Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 608

Chương 608: VĨNH VIỄN

Thời gian từng phút trôi qua, sinh mạng nghiêm trọng và nặng nề, áp lực nặng nề đè lên mỗi người.

Hàn Văn Vũ và Hàn Văn Kiệt ngồi ở trên ghế, cùng lặng lẽ rưng rưng, Hàn Trí Trung giống như trong một đêm già đi mười tuổi, gương mặt đau khổ, nén nước mắt, mỗi lần suy nghĩ, nước mắt cũng run rẩy trong vành mắt, Hạ Tuyết vừa lau nước mắt, ngồi bên cạnh Hàn Trí Trung, mặc dù không dám đến gần ông già này, nhưng vẫn rất quan tâm và thương yêu, Hàn Văn Hạo một mình đứng cạnh cửa phòng cấp cứu, nghĩ tới mạng sống của mẹ đang bị đe dọa ở bên trong, trái tim của anh bị bóp chặt thành một khối, nhớ lại từ khi mình bắt đầu hiểu chuyện, mẹ luôn ở trước mặt của mình, dịu dàng thương yêu nở nụ cười, giống như từ trong nụ cười của bà không nhìn ra bất kỳ điều gì không như ý, thỉnh thoảng bị uất ức, trở về phòng len lén khóc thút thít, anh đau lòng thay mẹ, lúc đi đến phòng, bà lập tức lau khô nước mắt, quay đầu nghẹn ngào nhìn mình, miễn cưỡng cười nói: “Mẹ không có gì, cha của con không phải cố ý, chẳng qua tâm trạng của ông ấy không tốt, con không cần suy nghĩ quá nhiều.”

Hàn Văn Hạo siết chặt quả đấm, một cỗ thù hận ở trong thân thể anh càng lúc càng bành trướng, trong lồng ngực phát ra hơi thở nặng nề, anh tức giận cúi đầu, hai mắt rưng rưng, sắc mặt co quắp nói: “Rốt cuộc tôi phải tha thứ thế nào đây? Cho dù cậu làm ra chuyện gì, tôi đều có thể tha thứ, nhưng cậu không thể làm tổn thương mẹ tôi, cậu đã chịu đau khổ lớn như vậy, sao lại không hiểu, ở trong lòng một đứa con, người mẹ quan trọng đến cỡ nào?”

Trong lòng Hàn Văn Hạo đau đớn kịch liệt, hai mắt nhắm lại, nước mắt khổ sở rơi xuống.

“Rốt cuộc vì sao mẹ muốn tự tử? Tại sao? Ngày hôm qua, anh còn nhìn thấy mẹ thật tốt mà, gần đây chúng ta không phải thường về nhà sao?” Hàn Văn Vũ nghẹn ngào ngẩng đầu, nhìn người nhà, ngạc nhiên hỏi.

Hàn Văn Kiệt không trả lời được, Hàn Trí Trung không trả lời được.

“Anh cả.” Hàn Văn Vũ nhẹ nhàng gọi anh trai.

Hàn Văn Hạo không lên tiếng, chỉ đưa lưng về phía người nhà.

Hàn Văn Kiệt hiểu anh trai, ngẩng đầu, nhìn bóng lưng của anh hỏi: “Anh cả, anh biết không? Anh biết vì sao mẹ muốn chết?”

Hàn Văn Hạo không lên tiếng, vẫn im lặng chờ đợi, quả thật, Cục trưởng Cục cảnh sát dẫn những người liên can nhanh chóng đi tới, ông ta tiếp nhận yêu cầu của Hàn Văn Hạo, vào trong phòng điều tra, không ngờ nhanh như vậy đã có đáp án, ông ta khẽ gật đầu chào Hàn Trí Trung cùng đám người Hàn Văn Kiệt, rồi cầm tài liệu im lặng đi tới trước mặt của Hàn Văn Hạo, Hàn Văn Hạo chậm rãi nhận lấy tài liệu, hai mắt rưng rưng, khổ sở nắm chặt túi giấy, cũng không nói gì.

