You dont have javascript enabled! Please enable it!

Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 606

Chương 606: THƯ TÍN

Trầm Ngọc Lộ tức giận nhìn Trác Bách Quân nói: “Tất cả sự thật đã dần dần lộ ra, cuối cùng anh vẫn rơi vào trong bẫy của Hàn Văn Hạo, cuối cùng các người là anh em ruột cùng cha khác mẹ, đương nhiên Hàn Văn Hạo muốn tha thứ cho anh, bởi vì anh ta chỉ có giả vờ như tha thứ cho anh mới có thể ngừng chiến tranh, để cho anh nợ ân tình của anh ta.”

Ánh mắt của Trác Bách Quân híp lại, nhìn chòng chọc cô gái này thật lâu, thật lâu, vươn tay nắm chặt cổ tay của cô, kéo cô đi ra ngoài cửa.

“Bây giờ anh vẫn còn ở kiêng kỵ người nào? ?” Trầm Ngọc Lộ bật thốt: “Kiêng kỵ con bé chết tiệt kia sao? Cô ấy chính là một … ưmh”

Trác Bách Quân tức giận che đôi môi của Trầm Ngọc Lộ, từ phía sau lưng ôm lấy cô, cứng rắn kéo cô đi ra ngoài, tuyết trắng bồng bềnh, người đàn ông này kéo Trầm Ngọc Lộ đi ra khỏi vườn hoa, vứt cô vào trong xe thể thao của mình, anh cũng nhanh chóng ngồi lên xe thể thao, phóng xe đi.

Thân thể Tĩnh Đồng trần truồng, ôm lấy chăn nệm, nhìn chiếc xe thể thao biến mất trong tuyết rơi, ánh mắt cô thoáng qua đỏ thắm.

“Anh muốn đưa tôi đi đâu?” Trầm Ngọc Lộ tức giận quay đầu, nhìn Trác Bách Quân, hỏi

Trác Bách Quân không lên tiếng, chỉ nắm chặt tay lái, đạp chân ga phóng xe đi, cuối cùng dừng lại trên một khoảng đất trống, mới quay đầu nhìn Trầm Ngọc Lộ gầm nhẹ: “Cô phát điên cái gì? Cô biết rõ thân phận của Tĩnh Đồng, cô còn ở trong nhà của tôi rống cái gì?”

Trầm Ngọc Lộ tức giận đến cả người run rẩy, tuyệt vọng nhìn người đàn ông này, nói: “Tôi đã nhìn lầm anh!! Tôi hoàn toàn nhìn lầm anh rồi!! Lúc đầu lựa chọn báo thù cùng anh cũng là vì nhìn rõ thù hận trong lòng anh, tôi không ngờ, thì ra biết rõ Tĩnh Đồng là một kẻ nằm vùng như vậy, anh lại buông tha cho cô ta, vẫn thích trèo lên người cô ta, anh lại vì một cô gái muốn bỏ qua thù hận trong lòng, cuối cùng Trầm Ngọc Lộ tôi thành vật hy sinh cho cuộc chiến tranh này.”

“Tôi bỏ qua thù hận trong lòng lúc nào? ?” Trác Bách Quân tức giận lao ra khỏi xe, đứng thẳng trong gió, quát to.

“Anh không có sao?” Trầm Ngọc Lộ cũng xông ra khỏi xe, nhìn người đàn ông này, nói: “Nếu anh không bỏ qua, bây giờ bắt đầu hôn tôi đi.”

Trác Bách Quân quay đầu, giận dữ nhìn Trầm Ngọc Lộ.

“Hôn tôi đi.” Trầm Ngọc Lộ đứng ở trước mặt của Trác Bách Quân, tuyệt vọng yêu cầu.

Trác Bách Quân nhìn cô một cái, xoay người đi, thở hổn hển.

Trầm Ngọc Lộ thất vọng nói: “Anh không thể hôn tôi, một người có thù hận trong lòng căn bản sẽ không để tâm đến tính mạng của mình, tất cả của mình đều dâng hiến cho thù hận, ngày trước vì báo thù, anh có thể hôn, lên giường cùng rất nhiều cô gái, nhưng hôm nay anh không làm được, trong mắt của anh chỉ có Tĩnh Đồng, chỉ có con bé chết tiệt kia, anh giao bản thân mình cho cô ta!! Nếu anh giao bản thân mình cho một người, anh cũng đã không còn là mình của ngày trước, anh cũng không làm được gì, anh là tên đàn ông vô dụng, hãy nghĩ đến mẹ của anh một chút đi, bà ấy đã từng bị rất nhiều người đàn ông khi dễ, cuối cùng bị cưỡng bức đến chết.”

