Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 592

Chương 592: HOA NHO TẾ ĐIỆN RƯỢU ĐỎ

Thái độ Trác Bách Quân kín đáo, mỉm cười nói: “Bách Quân có tài đức gì để cho Tổng Giám đốc Hàn ghi nhớ tôi thích uống loại rượu đỏ gì?”

Ánh mắt anh mãnh liệt chớp lóe, bởi vì chuyện anh thích rượu đỏ năm 1990 thế giới mới của Mỹ, ngoại trừ Tĩnh Đồng và Trầm Ngọc Lộ biết, không có người nào biết.

Hàn Văn Hạo hòa hoãn nở nụ cười, nhìn em trai đứng trong đám nhân viên One-King, nhiệt tình chào hỏi, đứa em trai này thật ra anh vẫn thương nhất, anh chậm rãi nói: “Trên thế giới này, không người nào có thể che giấu bí mật lâu dài, huống chi, chỉ là yêu thích đơn giản?”

Trác Bách Quân đột nhiên mỉm cười nhìn Hàn Văn Hạo nói: “Trong thế giới Tổng Giám đốc Hàn, không có bí mật?”

Hàn Văn Hạo chậm rãi quay đầu nhìn Trác Bách Quân, cũng hơi mỉm cười, nói: “Trong thế giới của bất cứ người nào đều có bí mật, trong thế giới của bất cứ người nào cũng sẽ không có bí mật vĩnh viễn…Nếu cậu muốn dựa vào bí mật để sống, cũng sống không được bao lâu.”

Hai tròng mắt Trác Bách Quân hơi lóe lên.

Chuyên gia hầu rượu cẩn thận nâng chai rượu đỏ năm 1990 thế giới mới của Mỹ, để trên bàn tiệc, mang bao tay trắng, xoay nút gỗ chai rượu đỏ, lấy thêm khăn lông trắng, bao bên ngoài thân chai rượu đỏ, cẩn thận rót một chút rượu đỏ vào trong ly cao cổ tulip, nhẹ nhàng giơ tay…Hàn Văn Hạo mặt lạnh nâng ly rượu đỏ, xoay tròn 360 độ, cúi đầu ngửi mùi vị rượu đỏ này một cái, rồi uống một hớp nhỏ.

Chuyên gia hầu rượu nhìn Hàn Văn Hạo.

Hàn Văn Hạo không nói tiếng nào, đặt ly rượu xuống, mỉm cười gật đầu.

Chuyên gia hầu rượu cẩn thận rót một chút rượu đỏ vào một cái ly khác, nhìn Trác Bách Quân, nhẹ nhàng giơ tay.

Trác Bách Quân cũng hơi nghiêng người tới trước, nhắc ly rượu, cũng xoay tròn ly rượu 360 độ, chờ trong chốc lát, mới cúi đầu ngửi nhẹ mùi vị rượu đỏ, uống một hơi cạn sạch ly rượu đỏ, khẽ mím môi, gật đầu!

Chuyên gia rượu đỏ nhắc cổ tay nhìn đồng hồ, đứng yên một bên, không lên tiếng.

Hàn Văn Hạo quay đầu nhìn Trác Bách Quân mỉm cười nói: “Rượu đỏ thế giới mới không cần giải rượu trong thời gian dài, rượu tính mạnh, nhưng mùi vị không đủ trầm ổn và tập trung, từ trước đến giờ, Tổng giám Trác là một người thận trọng, đối với việc yêu thích rượu đỏ, làm đổ ngoài ý muốn…”

Trác Bách Quân mỉm cười nói: “Tổng Giám đốc Hàn làm việc luôn trầm ổn kín kẽ, giống như Cabernet Sauvignon năm 1980, tác dụng kéo dài mà phát huy sức lực đầy đủ, tự nhiên không hiểu mùi vị rượu đỏ thế giới mới của nó mặc dù không đủ ngọt thuần, nhưng vì rượu tính mạnh mà chất tannin có thể tiết ra một sức sống mạnh mẽ.”

Chuyên gia hầu rượu nhìn thời gian giải rượu đã đủ, lập tức cầm khăn lông trắng nghiêng chai rượu đỏ để cho dịch rượu chậm rãi tuôn ra, rót vào trong ly rượu cao cổ tulip một phần ba, lại dùng khăn lông trắng lau nhẹ mép chai rượu, lại nghiêng chai cũng rót một phần ba vào trong ly rượu đỏ cho Trác Bách Quân, cẩn thận dùng khăn lông trắng lau mép chai, dùng nút gỗ đóng chặt miệng chai, đặt trong giỏ trúc ở cuối ngồi chỗ, rồi đứng một bên, yên lặng chờ đợi.

Hàn Văn Hạo nâng ly rượu đỏ lên, uống một hớp rượu đỏ, cảm giác hơi chua, lại có mùi vị tự nhiên pha lẫn phong tình, rượu tính mạnh quả thật tương đối rõ rệt, nhưng không đủ tính ổn định, hai tròng mắt anh chớp một cái, không nói gì.

Trác Bách Quân nâng ly rượu đỏ, uống một hớp nhỏ, mới nói: “Người ta nói rượu đỏ như máu, người yêu thích rượu đỏ giống như uống máu, cách nói này mặc dù không quá lãng mạn, lại có thể thể hiện được quá trình từ lúc hái nho, nghiền ép đến chưng cất…”

Hàn Văn Hạo mỉm cười nói: “Máu là ý nguyện của sinh mệnh, hoa nho hàng năm tế điện rượu vang trong hầm, chứng minh sinh mệnh gắn bó chặt chẽ với máu, giống như bí mật khổng lồ nhất trong vũ trụ này, nó thần bí làm cho người ta càng không ngừng truy tìm, nhẫn nhịn, tha thứ và bỏ ra.”

