Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 597

Chương 597: SẠCH SẼ

Đêm thật sâu. Tuyết vẫn còn đang rơi.

Không phải mỗi người, cũng có thể tận hưởng một chút hạnh phúc.

Trác Bách Quân lái xe thể thao chậm rãi chạy tới trước cửa nhà mình, hai tròng mắt ở trong màn đêm lóe ra một chút sâu không lường được, nghĩ tới Hàn Văn Hạo nhàn nhạt nói: “Chúng ta là một con người tự nhiên phải chịu trách nhiệm với sinh mệnh của mình mà không phải trở thành vật hy sinh của người khác! Tôi không có quyền quyết định tất cả sự sống chết của mọi người, chỉ cần anh ta không ngã vào trong thế giới của tôi, sinh ra thù hận và trả thù! Tôi sẽ tha cho người nên tha. Hoa nho chỉ tế điện rượu đỏ, vốn không phải cùng một cây sinh ra, chỉ có thể thông qua lòng chân thành gửi gắm tương lai! Tôi cam kết, chỉ cần Tổng giám Trác toàn tâm toàn ý đối với Hàn thị, tất nhiên trong tương lai sẽ không buông bỏ tiếng anh em trong miệng Văn Vũ!”

Anh đang nghĩ tới lời nói của Hàn Văn Hạo, thật lâu, thật lâu, tuyết ào ào rơi xuống cả một vùng trắng xóa, tế điện những sinh linh đã chết, hai tròng mắt anh đỏ thắm, ở một chỗ trong tâm linh thoáng qua ấm áp, lần thứ nhất trong nhiều năm qua.

Có tiếng cửa mở, trong thế giới yên tĩnh đầy tuyết truyền đến, ánh mắt anh hơi thu lại, chậm rãi quay đầu nhìn Tĩnh Đồng mặc áo ngủ trắng, mái tóc buông dài, mang một đôi dép lông thỏ màu trắng, tay chống một cây dù nhỏ màu xanh có nhún lớp ren, có chút khéo léo đi ra, hai mắt thoáng qua màu sắc mộng mơ xinh đẹp, nhìn thấy anh về, trên mặt của cô mừng rỡ, vui vẻ, nở nụ cười.

Trác Bách Quân cứ ngồi trước xe như vậy, xuyên qua cửa sổ xe nhìn Tĩnh Đồng đứng ở trong tuyết rơi, giống như cô vợ hiền đợi chờ đợi mình, ánh mắt đơn thuần, ngây thơ lộ ra một chút tình yêu cố chấp, anh thật bình tĩnh nhìn cô, có lẽ ở trong tuyết rơi, ánh mắt hơi lạnh lẽo…

Tĩnh Đồng che dù đứng trong tuyết rơi, nhìn Trác Bách Quân vẫn không nhúc nhích, ngồi trong xe im lặng nhìn mình, cô cũng cũng không nhúc nhích nhìn anh, hai mắt vẫn trong suốt, mộng ảo.

Trác Bách Quân nhìn bóng dáng nho nhỏ đứng trong tuyết thật lâu, thật lâu, bên chân tuyết đã dần dần đắp lên, ánh mắt anh hơi lóe lên, đột nhiên buông lỏng, dừng xe lại, tắt máy mở cửa xe, bước ra xe, mỉm cười nhìn Tĩnh Đồng lạnh nhạt nói: “Đứa ngốc, em đứng bên ngoài, làm gì?”

Tĩnh Đồng cẩn thận che dù, nhẹ nhàng bước đi tới Trác Bách Quân, giơ cái dù lên, che tuyết cho anh, mềm mại nói: “Em cảm giác tâm trạng anh có chút không tốt, cũng không muốn quấy rầy anh, về công ty gặp chuyện không tốt sao?”

Trác Bách Quân mỉm cười nhẹ kéo hôngTĩnh Đồng, cùng cô đi vào trong nhà, mới nói: “Không có, cũng chỉ trò chuyện với Tổng Giám đốc Hàn một lát, anh ấy thu hồi tất cả quyền lực của anh ở One-King.”

“À?” Tĩnh Đồng giật mình nhìn Trác Bách Quân, nói: “Không thể nào? Vậy phải làm sao? Tại sao anh ấy muốn đối với anh như vậy?”

Trác Bách Quân chậm rãi bước đi, cúi đầu trầm ngâm một lát, mới nói: “Tổng Giám đốc Hàn vĩ đại đoán việc như thần, đối với rất nhiều việc cũng nắm giữ rất chu toàn …Bao gồm, đối phó với người bên cạnh cũng không lên tiếng, có thể anh ấy cảm thấy Trác Bách Quân anh gây bất lợi cho anh ấy, cho nên cảnh cáo anh …”

“Nhưng …Giữa các người có thù hận gì sao?” Tĩnh Đồng nhìn Trác Bách Quân, ngạc nhiên hỏi.

Hai người đứng ở trước cửa kính, tuyết vẫn đang rơi.

