Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 568

Chương 568: BUỔI LỄ TRAO GIẢI (HAI)

Hội trường của buổi lễ trao giải thưởng Bách Hoa! !

Sân khấu thật lớn, xây dựng kiểu nửa đóa hoa mẫu đơn cao mười mét, khi tất cả khách mời xôn xao ngồi xuống, phía sau sân khấu đột nhiên chiếu ra rất nhiều ánh đèn hoa nhỏ, thông qua hiệu ứng 3D đặc biệt, giống như đóa hoa tươi trông rất sống động tung bay khắp hiện trường buổi lễ, thậm chí tung bay trên người của từng khách mời, có khách mời là nhà báo nói đầu tư hiệu ứng tối nay gần một trăm triệu, mới đạt hiệu ứng kỳ ảo.

“Thùng …” Một tiếng trống thật lớn vang lên trong hội trường, ánh đèn cả hội trường nhất thời tắt xuống, trên sân khấu hình tròn lập tức bừng lên pháo hoa xinh đẹp, tiếng vỗ tay cuồng nhiệt vang lên, phía sau sân khấu, tiếng nói của người điều khiển chương trình vang lên: “Buổi lễ trao giải Bách Hoa lần thứ 23 bắt đầu! ! Xin mời người chủ trì Khang Nam! !”

Toàn trường vang lên tiếng vỗ tay cuồng nhiệt !

Phía sau sân khấu, một người đàn ông hơn 40 tuổi chậm rãi đi ra, Khang Nam đã chủ trì giải thưởng Bách Hoa ba lần, chỉ thấy ông ta mỉm cười đứng trong hội trường buổi lễ, tay cầm microphone, nhìn cả hội trường một vòng, mỉm cười nói: “Chúng ta khát vọng mùa xuân! Bởi vì mùa xuân mang đến ấm áp, sức sống mới! Vẻ đẹp của mùa xuân mang đến cho mọi người hy vọng! ! Đây là một mùa trăm hoa đua nở! Cũng giống như giới điện ảnh của chúng ta …Điện ảnh là gì? Điện ảnh là cuộc sống, phản ánh trạng thái ban đầu của cuộc sống, ngoài thế giới của chúng ta còn có thế giới rộng lớn hơn …Cho nên chúng ta khát khao … Chúng ta háo hức có thể nhìn thấy nhiều thế giới hơn, có thể nhìn thấy nhiều phong cách khác nhau hơn thông qua hình ảnh đặc sắc …Cám ơn các nhà làm phim, các vị đã không biết mỏi mệt theo đuổi, cho dù vất vả dâng hiến, thể hiện cho chúng ta thật nhiều màu sắc cuộc sống …Để cho chúng ta tỉnh lại, để cho chúng ta suy ngẫm, để cho chúng ta dũng cảm tiến tới …Các vị giống như đóa hoa ngày xuân, trăng sáng mùa thu, nắng ấm mùa đông, nước trong ngày hạ, ngày qua ngày trôi qua, để có nhiều hình ảnh đẹp hơn, trở thành kiệt tác nhất lịch sử …”

Tiếng vỗ tay của khách mời cuồng nhiệt vang lên toàn trường!

Người chủ trì lại nâng microphone nhìn toàn trường một vòng, xúc động nói: “Nhưng …Một đêm như vậy, chỉ có một đêm thôi, để cho tất cả người điện ảnh của chúng ta cùng ngồi chung một chỗ, vì sự kiện quan trọng diễn ra hai năm một lần ngồi chung một chỗ, giờ phút này, tôi nhìn các vị, trong lòng vô cùng kính trọng! Bởi vì các vị không phải vì giải thưởng mà đến, các vị không phải vì vinh dự mà đến, các vị vì cả sự nghiệp điện ảnh mà đến! ! Cứ hai năm một lần, lễ trao giải Bách Hoa chúng ta lại gặp mặt! Trước đây các vị đã đoạt giải có còn ở trên sân khấu này hay không? Những người mới, các vị khát vọng sân khấu này không? Cho dù tối nay, các giải thưởng lớn sẽ rơi vào ai, cũng xin các vị nhớ kỹ, các vị là người của điện ảnh! ! Chỉ cần là người của điện ảnh, đều có đầy đủ tư cách đứng trên sân khấu lịch sử! ! Hưởng thụ tiếng vỗ tay của chúng tôi dành cho các vị! !”

