Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 607

Chương 607: MÓN NỢ SINH MẠNG

Trong bóng tối … Điện thoại bàn ở đầu giường vang lên, Hàn Văn Hạo chính xác cầm điện thoại lên, nhắm mắt đáp nhẹ: “Ừ, trễ như thế có chuyện gì.”

Đầu bên kia điện thoại, truyền đến âm thanh dồn dập.

Hàn Văn Hạo nhanh chóng mở mắt, một luồng sát khí cuồn cuộn phát ra, hai tròng mắt đau lòng, anh lập tức nhấc chăn lên, trong bóng tối mặc quần áo vào, Hạ Tuyết nằm trên giường, bật đèn đầu giường, nhẹ giọng hỏi: “Xảy ra chuyện gì vậy?”

“Mẹ uống thuốc ngủ tự tử. Bây giờ đang đưa tới bệnh viện cấp cứu …” Hàn Văn Hạo nhanh chóng mặc tây trang.

“A …” Hạ Tuyết lập tức ngồi dậy, cũng nhanh chóng rời giường …

Cửa thang máy mở ra, Hàn Văn Hạo và Hạ Tuyết nhanh chóng đi ra, Nhậm Phong và Hứa Mặc mở cửa xe, hai người ngồi vào, Hàn Văn Hạo lập tức hỏi Hi Thần bên trong xe: “Trác Bách Quân đang làm gì.”

“Tĩnh Đồng báo cáo đang ở trong nhà nghỉ ngơi, nhưng hai giờ trước, anh ta và Trầm Ngọc Lộ từng ở trong nhà xảy ra cãi vả kịch liệt, sau đó đi ra ngoài, một lát sau, sắc mặt bình tĩnh trở về, không có phát hiện bất cứ khác thường nào.” Hi Thần nhanh chóng nói.

Hàn Văn Hạo nhìn xe chạy thẳng phía trước, ánh mắt lạnh lùng chợt lóe, hỏi tiếp: “Tình hình theo dõi Trầm Ngọc Lộ thế nào?”

“Cuối cùng đã tra ra manh mối. Thì ra cô ấy được Sơn Bổn Nhất Phu cứu và nhận làm con gái nuôi. Cùng Trác Bách Quân thỏa thuận báo thù. Cô ấy thông qua thân phận và thủ đoạn khác nhau ở nước ngoài, lấy được một ít cổ phiếu Hoàn Cầu và Hàn thị, trên danh nghĩa cổ đông nhỏ, gần như để phục vụ cho cô ấy.” Hi Thần nhanh chóng nói tiếp.

Ánh mắt Hàn Văn Hạo chợt lóe lên tàn nhẫn, lập tức ra lệnh: “Bắt Trầm Ngọc Lộ cho tôi.”

“Vâng …” Hi Thần lập tức nhận lệnh.

Cả người Hạ Tuyết run rẩy tựa vào trong ngực Hàn Văn Hạo, lo lắng nhìn anh nói: “Văn Hạo, mẹ làm sao đột nhiên…”

Hàn Văn Hạo không lên tiếng, nắm chặt quả đấm, gân xanh nổi lên, quay đầu đi nhìn bông tuyết bay tán loạn ngoài cửa sổ, trong lồng ngực bành trướng hơi thở đáng sợ, cuộc sống lại một lần nữa đứng ở ngã tư đường, báo thù và tha thứ giống như như ma quỷ đang giương nanh múa vuốt …

Tiếng còi xe cứu thương vang lên đáng sợ, nhanh chóng chạy tới bệnh viện …

“Mẹ …” Hàn Văn Vũ và Hàn Văn Kiệt quỳ gối trước mặt mẹ, rơi lệ nhìn mẹ đã hôn mê, sắc mặt tái nhợt như người đã chết, đau lòng gọi: “Mẹ … Mẹ làm sao vậy?”

Hàn Trí Trung rưng rưng ngồi ở một bên, nhìn nguời vợ chăm sóc mình nhiều năm, đang lúc con trai nghênh đón hạnh phúc thì lựa chọn tự tử, ông thật sự không hiểu nổi, đau lòng nói: “Minh Nguyệt, tại sao bà muốn lựa chọn cách này để kết thúc mạng sống, có chuyện gì, bà nói cho tôi nghe đi. Nhiều năm như vậy cũng vượt qua được, còn có lý do gì để bà chịu đựng trong lòng mà muốn chết?”

Ông nói xong, ôm chặt vợ, cúi đầu, thân thể khổ sở co quắp, rơi lệ.

“Chiếc xe rách này tại sao còn chưa đến bệnh viện.” Hàn Văn Vũ khổ sở khóc, liều mạng nhào tới trước kính xe, vung nắm tay nổi gân xanh, hung hăng đấm mạnh: “Chạy nhanh lên một chút cho tôi … Nếu mẹ tôi có chuyện gì, tôi sẽ giết các người.”

Hàn Văn Kiệt nắm tay của mẹ, cúi đầu dán giữa bàn tay nhỏ nhắn của mẹ còn hơi ấm, cho tới bây giờ anh cũng chưa hết xúc động, nhỏ giọng khóc thút thít, nghẹn ngào gọi: “Mẹ, tại sao mẹ muốn bỏ lại chúng con, đã nhiều năm con và anh trai cũng không có ở bên cạnh mẹ, báo hiếu cho mẹ, đều là một mình mẹ chống đỡ trong nhà để cho chúng con có cuộc sống bình yên, bây giờ chúng con rất hạnh phúc rồi, tại sao mẹ lại muốn đi.”