Trác Bách Quân chăm chú nhìn ánh mắt đơn thuần, trong suốt của Tĩnh Đồng này, chậm rãi nói: “Em có nghe qua chuyện hoa nho tế điện rượu đỏ chưa?”

Tĩnh Đồng nhìn Trác Bách Quân, chậm rãi lắc đầu một cái.

Trác Bách Quân nhìn cô, sâu kín nói: “Ở trong vườn nho luôn có một truyền thuyết rất đẹp, hàng năm vào lúc hoa nho nở thì trong hầm rượu, rượu nho trong thùng sẽ sôi trào khó hiểu, thậm chí nó sẽ kích động tràn ra ngoài thùng …”

“Thần kỳ như vậy?” Tĩnh Đồng nhìn Trác Bách Quân, có chút giật mình nói.

“Cho nên…” Trác Bách Quân nhìn Tĩnh Đồng nói tiếp: “Gần một ngàn năm nay, cũng không có ai thể giải thích được hiện tượng máu mủ này, cuối cùng chỉ có thể dùng một loại thần thoại để giải thích nguồn gốc máu mủ …Cho nên mới có truyền thuyết xinh đẹp về quả nho hoa tế điện rượu đỏ.”

Tĩnh Đồng nghe xong truyền thuyết này, không nói ra lời, chỉ ngẩng đầu nhìn Trác Bách Quân.

Trác Bách Quân sâu kín nhìn Tĩnh Đồng, thậm chí nhẹ nhàng vuốt ve mặt của Tĩnh Đồng, cảm nhận nhiệt độ ấm áp của cô truyền tới trong lòng bàn tay lạnh lẽo của mình, đây là nhiệt độ sinh mệnh đầy sức sống truyền đến trong lòng bàn tay, anh chậm rãi nói: “Em nói …Nếu hàng năm anh cũng cúng tế mẹ của anh, bà ấy có thể ở trên thiên đường thật vui vẻ hay là xuống địa ngục? Hàng năm chờ đợi một giờ phút nào đấy linh hồn của bà ấy sẽ trở về tìm anh?”

Tĩnh Đồng không trả lời, chỉ nhìn Trác Bách Quân, nói ra lời trong lòng của mình: “Không phải chúng ta đã rồi nói sao? Đây chỉ là một loại tín ngưỡng…Có tín ngưỡng cũng tốt, chỉ cần linh hồn mình sạch sẽ…”

Trác Bách Quân nghe những lời này, hai tròng mắt không nhịn được thoáng qua một chút buồn bã, rồi lại như có chút thần bí nhìn Tĩnh Đồng nói: “Linh hồn của em …Sạch sẽ sao?”

Tĩnh Đồng nhìn Trác Bách Quân, hai mắt không nhịn được run rẩy, ửng đỏ.

Hai mắt Trác Bách Quân có chút mãnh liệt nhìn Tĩnh Đồng.

Tĩnh Đồng tay che dù, nhìn Trác Bách Quân, sâu kín nói: “Anh cảm thấy linh hồn của em … Sạch sẽ sao?”

Trác Bách Quân hơi chớp mắt, một luồng khí bén nhọn đau buốt cắm vào trái tim của mình, đau đến nổi không thở được, anh sâu kín nhìn cô gái mình yêu, đột nhiên nói: “Tĩnh Đồng…”

“Hả?” Cô có chút căng thẳng đáp lời anh.

“Anh có chút không thoải mái, có thể đỡ anh về phòng hay không, hôm nay uống rượu quá nhiều …” Trác Bách Quân đột nhiên gọi Tĩnh Đồng.

“Tốt…” Tĩnh Đồng lập tức vứt bỏ cây dù, đỡ Trác Bách Quân bước vào phòng khách, cách biệt thự không xa có một người lạnh lùng đang nâng súng nhắm ngay sau lưng Tĩnh Đồng!

Tĩnh Đồng vội đỡ Trác Bách Quân đi vào phòng, sau đó cẩn thận đặt nhẹ anh trên giường, nửa quỳ ở bên giường kéo chăn cho anh, sau đó đi đến trước cửa sổ sát đất, vừa muốn mở rèm cửa sổ, lại nghe trong lỗ tai truyền đến tiếng nói Nhậm Phong: “Tĩnh Đồng, mau rút lui! Trác Bách Quân phái người tới ám sát cô! Đừng đi gần trước cửa sổ sát đất!”

Cô sâu kín nghe những lời này, liền quay đầu nhìn Trác Bách Quân mỉm cười nói: “Anh uống rượu nhất định là có chút buồn bực, chúng ta mở cửa sổ hóng mát một chút …”

Cô vừa nói xong, liền nhẹ nhàng dùng sức kéo rèm cửa sổ trắng như tuyết ra, nhìn cửa sổ sát đất to lớn, cẩn thận vươn tay mở nhẹ một cánh cửa sổ, nước mắt đọng trên mi mắt …

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

error: Alert: Content is protected !!