Trác Bách Quân ngược lại không chấp nhận, cười nói: “Thật sao? Nếu quả thật là như vậy thì sự hy sinh trong mắt Tổng Giám đốc Hàn không phải chuyện tốt đẹp?”

“Mỗi người chúng ta cũng sẽ ở mức độ nào đó, hy sinh một số người và một số chuyện, thành toàn cho một số người khác và một số chuyện khác, về phần đúng hay sai thì phải để lại cho lịch sử!” Hàn Văn Hạo chậm rãi nói.

“Ý tứ của Tổng Giám đốc Hàn là mỗi người chúng ta cũng không thể trở thành Thượng Đế? Nhưng Tổng Giám đốc Hàn thật quyết định rất nhiều chuyện sống chết của người khác…” Trác Bách Quân chậm rãi nói.

Hàn Văn Hạo chậm rãi nói: “Cho nên chuyên gia phục vụ rượu dùng khăn tay vuông, đắp thân chai rượu, để nghiêng chai rót rượu là bởi vì không thể để cho nhiệt độ của bàn tay ảnh hưởng nhiệt độ trong rượu để tránh biến chất. Sinh mệnh vì số phận tế điện đáng sợ, cuối cùng cũng chỉ trút xuống một phen tâm huyết vì để cho người khác uống. Trong mắt của tôi đây là chuyện thật đáng buồn đấy! Vật là vật, người là người! ! Chúng ta là một con người tự nhiên phải chịu trách nhiệm với sinh mệnh của mình mà không phải trở thành vật hy sinh của người khác! Tôi không có quyền quyết định tất cả sự sống chết của mọi người, chỉ cần anh ta không ngã vào trong thế giới của tôi, sinh ra thù hận và trả thù! Tôi sẽ tha cho người nên tha.” Ánh mắt Trác Bách Quân mãnh liệt lóe lên.

Hàn Văn Hạo nhìn em trai vẫn cùng nữ ngôi sao Hollywood trò chuyện với nhau thật vui, cho dù em trai ở bất kỳ chỗ nào, anh cũng giữa vững tấm lòng trong sáng và ánh mắt sạch sẽ, cho nên anh tương đối vui vẻ, Hàn Văn Hạo chậm rãi nói tiếp: “Tổng giám Trác làm việc ở One-King ba năm, vì One-King dốc hết công sức, hơn nữa cùng Văn Vũ sinh ra tình nghĩa anh em, khó được chú ấy dành tình cảm với một người như thế, tôi tin tưởng sự lựa chọn của chú ấy! Cho dù công ty Hàn thị dẫn dắt mọi người đi về phía tương lai như thế nào, nhưng tôi vẫn tin tưởng, con người là gốc rễ của công ty, chỉ cần Tổng giám Trác có thể cùng Văn Vũ kề vai sát cánh trong tương lai, tôi tự nhiên sẽ cho Tổng giám Trác tất cả, giống như đối xử với người anh em, giống như em trai tôi đối với cậu.”

Trác Bách Quân cũng không sợ nói rõ, nở nụ cười nói: “Hôm nay Tổng Giám đốc Hàn chỉ một trận chiến đã sắp xếp One-King lại một lần nữa, cướp đi tất cả nỗ lực của Bách Quân, sau đó nói với Bách Quân đối xử như anh em?” Anh vừa nói xong, liền nâng ly rượu đỏ, ngửa đầu uống! !

Hàn Văn Hạo chậm rãi lại nói: “Một công ty thành công, nguy cơ độc quyền rất lớn! Một người anh trưởng thành, độc tài là tổn thương lớn nhất! Tôi cho em trai tất cả, tự nhiên tôi phải bảo vệ ranh giới của nó! Nhưng tôi cũng không thể không tôn trọng sự lựa chọn của nó. Cho tới bây giờ, thử thách đều dành cho người có chuẩn bị, cho tới bây giờ, thử thách đều chứng minh thái độ chân thành của tôi và cậu. Cho tới bây giờ, thử thách luôn là cách tốt nhất để thành công. Nếu như Tổng giám Trác không chịu được thử thách, tôi làm sao có thể yên tâm giao tâm huyết cho cậu? Làm sao yên tâm để cho Văn Vũ và cậu xưng anh gọi em? Phải biết, qhoa nho chỉ tế điện rượu đỏ, vốn không phải cùng một cây sinh ra, chỉ có thể thông qua lòng chân thành gửi gắm tương lai! Tôi cam kết, chỉ cần Tổng giám Trác toàn tâm toàn ý đối với Hàn thị, tất nhiên trong tương lai sẽ không buông bỏ tiếng anh em trong miệng Văn Vũ!”

Rốt cuộc, Trác Bách Quân chậm rãi ngẩng đầu nhìn Hàn Văn Hạo, nhìn người đàn ông này chỉ tay gọi gió hô mây, gom rất nhiều vấn đề nói nhẹ như lông hồng, cũng đã dốc hết tình yêu, thù hận, anh đột nhiên cúi đầu, không lên tiếng.

Hai tròng mắt Hàn Văn Hạo lại lóe lên cứng rắn, nhưng tay cầm ly rượu đỏ, không để cho nước sóng sánh, bảo vệ chặt chẽ máu mủ này.

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!