“Đừng nói nữa.” Trác Bách Quân nắm chặt quả đấm, vung lên trên xe, máu tươi từ trên nắm tay tràn ra, hai mắt lộ ra lạnh lẽo.

Trầm Ngọc Lộ tiến tới gần Trác Bách Quân, tức giận nói tiếp: “Anh suy nghĩ đi, vì cuộc báo thù này, cha nuôi của anh chỉ vì anh mà hy sinh chính bản thân ông ta!! Cả dòng họ Yamamoto chết bao nhiêu người? Anh lại chìm đắm trong hương vị dịu dàng của con bé chết tiệt kia, anh nói tôi làm sao không thất vọng về anh? Bây giờ anh chỉ nghĩ đến bản thân mình, anh bỏ quên những khổ sở mà mẹ anh đã từng trải qua, anh quên đi cái chết của cha nuôi mình!! Suy nghĩ một chút đi? Hàn Văn Hạo chính là đang chờ ngày này của anh, anh ta không cần làm gì, chỉ cần phái một Tĩnh Đồng xử lý anh xong, anh làm sao biết Hàn Văn Hạo đang nghĩ cái gì? Làm sao anh xác định Tĩnh Đồng yêu anh? Nếu cô ta yêu anh, cô ta cũng sẽ không ở lại bên cạnh của anh, kích thích anh, châm chọc anh, anh xong rồi!! Anh xong rồi Trác Bách Quân!! Anh vì một cô gái, thua một cuộc chiến vô cùng đặc sắc, anh thì sống tốt rồi, để cho anh em dòng họ Yamamoto, cha nuôi của anh, mẹ của anh vì tình yêu của anh, hy sinh đáng thương, tôi nhìn lầm anh rồi, Trác Bách Quân.”

“Đừng nói nữa, tôi chưa bao giờ quên báo thù cho cha nuôi của tôi, tôi cũng chưa từng quên đau khổ của mẹ tôi, không cho phép cô nói lung tung với tôi!! Tôi tiến hành kế hoạch báo thù, cho dù là ai cũng không thể ngăn cản kế hoạch báo thù của tôi.” Hai tròng mắt Trác Bách Quân bộc phát cừu hận như ác ma.

Trầm Ngọc Lộ nghe xong, tức giận đến sắc mặt tái nhợt, nắm chặt quả đấm, đến gần Trác Bách Quân nói: “Anh bảo tôi làm sao tin tưởng anh? Tôi làm sao tin tưởng anh?”

Trác Bách Quân tức giận nhìn Trầm Ngọc Lộ, nhìn cô gái này đứng trong tuyết rơi, cả người run rẩy kịch liệt, anh không nói hai lời, ôm cô vào ngực, hôn chặt môi của cô, hai tay nắm chặt quần áo trên eo cô, hai tay của dùng sức xé ra, Trầm Ngọc Lộ điên cuồng đón nhận nụ hôn của anh, ở trong tuyết kéo rơi áo sơ mi của anh, Trác Bách Quân lập tức ôm lấy thân thể của cô ngồi vào sau xe, điên cuồng kéo cả người cô dựa trên ghế, hai mắt đỏ bừng, tức giận xé rách quần áo của cô, nâng hai chân của cô lên, lập tức tiến vào thân thể của cô, Trầm Ngọc Lộ ngẩng đầu lên, đón từng trận ra vào, hai mắt phát ra ánh sáng như dã thú.

Xe vẫn ở trong tuyết rơi, theo cơn tức giận lắc lư, càng không ngừng lắc lư.

Trác Bách Quân càng không ngừng đè lên trên thân thể Trầm Ngọc Lộ, điên cuồng tiến vào, mười ngón tay Trầm Ngọc Lộ nắm chặt bả vai kiên cố của anh, cào ra từng đường vết rách, thậm chí cắn nhẹ khóe môi của anh, hai tròng mắt Trác Bách Quân nóng lên, không có kháng cự, vẫn tiến sâu vào thân thể của cô, lúc anh đang tiến vào, Trầm Ngọc Lộ tức giận thở hổn hển, hỏi: “Kế tiếp còn muốn hành động không? Chúng ta vẫn tiếp tục kế hoạch báo thù không?”

