Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 583

Chương 583: THÂN PHẬN CHÂN THẬT

Hạ Tuyết tắm xong, từ trong phòng tắm đi ra, nhìn thấy Hàn Văn Hạo đang một mình ngồi trên ghế sa lon, vẻ mặt phách lối, thái độ ngạo mạn nhìn bộ bài xì phé, gương mặt vẫn chưa buông lỏng, cô ngạc nhiên cầm khăn lông trắng, vừa lau mái tóc ướt đẫm, vừa đi tới hỏi: “Lúc nảy em đang tắm, giống như nghe tiếng của Văn Vũ và Văn Kiệt …”

“Thật sao?” Hàn Văn Hạo ngẩng đầu nhìn Hạ Tuyết nói: “Em bị ảo giác đó! Lúc nảy một mình anh có chút nhàm chán chơi bài.

“Một mình chơi bài?” Hạ Tuyết mặc váy ngủ lụa mỏng màu xanh dương nhạt, ngồi trên ghế sa lon mỉm cười nói: “Một mình chơi có gì vui?”

Hàn Văn Hạo không lên tiếng, nhìn Hạ Tuyết sau khi tắm, khuôn mặt ửng hồng thật mê người, mái tóc ướt đẫm rũ xuống cái cổ trắng nõn, mềm mại, bắp chân trắng như tuyết hơi lộ ra, thật hấp dẫn mê người, anh lặng lẽ nở nụ cười, nói: “Em muốn chơi không?”

“Tốt! Em đánh bài xì phé rất lợi hại nha …Có muốn gọi đám người Văn Vũ cùng vào chơi không?” Hạ Tuyết vừa xào bài, vừa ngẩng đầu lên mỉm cười nhìn Hàn Văn Hạo, hỏi.

“Bọn họ ngủ rồi, sáng mai, một đứa trực, một đứa phải quay phim!” Hàn Văn Hạo nhanh chóng nói!

“Thật sao?” Hạ Tuyết chia xong bài, lại vui vẻ cầm bài xì phé lên, xòe bài, Hàn Văn Hạo cũng mỉm cười xòe bài, nhìn bài mình có ba con xì, hai con J, một đôi tám, một đôi năm! Ba con sáu!

Hạ Tuyết thật vui vẻ xếp hai chân lên, ra trước một đôi bốn!

Hàn Văn Hạo mỉm cười, ra một đôi sáu!

“Em cho anh biết nha! Em chơi bài rất lợi hại đấy! Em sẽ không để cho anh thắng đâu!” Hạ Tuyết nóng lòng ra một đôi J!

Hàn Văn Hạo mỉm cười, ra một đôi xì.

“Qua …” Hạ Tuyết nắm bài, cười nói!

Hàn Văn Hạo lại ra một con năm!

“Con xì!” Hạ Tuyết thật vui vẻ cười ha ha ha, ném bài ra!

“Qua …” Hàn Văn Hạo mỉm cười, ánh mắt dịu dàng nhìn Hạ Tuyết…

Hạ Tuyết cười ha ha, lại ra một đôi Q!

“Qua …” Hàn Văn Hạo mỉm cười, nói.

Hạ Tuyết lập tức ra một đôi K!

“Qua …” Hàn Văn Hạo cười nói.

“Ba con tám! !” Hạ Tuyết cao hứng kêu lên!

“Qua …” Vẻ mặt Hàn Văn Hạo tràn đầy mập mờ, nhìn Hạ Tuyết …

“Một con năm! Em thắng! ! Ha ha ha!” Hạ Tuyết thật vui vẻ vỗ tay, kêu to mình thắng!

Hàn Văn Hạo nhanh chóng vứt bài, sau đó ôm cô lên, đi đến bên giường, lập tức đè cô lên giường, rồi nói: “Em thật lợi hại! Em thắng rồi! ! Anh thưởng cho em!”

Anh vừa nói xong, liền cúi đầu hôn nhẹ lên môi mềm của cô, cùng với cô cuồng nhiệt ôm hôn, tay lại xấu xa, dò vào bên trong váy của cô, lột quần lót ren của cô xuống, vừa muốn tiến vào thân thể của cô, lại nghe thấy chuông điện thoại di động vang lên, sắc mặt của anh đông lại, thật sự tức giận, nắm điện thoại di động lên, đáp lời “Ừ…” Anh vừa hôn Hạ Tuyết, vừa nghe điện thoại.

Hạ Tuyết cũng ôm cổ của anh, cuồng nhiệt đón nhận nụ hôn của anh, hai tay đã cởi áo một cúc áo sơ mi của anh, Hàn Văn Hạo dùng đầu lưỡi hấp dẫn, trêu chọc Hạ Tuyết.

“Tổng Giám đốc …Chúng ta đã xác nhận được thân phận của Trác Bách Quân!” Tả An Na lập tức nói!

“Ừ…” Hàn Văn Hạo vẫn nóng bỏng hôn Hạ Tuyết, tay xoa nhẹ bộ ngực sữa của cô, phát hiện cô cũng không có mặc áo lót, anh hài lòng nở nụ cười, cách lớp áo ngủ, cắn nhẹ!

