Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 573

Chương 573: BUỔI LỄ TRAO GIẢI (BẢY)

Người chủ trì cũng không nhịn được cười nói: “Nói như vậy, tôi lại không dám để cho cô trao giải thưởng! ! Đợi lát nữa, nếu không phải tên của Văn Vũ, cô lại muốn đọc thành tên anh ấy, ba nam diễn viên khác của chúng ta không phải rất thiệt thòi sao?”

Hạ Tuyết lập tức xoay người, mỉm cười nắm microphone nhìn ba nam chính được đề cử dưới sân khấu, nói: “Xin hỏi ba vị nam chính dưới sân khấu một chút, các vị không ngại tôi trao giải thưởng này cho chú em nhà tôi chứ?”

Khách mời toàn trường đều vui vẻ vỗ tay, tiếng vỗ tay như sấm vang dội cả hội trường, ba diễn viên nam chính dưới sân khấu càng cuồng nhiệt vỗ tay, kêu to: “Tốt! !”

“Anh xem …Nhiều người điện ảnh của chúng ta một lòng đoàn kết, vì hạnh phúc cả đời của tôi, bọn họ dâng tặng giải thưởng này …” Hạ Tuyết không nhịn được bật cười, nói.

Mặt của Hàn Văn Vũ không nhịn được đỏ lên, cúi đầu, bất đắc dĩ lắc đầu một cái.

“Đoàn kết là nhất định, giải thưởng nhất định không thể chia sẻ, dù sao cô không phải là chị dâu của ba người bọn họ …Được rồi, thả lỏng không khí một chút, sau đây bắt đầu trao giải nam diễn viên chính xuất sắc nhất …Xin mời Hạ Tuyết …” Người chủ trì yên lặng mỉm cười, thành công lắng dịu bầu không khí sôi nổi.

“Tốt! Bây giờ bắt đầu trao giải thưởng Bách Hoa lần thứ 32 cho nam diễn viên chính xuất sắc nhất …Không …Lần thứ 23 …Tôi cũng có chút căng thẳng …”Hạ Tuyết mỉm cười lắc đầu, cẩn thận nhẹ nhàng mở lá thư, từ bên trong rút ra danh sách người đoạt giải, đầu tiên cô nhìn kỹ một cái, lại đột nhiên nói …”Hả? Tôi không có nhìn lầm chứ …”

Tất cả người ở dưới sân khấu đều bị cô chơi đùa thê thảm, không nhịn được cười rộ lên, hình ảnh bốn nam diễn viên chính xuất hiện trước màn hình lớn, cũng có chút căng thẳng bật cười …

Hạ Tuyết cầm lá thư, thở nhẹ, hơi nghiêng người tới trước, nắm nhẹ microphone, vừa muốn nói tiếp, nhưng lại quay đầu, hỏi người chủ trì kế bên: “Tại sao không có tiếng trống vậy?”

Toàn trường lại ầm ầm cười to, rốt cuộc sau khi tiếng trống và tiếng vỗ tay rầm rầm rầm vang lên, toàn trường hoàn toàn yên tĩnh, mọi người đều có chút căng thẳng nhìn Hạ Tuyết, rốt cuộc bốn nam chính lộ ra nét mặt căng thẳng …Hạ Tuyết cầm danh sách người đoạt giải thưởng, lại nghiêng người tới trước, hơi mỉm cười, rồi lại đè nén kích động nói: “ Giải thưởng Bách Hoa lần thứ 23 dành cho nam diễn viên chính xuất sắc nhất …Beethoven Fantasy, Hàn Văn Vũ! ! Chúc mừng! !”

“Ầm …” Người toàn trường giống như vỡ tung, tiếng vỗ tay cuồng nhiệt vang lên, tất cả những người hâm mộ tại chỗ cũng khóc, kêu to: “Văn Vũ …Chúng tôi yêu anh …”

Hốc mắt Hàn Văn Vũ không nhịn được đỏ lên, sau đó xoay người ôm bạn thân Tả La, trong tiếng vỗ tay, đứng lên đi tới trước mặt của Trương Kính Trung và Tôn Minh, cúi người chào thật sâu, rồi cùng bọn họ ôm nhau, kích động nói: “Cám ơn thầy …Đã nhiều năm chỉ dạy …”

“Tất cả đều là cố gắng của cậu! !” Trương Kính Trung vỗ nhẹ bờ vai của anh, mỉm cười nói: “Cám ơn.”

Hàn Văn Hạo ngồi ở phía sau, nhìn em trai cùng bạn thân và thầy bắt tay, trên khuôn mặt quen căng thẳng của anh thoáng qua một chút nụ cười an ủi.

Trong tiếng vỗ tay vui vẻ kích động của mọi người, Hàn Văn Vũ nôn nóng đi lên sân khấu, nhìn Hạ Tuyết đã đứng trên bục trao giải, xúc động rưng rưng đi về phía mình, anh cũng kích động ôm cô, ôm thật chặt, thật chặt …Người chủ trì đứng ở đầu kia, cầm microphone nói đùa: “Có chị dâu ôm em chồng như vậy sao?”

Khách mời toàn trường không nhịn được cười lớn.

