó, hốc mắt đỏ lên, nhưng vẫn mỉm cười nghẹn ngào nói: “Ngày mai em phải tham gia buổi lễ trao giải, nếu em có thể may mắn như trước kia, nhất định em sẽ ở trên sân khấu, gọi anh trở về …Em rất nhớ anh …Thật sự rất nhớ anh …Khi tình yêu trở thành một thói quen, em bằng lòng để cho thói quen này như gió như mưa, để cho chúng nó đi theo cuộc đời của em, tiến về phía trước …Văn Hạo…”

Hạ Tuyết nói đến đây, hốc mắt nóng lên, nước mắt rơi xuống, không dám ở lại nữa, vội vàng nhấc túi xách trên ghế sa lon xoay người đi ra ngoài.

Cửa thang máy tầng một mở ra, Hạ Tuyết rưng rưng đi ra khỏi tòa nhà, nhanh chóng nhảy lên xe, chạy thẳng về phía trước …

Một chiếc Rolls-Royce màu bạc chậm rãi từ một hướng khác chạy tới, từ từ dừng lại tòa nhà 100 tầng, Tả An Na nhanh chóng đi ra mở cửa xe, Hàn Văn Hạo mặc tây trang đen, khuôn mặt lạnh lùng đi vào tòa nhà 100 tầng …

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!