“Anh ấy…Là con trai của Văn Giai… Người bạn đã qua đời của ông Hàn!” Tả An Na đột nhiên nói!

Sắc mặt của Hàn Văn Hạo ngưng tụ, ngay sau đó ngồi dậy, nhanh chóng hỏi: “Cái gì? Ai?”

Anh ấy là con trai độc nhất của Văn Giai… Người bạn đã qua đời của ông Hàn! !” Tả An Na lập tức nói!

Ánh mắt Hàn Văn Hạo nóng lên! !

Trong phòng truyền đến một loạt tiếng thay quần áo, Hạ Tuyết có hơi thất vọng, nằm trên giường nhìn Hàn Văn Hạo đứng trước gương toàn thân, mặc tây trang vào, vẻ mặt đông lạnh, cầm áo khoác mặc vào, mang bao tay da, anh vừa mang bao tay da, vừa hơi quay đầu nhìn Hạ Tuyết một cái, nhìn vẻ mặt thất vọng của cô, liền mỉm cười đi tới bên giường, cúi đầu ở trên môi của cô, nhẹ nhàng vừa hôn vừa nói: “Xin lỗi …Thật sự có chút việc gấp, phải xử lý ngay …Tha thứ cho anh, được không?”

Hạ Tuyết có chút đáng thương cắn nhẹ môi dưới.

Hàn Văn Hạo cố ý cau mày, nhìn cô, cười nói: “Lại cắn môi! Không cho cắn!”

Hạ Tuyết mất mát đành buông lỏng bờ môi ra, cúi đầu lầu bầu nói: “Tối nay anh có trở về không?”

“Ừ …Sẽ về, nhưng hơi trễ …Em ngủ trước đi …” Hàn Văn Hạo cúi đầu nhẹ nhàng hôn trên môi của cô, Hạ Tuyết lập tức ôm cổ của anh, hôn anh, đầu lưỡi xông vào bên trong môi của anh, anh khẽ mỉm cười, cùng với cô triền miên một lúc lâu, mới cúi đầu ở bên tai của cô, cưng chiều nói: “Vợ ơi …Đừng giận hả…”

Trong lòng của Hạ Tuyết ngọt ngào, ôm cổ của anh, đỏ mặt cười lên, nói: “Ai là vợ của anh chứ? Còn chưa có gả cho anh!”

“Em không gả cho anh thì gả cho ai? Gả cho hai tên ở ngoài phòng sao? Hai tên vô dụng!” Hàn Văn Hạo lại liên tục hôn Hạ Tuyết một lúc, Hạ Tuyết thật sự luyến tiếc, ôm cổ của anh, làm nũng nói: “Nhất định phải tối nay sao?”

“Ừ …Thật có chút việc …” Hàn Văn Hạo véo nhẹ cằm của Hạ Tuyết, hai tròng mắt dịu dàng nhìn cô, nói: “Không cần chờ anh…Ngoan ngoãn ngủ một giấc… Hả?”

Hạ Tuyết thất vọng cười, nhìn anh nói: “Được rồi …”

“Vậy anh đi đây …” Hàn Văn Hạo mỉm cười đứng lên.

“Em đưa anh đi …” Hạ Tuyết muốn ngồi dậy.

“Không cần! Bên ngoài tuyết xuống rồi …” Hàn Văn Hạo nói.

“Em muốn đưa anh đi …” Hạ Tuyết đứng lên, nhấc áo ngủ vải bông dày cộm.

Tuyết rơi tán loạn, tất cả mọi thứ như mơ hồ.

Hàn Văn Hạo ôm nhẹ Hạ Tuyết đi ra sân lớn nhà họ Hàn, sau đó đội tuyết mịn đi ra vườn hoa, đi tới bên xe, Hàn Văn Hạo mỉm cười kéo nhẹ áo ngủ cho Hạ Tuyết, hôn lên trán của cô, rồi bưng mặt của cô nói: “Trở về đi…”

“Ừm …Vậy anh phải cẩn thận một chút …Cho dù xảy ra chuyện gì, có thể tha thứ được cho người thì cố gắng tha thứ …” Hạ Tuyết đứng trong tuyết rơi, nhìn Hàn Văn Hạo, đầy thâm ý nói.

Ánh mắt Hàn Văn Hạo chợt lóe, nhìn khuôn mặt của Hạ Tuyết đáng yêu, sáng lạn, im lặng gật đầu nói: “Được …”

***

Xe ở trong màn đêm, chạy về phía trước, cuối cùng dừng lại một toà cao ốc bí mật!

Nhậm Phong, Hứa Mặc, Hi Thần và Chính Hách đã sớm chờ lâu!

Hàn Văn Hạo mặt lạnh đi xuống xe, im lặng không lên tiếng, đi trước tới cao ốc, sau đó đi vào đại sảnh, trong sự hộ tống của bọn họ, cuối cùng đi tới một căn phòng bí mật ở tầng hai, Tả An Na đã đứng một bên, tay cầm tài liệu, chờ đợi đã lâu.

Hàn Văn Hạo ngồi trên ghế sa lon, nhận lấy tài liệu của Tả An Na, mở ra xem! !

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!