Toàn trường lại vang lên tiếng vỗ tay cuồng nhiệt! !

Ánh đèn lập tức tối sầm lại! ! Toàn trường hoàn toàn yên tĩnh!

Ngay sau đó, màn hình cực lớn sáng lên một mảnh rừng rậm xanh biếc, rất nhiều tinh linh ở trong rừng rậm chạy trốn, đột nhiên một cơn sóng biển khổng lồ ào ạt xô vào khắp trong rừng rậm, theo tiếng trống cổ động vang lên khắp trời đất, những tinh linh trong rừng rậm nhất thời bị sóng biển xô vào, tất cả đều gảy cánh, trôi bồng bềnh trên mặt nước, chúng hụt hơi giống như không thể sinh tồn trong nghịch cảnh, hiện trường buổi lễ, nhất thời vang lên tiếng Vi ô lông du dương, khách mời toàn trường nhìn những tinh linh đang hấp hối chết, cảm giác những hình ảnh mang đến cho mình xúc động, nếu muốn sinh tồn ở trong nghịch cảnh, thì cuộc sống đầy nguy hiểm …

Tiếng trống vang lên “Thùng …Thùng …Thùng …Thùng …Thùng …” Trầm Ngọc Lộ diễn vai tinh linh mặc váy màu đỏ thẫm, đột nhiên xuất hiện trên mặt biển, lặng lẽ rơi lệ, cánh vẫn còn đang giương trên không trung, lại nghe trên bầu trời truyền đến …”Nếu ngươi muốn cứu vớt chúng, hãy bẻ gảy đôi cánh của ngươi …”

Hồng tinh linh chấp tay nhìn về phía nữ thần lặng lẽ rơi lệ, cuối cùng cúi đầu, kính dâng đôi cánh của cuộc đời mình, biển rộng lại nổi sóng lớn mãnh liệt, trong tiếng gào thét vô cùng vô tận của vạn vật, rốt cuộc rất nhiều tinh linh ở trong biển khổ chậm rãi mở đôi mắt to huyễn hoặc, giương đôi cánh bay vào trong rừng rậm, lúc ngẩng đầu lên thì phát hiện hồng tinh linh đã tan đi theo biển rộng…

Một ngàn năm trôi qua, hai ngàn năm trôi qua, ba ngàn năm trôi qua …Đó là biển sâu thế giới, có một cô gái xinh đẹp mặc váy dài lụa mỏng, ở trong thế giới san hô đỏ vui vẻ bơi lội giống như nàng tiên cá, vui vẻ không buồn lo, cô không biết cô là một linh hồn của tinh linh cuối cùng hóa thân, chỉ có tâm hồn xinh đẹp mới có thể làm cho mạng sống lập tức vĩnh hằng …Trải qua cống hiến, trở thành truyền thừa tốt đẹp nhất …

Toàn trường lại vang lên tiếng vỗ tay cuồng nhiệt, tất cả khách mời đều kích động sôi trào, nhìn Hạ Tuyết ở dưới đáy nước vui vẻ bơi lội, nở nụ cười, cho dù trong thế giới của tôi lạnh giá, thiếu không khí để thở, còn có sóng xô, nhưng cho dù tôi đặt mình trong chỗ nào, tôi vẫn có thể mang hình ảnh xinh đẹp nhất dâng hiến cho các bạn …Hàn Văn Vũ ngồi cùng Trương Kính Trung vỗ tay cổ vũ cho Hạ Tuyết diễn rất chuyên nghiệp, mọi người cũng vỗ tay cổ vũ thật lâu …