Trác Bách Quân thở gấp, ở trong buồng xe mờ tối ngẩng đầu lên, ánh mắt bắn ra ánh sáng tàn nhẫn nói: “Tôi vẫn muốn để cho người nhà họ Hàn chết đi từ từ, từ từ.”

Trầm Ngọc Lộ ở dưới anh, hai mắt tràn qua một chút nụ cười lạnh lùng.

***

Tuyết vẫn còn đang rơi.

Trang Minh Nguyệt đi đến phòng của Hi Văn, nhìn cô bé ngủ yên ổn, khẽ mỉm cười ra khỏi phòng, đang muốn trở về phòng, lại thấy dì Lý cầm một túi tài liệu, mỉm cười đi tới nói: “Bà chủ, vừa rồi có người gửi một phần tài liệu, nói muốn để bà chủ ký nhận!! Dường như anh ta nói là của bạn thân bà chủ, tặng quà cưới cho cậu cả”

“Hả?” Trang Minh Nguyệt mỉm cười nhận lấy túi tài liệu, nhìn dì Lý nói: “Chị đi nghỉ ngơi đi, khoảng thời gian này, chị cũng quá mệt mỏi rồi, ông chủ ở phòng đọc sách xem tài liệu, một chút nữa tôi đi chăm sóc là được.”

“Vâng.” Dì Lý mỉm cười đi ra ngoài.

Trang Minh Nguyệt xách theo túi giấy đi vào phòng, bật ngọn đèn nhỏ bên sa lon, rút ra một phần tài liệu, ngay sau đó hai mắt sững sờ, nhìn trên nội dung tài liệu liên quan đến việc Văn Giai chịu khổ ở Nhật Bản, còn có nội dung Văn Giai bị mấy người đàn ông cưỡng bức cho đến chết, vẻ mặt của bà đột nhiên co quắp, sau đó lấy ra một tấm hình, là hình sau khi Văn Giai bị cưỡng bức nằm ở trong vũng máu, chết không nhắm mắt, ánh mắt Trang Minh Nguyệt mãnh liệt lóe lên, lồng ngực không ngừng phập phồng, nước mắt tràn ra hốc mắt, mãnh liệt run rẩy rơi xuống, rồi thật bình tĩnh cầm tài liệu đứng lên, bình tĩnh đi tới trước bàn trang điểm, lấy một cái bật lửa, rút ra một cái chậu bạc nhỏ, đốt cháy từng tờ tài liệu, bà nhìn ánh lửa đỏ nhớ tới một hàng chữ cuối cùng trong tài liệu: Nếu muốn Văn Giai nhắm mắt, bà chết đi cho tôi.

Bà không nghĩ quá nhiều, bình tĩnh nhìn ánh lửa từ từ cháy xong, mới từng bước từng bước đi ra khỏi phòng, đi qua phòng đọc sách, bước vào, nhìn chồng đeo mắt kính đang xem tài liệu, bà bình tĩnh cầm áo khoác cẩn thận khoác lên trên người của chồng, mới dịu dàng nói: “Trời đã dần lạnh rồi, xem một chút rồi nghỉ ngơi sớm, hả? Đừng để thân thể của ông quá mệt mỏi … Tôi lại không thể lúc nào cũng ở bên cạnh ông.”

“Ừ, bà đi ngủ sớm một chút đi, đừng lo cho tôi.” Hàn Trí Trung nói.

“Được, vậy tôi ngủ trước đây.” Trang Minh Nguyệt nhìn chồng thật sâu một cái, rồi bình tĩnh đi ra ngoài, đóng cửa phòng lại, sau đó đi vào phòng của mình, biết các con đều ở phòng ngủ phía sau, bà vẫn không ra phía sau, không muốn có nhớ thương, sắc mặt bình tĩnh đi vào phòng ngủ, từ trong một hộc tủ nhỏ bên giường rút ra chai thuốc ngủ, trút ra tất cả nuốt xuống, lại lấy ra một ly nước hớp nhẹ một ngụm, rồi nằm xuống ngủ.

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!