“Mẹ …” Hàn Văn Vũ lại quỳ gối trước mặt mẹ, ôm thân thể mẹ đã dần dần lạnh cứng, toàn thân run rẩy khóc nói: “Mẹ … Mẹ tỉnh lại nhìn con đi. Con hứa với mẹ, về sau cho dù xảy ra chuyện gì, con cũng ở bên cạnh mẹ, chỗ của con cũng không về … Chỉ cần mẹ sống lại. Mẹ … Mẹ tỉnh lại đi …”

Trang Minh Nguyệt nằm trên giường di động, sắc mặt yên tĩnh thở oxi, nhưng nhiệt độ lòng bàn tay đã dần dần giảm xuống, có lẽ trong lòng của bà có thật nhiều lời muốn nói, mẹ thật có lỗi các con, có lỗi cha của các con, có lỗi với dì Văn Giai các con, nếu không phải vì mẹ yếu đuối, dì Văn Giai cũng sẽ không chết thảm như vậy, mẹ là người có tội, mẹ đi tìm dì Văn Giai chuộc tội, nếu có kiếp sau, hãy để cho mẹ mang theo đứa nhỏ trong bụng, tìm nương tựa nơi chân trời, cũng không muốn tới cầu xin hạnh phúc, chẳng qua mẹ không hối hận mọi thứ, ít nhất các con được hạnh phúc, hãy để cho mẹ một mình xuống địa ngục đi.

Máy thở đang dần dần suy yếu, bớt nhảy lên, Hàn Văn Kiệt rơi lệ ngẩng đầu, nhìn hình dáng đường cong điện tâm đồ, anh nắm chặt tay cổ tay của mẹ, ra sức đè xuống tâm mạch, khổ sở khóc lớn: “Mẹ … Mẹ … Đừng đi …”

Hàn Trí Trung rơi lệ quỳ gối bên cạnh vợ, quý trọng khóc lên: “Minh Nguyệt … Minh Nguyệt … Đừng đi … Đừng đi … Nhiều năm như vậy, cũng đã quen có bà làm bạn với tôi, trong lòng tôi vẫn quan tâm tới bà mà … Tôi không nói ra miệng, chẳng lẽ bà không có cảm giác sao, tôi vẫn ở bên cạnh bà mà, tôi không đi tìm Văn Giai … Minh Nguyệt …”

Xe cứu thương nhanh chóng chạy vào trước tòa nhà cấp cứu, ngừng lại chính xác, Hàn Văn Hạo và Hạ Tuyết bước đến bên xe, nhìn thấy đám bác sĩ và y tá căng thẳng vội vã chuyển Trang Minh Nguyệt đang hôn mê xuống xe, Hàn Văn Vũ và Hàn Văn Kiệt cùng Hàn Trí Trung đi theo phía sau khóc rống, Hạ Tuyết bật khóc, nhào qua, đau lòng khóc đến không thành tiếng, hai mắt Hàn Văn Hạo rưng rưng bước tới trước mặt mẹ, đi theo bác sĩ và y tá, nhanh chóng đi về phía phòng cấp cứu, anh nhìn sắc mặt của mẹ tái nhợt như người chết, có lẽ trong phút chốc sẽ cáo biệt thế giới, trong chớp mắt, nước mắt của anh rơi xuống, nắm chặt tay của mẹ, khổ sở run rẩy gọi nhỏ “Mẹ, mẹ vì sinh ra con mà phải chịu nhiều tội như vậy. Cho dù xảy ra bất cứ chuyện gì … Ít ra … Vì hạnh phúc chúng con, mẹ cố chịu đựng một chút. Mẹ.”

Trang Minh Nguyệt chỉ khép chặt hai mắt, nằm trên giường di động, cũng không nghe được tiếng khóc khổ sở của con trai, tùy ý để cho linh hồn tiếp tục trôi khỏi thân thể, đuổi theo sinh mạng cuối cùng, đi tới lối đi trắng xóa.

“Mẹ, con vẫn luôn bảo vệ mẹ, nhưng con vẫn để cho mẹ bị thương, thật xin lỗi.” Hàn Văn Hạo nắm chặt tay của mẹ, hối hận cúi đầu rơi lệ, lúc ấy mẹ vì mình cho nên lựa chọn ích kỷ quỳ gối van xin bạn thân, làm thương tổn cuộc đời của bạn thân, làm thương tổn cuộc đời của mình. Hàn Văn Hạo nghĩ đến mọi chuyện, lại đau lòng khổ sở, cuộc đời của mình vẫn đè nén chỉ vì để cho mẹ có thể yên tâm, nhưng hôm nay, món nợ sinh mạng theo đuổi đến rồi, nếu có thể, mình tình nguyện thay mẹ chịu đựng tất cả.

Bác sĩ và y tá nhanh chóng đẩy giường di động đi tới trước phòng cấp cứu, nhanh chóng đẩy mọi người ra khỏi phòng cấp cứu, sau đó cửa phịch”một tiếng, đóng chặt, ngăn cách Trang Minh Nguyệt cùng mọi người bên ngoài, mọi người rơi lệ nhìn ánh đèn đỏ sáng lên, khổ sở bất đắc dĩ, vào lúc này chỉ đành phải yếu đuối giao một chút hy vọng cho Thượng Đế.

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

error: Alert: Content is protected !!