Rốt cuộc Hàn Văn Vũ ở trong từng trận tiếng cười buông Hạ Tuyết ra, sau đó nhìn Hạ Tuyết cầm chiếc cúp đưa cho mình, thâm tình nói: “Chúc mừng Văn Vũ! Anh diễn xuất vô cùng đặc sắc! ! Anh luôn xứng đáng để tôi học tập!”

Hai tay Hàn Văn Vũ nhận lấy chiếc cúp, sau đó xúc động ôm Hạ Tuyết, hốc mắt đỏ thắm nói: “Tôi không chỉ một lần nghĩ qua, có một ngày chúng ta cùng đứng trên sân khấu, chúc mừng lẫn nhau!”

Hạ Tuyết cũng xúc động ôm anh, vỗ nhẹ sau lưng của anh.

“Được rồi, đừng ôm nữa, phải nói cảm nghĩ đoạt giải rồi, không còn thời gian…” Người chủ trì lại nói đùa!

Hàn Văn Vũ mỉm cười đành phải buông Hạ Tuyết ra, sau đó nắm chiếc cúp, đi tới trước bục trao thưởng, hắng giọng một cái, muốn nói nhưng hốc mắt đỏ bừng, lại không biết nên nói cái gì, chỉ chiếc cúp diễn viên chính xuất sắc, nhìn toàn trường một vòng, xúc động nói: “Giờ phút này, không có ngôn ngữ nào làm cho tôi xúc động hơn, tôi lại một lần nữa đứng trên sân khấu nhận lấy giải thưởng nam diễn viên chính xuất sắc nhất! Vẫn mang theo sứ mạng của một diễn viên đi tới hôm nay cũng có mệt mỏi, cũng có chùn bước, nhưng mỗi khi nhìn khán giả dưới sân khấu cho mình tiếng vỗ tay cuồng nhiệt thì mới phát hiện, những gì được gọi là vất vả, đổ máu và nước mắt cũng không bằng những tràng vỗ tay …Cuối cùng, tôi đã thăng trầm rất lâu ở trong giới giải trí, mang theo niềm tin của những người thầy đã cho tôi, truyền lại cho rất nhiều người điện ảnh! Cám ơn tất cả những người yêu tôi! Cám ơn cha mẹ của tôi, cám ơn anh trai tôi, vì anh ấy đã hy sinh rất nhiều, để cho tôi có được ngày hôm nay…Anh ấy đã vất vả rất nhiều năm…”

Hàn Văn Vũ nói tới đây, hai mắt không nhịn được đỏ lên, cũng không biết anh trai đang ở dưới sân khấu …

Sắc mặt của Hàn Văn Hạo chậm rãi buông lỏng, đuôi mắt xẹt qua ý cười.

Hai mắt Hàn Văn Vũ rưng rưng kích động nói: “Nhớ khi còn bé, anh ấy muốn tôi và em trai viết ra mơ ước của hai người chúng tôi, sau đó anh ấy vo mơ ước của chúng tôi thành một cục rồi ném đi, nhưng giữ lại trong lòng cả đời, gánh lấy trách nhiệm nặng nề mà người bình thường không thể gánh, bản thân tôi đứng đây, cám ơn anh trai …Anh trai tốt nhất của tôi …Cám ơn …”

Hạ Tuyết cũng xúc động, hai mắt nóng lên.

“Anh cả …Mong anh nhất định phải hạnh phúc, cho dù bây giờ anh ở đâu, xin hãy tin em và em trai sẽ báo đáp những gì anh đã từng bỏ ra! Phần thưởng này, thuộc về em, cũng thuộc về anh! !” Hàn Văn Vũ nhìn về ống kính, dùng sức giơ chiếc cúp trong tay, xúc động nói: “Cám ơn hai người thầy của tôi, đạo diễn Trương Kính Trung, đạo diễn Tôn Minh! ! Cám ơn hai người! ! Cám ơn mọi người! !”

Toàn trường vang lên âm thanh cuồng nhiệt! ! Dùng tiếng trống kích động nhất lòng người, vui vẻ tiễn chân ảnh đế giải thưởng Bách Hoa đi về phía sau sân khấu, Hạ Tuyết cũng đi về phía sau sân khấu, chuẩn bị thay đổi trang phục …

Toàn trường lập tức tối sầm lại, trước khi trao giải thưởng nữ diễn viên chính xuất sắc nhất, có một màn ca múa sôi động! !

Chính Hách ẩn nấp ngay trước mặt của sân khấu, xác định ám hiệu bằng miệng của Hi Thần và Mặc Nhã cho mình, dưới sự sắp xếp của Nhậm Phong và Hứa Mặc, làm cho quạt gió chậm rãi tạm ngừng chuyển động, Chính Hách chỉ cần tìm đúng kẻ địch, khi quạt gió hơi chuyển động thì phải nhắm chính xác, xuyên qua khe hở chuyển động của quạt gió, bắn tới kẻ địch! Anh chỉ có một lần cơ hội! ! anh cúi đầu điều chỉnh ống nhòm súng ngắm tầm xa, quả nhiên nhìn thấy ở lầu chót một cao ốc, xẹt qua một chút ánh sáng màu xanh, có một tia tử ngoại phản chiếu là một người Mỹ đang ăn chocolate …Anh hừ một tiếng, khóe miệng hơi nhếch lên, nhấn tai nghe nói: “Anh trai chờ một lát, mời anh ăn chocolate thật ngon nhé!”

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!