Nơi này náo nhiệt như vậy, ở nơi khác thì sao? Cao ốc 100 tầng, ánh đèn màu xanh dương lóe lên, bó hoa bách hợp vẫn tỏa hương thơm ngát, Hàn Văn Hạo ngồi trên ghế sa lon nắm hộp điều khiển từ xa, hai mắt hơi thoáng qua màn hình lớn, dịu dàng nhìn Hạ Tuyết trong màn hình, bơi lượn trên đá san hô, rất xinh đẹp …Đây chính là vẻ đẹp của cô, ở trong nghịch cảnh vẫn sống sót … Đuôi mắt anh lộ ra ý cười, tay cầm hộp điều khiển ti vi, ngón tay hơi vuốt nhẹ, trong lòng càng lúc càng mềm mại, vì thế giới này có cô mà tự hào, cô là thuộc về sân khấu, thuộc về khán giả, thuộc về mình, cho nên mới làm cho người ta theo đuổi và mê luyến thật sâu …

Ánh sáng trong màn hình lớn lóe lên, ngay sau đó phát ra ánh sáng giống như mặt trăng êm dịu chiếu khắp nơi, lập tức có rất nhiều bươm bướm xanh giống như ở trong trời đất đang chập chờn bay đến, bọn chúng bay múa tới dãy ngân hà, nhất thời hiện trường sáng lên ngàn vạn ánh sao, nghênh đón bươm bướm xanh trong lòng chúng, tất cả vạn vật trong vũ trụ đều trở nên hư ảo, rồi lại vô cùng chân thật …

Rốt cuộc hội trường vang lên tiếng nhạc du dương, đột nhiên một chiếc xích đu dây hình mặt trăng đang bay ở giữa dãy ngân hà cùng bươm bướm xanh, từ trên không trung xuất hiện ngay giữa sân khấu, Hạ Tuyết mặc chiếc váy lụa mỏng ánh trăng kéo dài mười mét, mái tóc dài phất phới, bên trái cài một đóa trắng xinh đẹp, ngồi trên xích đu hình mặt trăng, mặc cho vải lụa mỏng phía trên điểm xuyết ánh bạc tung bay, làm cho cô giống như cô tiên từ dãy ngân hà phất phới bay đến, hai tay của cô nắm chặt sợi dây xích đu treo trên không trung sân khấu, nhìn khách mời toàn trường, khẽ hát (Thank you to everybody who loves me):

Pain, in my eyes it has become tears, in my heart it has become ashes

There isn’t anything that can comfort me

Afraid, that time will make me tired, turning what I have imagined to grief

Hope has all been crushed

When I f uneasy I would sometimes break down, sometimes I would enmity

It seems like whatever you do/treat it/ isn’t right

It can be seen how much exhaustion you have hidden

But you still strongly believe that love will continue to double

It has made me really touched and made me feel ashamed

Thank you, each and everyone who love me

who have accompanied me to break and bravely wake up

from this journey in my life, which is the most like a nightmare,

(thank you) for being my bodyguards and for praying for me so that my heart will become even more robust

Thank you, each and everyone who love me

for letting me work hard so I’ll be able to thank myself then for being honest

I would (sometimes) not understand or lose hope and hide away

But the things you do always make me want to be strong and take responsibility and to be reborn for love

Heart, has broken away from the darkness of the night and is flying towards the blue skies

For one sentence you say I would smile beautifully

I would hold in the long-lasting tears

Ngay sau đó, toàn trường vang lên từng trận vỗ tay! !

Hai mắt Hạ Tuyết đỏ bừng nắm chặt sợi dây xích đu, nhìn khán giả dưới sân khấu, nghĩ tới người trong lòng …Vẫn tiếp tục hát.

“Heart, has broken away from the darkness of the night and is flying towards the blue skies

For one sentence you say I would smile beautifully

I would hold in the long-lasting tears

It can be seen how much exhaustion you have hidden

But you still strongly believe that love will continue to double

It has made me really touched and made me feel ashamed.”

Hàn Văn Hạo nhìn Hạ Tuyết trong màn hình, hai mắt đột nhiên ươn ướt, đuôi mắt thoáng qua nụ cười cảm động!

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!