You dont have javascript enabled! Please enable it!

Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 594

Chương 594: KHÔNG MỞ CỬA

Hàn Văn Hạo cùng Tả An Na chạy mười mấy tiệm bán hoa khắp thành phố mới mua được hoa hồng màu đỏ, xanh dương, trắng, vàng, xanh lá …Tất cả màu sắc hoa hồng trên thế giới này, tất cả đều buộc thành một bó thật to, rất lãng mạn, sau đó, gần 11 giờ đêm mới về đến nhà, lúc Hàn Văn Hạo cầm bó hoa hồng, rõ ràng có chút ngượng ngùng, nhưng vẫn phải giả vờ nghiêm nghị đi vào. Hàn Văn Vũ và Hàn Văn Kiệt vừa hết bận việc cũng trở về nhà, ngồi trong phòng ăn, uống trà, liếc mắt nhìn thấy anh cả từ trước đến giờ như núi băng, cọc gỗ, không ngờ cầm một bó hoa đi tới, bọn họ cũng phốc một tiếng, phun trà trong miệng ra ngoài!

Hàn Văn Hạo ho khan một tiếng, như không có chuyện gì, muốn đi lên lầu…

“Anh cả…” Hàn Văn Vũ không nhịn được cười, nói với anh trai: “Gây ra họa lớn như vậy, một bó hoa có thể giải quyết được ảnh hậu kia, không phải trình độ quá kém sao?”

Hàn Văn Hạo quay đầu nhìn em trai, nói ngay: “Chú đừng có đắc ý, hai chúng tôi gây gổ cũng không tới phiên chú …Ngay cả một lá bài cũng không có bản lĩnh xuất ra, dựa vào cái gì nói trình độ với tôi …”

Hàn Văn Kiệt cúi đầu nở nụ cười, biết anh cả còn chưa biết sự kiện lớn trên tin tức giải trí.

Hàn Văn Vũ ôm vai nhìn anh trai, dáng vẻ tràn đầy thắng lợi, hả hê nói: “Có lúc nha, cuộc sống không phải trong tay càng nhiều lá bài thì càng tốt, phải vừa đủ mới tốt, động vật máu lạnh như anh, đột nhiên ôm nữ ngôi sao xinh đẹp, lên báo chí, lá bài này anh xuất ra hai lá, anh liền OUT rồi.”

Ánh mắt của Hàn Văn Hạo nheo lại, nhìn em trai, cẩn thận hỏi: “Chú có ý gì?”

Hàn Văn Kiệt ngẩng đầu nhìn anh trai, cười nhạt nói: “Hôm nay anh ở bữa tiệc, ôm một nữ ngôi sao không biết đi chỗ nào …Sau đó, anh được lên tin tức giải trí, sau đó, bảo bối của anh nhìn thấy, từ lúc cô ấy vừa quay phim xong trở về, đến lúc lên lầu nghỉ ngơi, từ đầu đến cuối, chỉ một vẻ mặt…”

Hàn Văn Hạo vừa nghe xong, lập tức mặt lạnh nhanh chóng đi lên lầu!

Hàn Văn Vũ chỉ sợ thiên hạ không loạn, kéo em trai cũng nhanh chóng đi lên lầu, trong phòng khách, một số người giúp việc cũng có chút căng thẳng xôn xao ghé mắt nhìn lên trên, dì Lý có chút lo lắng, căn dặn người giúp việc đi làm việc.

Hàn Văn Hạo cầm bó hoa hồng mười mấy loại màu sắc, đi tới trước cửa phòng của mình, vươn tay vừa muốn vặn khóa cửa, lại phát hiện bên trong đã khóa chặt, sắc mặt của anh lạnh lẽo, nhẹ nhàng gõ cửa nói: “Hạ Tuyết…Mở cửa…Anh đã về…”

Bên trong cũng không có một chút âm thanh nào!

Trong lòng của Hàn Văn Hạo không khỏi căng thẳng, nhìn cánh cửa trước mặt, nghĩ tới vẻ mặt tức giận của Hạ Tuyết, anh khẽ thở dài, vươn tay, lại nhẹ nhàng gõ cửa, giải thích nói: “Anh biết hôm nay em tức giận, nhưng có chuyện gì, để cho anh vào trước rồi nói…Được không?”

Bên trong vẫn không có chút âm thanh nào!

Hàn Văn Hạo chờ một lúc, vẻ mặt bất đắc dĩ, muốn gõ cửa tiếp, lại nhìn thấy hai em trai đứng ở hành lang cười như không cười nhìn mình, sắc mặt của anh lạnh lẽo, nói thẳng: “Nhìn cái gì? Chưa từng thấy qua vợ chồng nhà người ta gây gổ sao?”

“Ơ?” Hàn Văn Vũ thật cảm thấy rất buồn cười, nói: “Anh thân mến, anh còn chưa cưới người ta! Hôm nay còn nói, tạm thời không muốn kết hôn…”

Hàn Văn Hạo nhìn anh như vậy, tức giận nói: “Chú cút cho tôi! Cút ngay ra khỏi ngôi nhà này! Bình thường một năm, nửa năm cũng không về, hiện tại mỗi ngày về nhà ôm ông Thọ ngủ!”

Tính tình Hàn Văn Kiệt lại dễ chịu, nói với anh cả: “Anh cả…Anh hai nói như vậy ý là muốn đưa ra cho anh một chút chủ ý…”

“Anh không cần bất cứ ai!” Hàn Văn Hạo thật bắt đầu sốt ruột, sau đó dùng tay vỗ cánh cửa gỗ, vừa vỗ vừa lo lắng, nói: “Hạ Tuyết, đây là một chuyện hiểu lầm! Hôm nay anh đi tham gia tiệc cocktail, sau đó nhìn thấy một người bị té ngã, anh chỉ có thể bế cô ấy trở về sảnh tiệc! Anh dùng thân phận của một Tổng Giám đốc công ty tới, vừa khích lệ nhân viên xong, không thể nào làm như hoàn toàn không thấy…Chúng ta trải qua nhiều chuyện như vậy, em còn đối với anh không có lòng tin sao? Nghe lời…Mở cửa đi! ! Cho anh vào đi!”

Nhưng bên trong cũng không có một chút âm thanh nào! ! Tiếng con muỗi bay cũng không có!

Bây giờ, Hàn Văn Hạo không có biện pháp, liền lớn tiếng gọi dì Lý nói: “Dì Lý! ! Cầm chìa khóa cho tôi! !”

Dì Lý vội vàng đi tới, sốt ruột nói: “Mợ cả vừa vào phòng cũng đã hỏi tôi chìa khóa phòng, tôi nghĩ không có gì đáng ngại, nên đưa cho cô ấy…”

Phốc! Hai anh em Hàn Văn Vũ không nhịn được, cười ra tiếng!

Hàn Văn Hạo đứng ở đầu này, thở phì phò, thật sự không có cách nào, liền vỗ cửa tiếp, cao giọng nói: “Em mở cửa! ! Có nghe thấy không? Chúng ta cũng đã ở cùng một chỗ! ! Còn phải hờn giận sao? Có chuyện gì nói ra là được! Nhất định phải cách một cánh cửa sao? Anh không chịu nổi như vậy! Em mở cửa cho anh! ! Lập tức! !”

Nhưng bên trong vẫn không có tiếng động!

Một cánh cửa phòng khác lại mở ra, Hàn Trí Trung và Trang Minh Nguyệt từ trong phòng đi ra, nhìn con trai luôn ở trên cao, đang cầm một bó hoa hồng rất khó coi đứng ở cửa bên, bọn họ thật sự cũng không đồng tình nói: “Đáng đời! Mình là thân phận gì? Trước kia có tin tức gì thì cũng thôi đi, nhưng đã cùng Hạ Tuyết công khai, phải toàn tâm toàn ý đối đãi, gây ra chuyện như vậy trong nhà của chúng ta cũng không vẻ vang gì.”

Hàn Văn Hạo trầm mặt đứng ở cửa, cầm bó hoa không lên tiếng!

“Còn nữa…” Trang Minh Nguyệt cau mày nhìn tay con trai cầm bó hoa, rất không hiểu hỏi: “Hoa này…Tại sao lại biến thành như vậy? Một loại màu sắc cũng hơn mười đóa? Nhìn hết sức cũ nát!”

Trái tim Hàn Văn Hạo nổ tung, không có cách nào, nhìn cánh cửa kia, không sợ mất mặt, nói: “Em mở cửa đi! Hạ Tuyết! Đừng để cho người trong nhà chế giễu! ! Xem như là lỗi của anh, được không? Mở cửa! ! Mau! !”

Cánh cửa kia dính cứng giống như keo 520, nghe có tiếng động! !

Hàn Văn Hạo nặng nề thở dốc, thật sự không thể nhịn được nữa, vừa muốn dùng hết sức đập cửa, cửa bên cạnh cũng mở ra, anh quay đầu nhìn thấy con gái mặc váy ngủ nhỏ màu hồng, đội mũ nhỏ, lảo đảo đi ra ngoài, ôm vai nói với cha: “Ông nội Tổng Thống đã nói với con, lòng dạ của phụ nữ như kim dưới đáy biển, nếu cha không thể hiểu, gõ cửa cũng không có biện pháp, phụ nữ bình thường rất không nói lý…”

Hàn Văn Hạo nhìn con gái mình, biết cô bé có biện pháp, lập tức hỏi: “Làm thế nào mới có thể làm cho mẹ mở cửa?”

Hi Văn dựa vào cửa phòng, đôi mắt to chợt lóe, cảm thấy có chút lãng phí thông minh của mình, nói: “Cha có hai lựa chọn, một là xô cửa vào, hai là trèo ban công…Ban công phòng của con và ban công phòng của cha có khoảng cách gần một chút, nếu cha có thành ý, con có thể cho cha mượn dùng một chút!”

“Chuyện cười! ! Cha muốn dùng phải mượn ban công?” Sắc mặt của Hàn Văn Hạo lạnh lẽo, tức giận nói!

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!