Cục trưởng Cục cảnh sát lập tức xoay người trầm trọng đi khỏi.

“Anh cả, rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Cục trưởng Cục cảnh sát tới đây làm gì? Có phải có liên quan đến mẹ không?” Hàn Văn Vũ căng thẳng hỏi.

Hàn Trí Trung cũng nhanh chóng đứng lên, trầm giọng hỏi con trai: “Văn Hạo … Nói thật cho cha biết, rốt cuộc xảy ra chuyện gì?”

Hạ Tuyết cũng mờ mịt nhìn Hàn Văn Hạo, không hiểu hành động của anh.

Hàn Văn Hạo không lên tiếng, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay nắm chặt phần tài liệu kia, nghĩ tới mạng sống của mẹ đang bị đe dọa ở trong phòng cấp cứu, cha đã lớn tuổi phải làm sao? Mẹ chết, có lẽ vì che giấu cha sự thật nào đó, nguyện ý để cho chồng có thể bình an ở tuổi già, một mình xuống địa ngục chuộc tội, nhưng người cha này, cho dù anh và cha có nảy sinh ra bao nhiêu mâu thuẫn, dù sao đi nữa ông cũng là cha của mình, từ nhỏ dốc lòng nuôi dạy, quan hệ máu mủ, đời đời kiếp kiếp cũng tràn đầy yêu thương.

Hàn Văn Hạo cúi đầu, khuôn mặt vẫn khổ sở co quắp, anh thầm nghĩ phải bảo vệ tốt cho cha mẹ của mình, ngăn cản một chút bí mật ở ngoài cánh cửa hạnh phúc, trả lại cho ông cuộc sống trọn vẹn, mình chịu bao nhiêu khổ sở cũng nguyện ý.

“Văn Hạo …” Hàn Trí Trung đến gần Hàn Văn Hạo, đau lòng gọi: “Rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Nói cho cha biết …”

Hàn Văn Hạo vừa muốn xoay người, lại phát hiện ánh đèn trước cửa đã chuyển từ đỏ sang màu xanh lá, anh lập tức đứng thẳng người, cả nhà cũng nhào qua, nhìn cánh cửa chính phòng cấp cứu chậm rãi mở ra, bác sĩ cởi ra khẩu trang, Hàn Văn Kiệt cố nén nước mắt, tiến lên phía trước, nhìn bác sĩ, vội vàng hỏi: “Thế nào? Giáo sư Lưu.”

Giáo sư Lưu trầm trọng nhìn mọi người, thở dài nói: “Bởi vì bà Hàn vốn đã có thói quen dùng thuốc ngủ, hơn nữa liều dùng cũng không ít, trước khi chưa tự tử, thân thể đã có một bộ phận tổn thương, lần này uống trên trăm viên thuốc ngủ, ngũ tạng lục phủ càng yếu hơn, còn phá vỡ thần kinh não, tiểu não sẽ có khả năng bị mất trí nhớ vĩnh viễn.”

Hàn Văn Kiệt trợn to hai mắt, nước mắt rơi xuống.

“Rốt cuộc là còn sống không?” Hàn Trí Trung căng thẳng nhìn bác sĩ, đau lòng hỏi.

Bác sĩ nhìn Hàn Văn Kiệt đang đau lòng và kinh ngạc đến ngây người, rồi nhìn Hàn Trí Trung nói: “Nói cách khác, nếu trong vòng ba ngày, bà ấy không tỉnh lại, bà ấy sẽ tiến vào hai loại trạng thái, là người sống thực vật, hoặc là người bị ngớ ngẩn.”

“A …” Hàn Văn Hạo khổ sở điên cuồng hét lên, vung tay đấm mạnh vào cánh cửa thép màu trắng, máu tươi từ trong quyền tràn ra, anh đau lòng kêu to: “Mẹ … Mẹ …”

Hàn Văn Vũ và Hàn Văn Kiệt co quắp khổ sở bật khóc, tuyệt vọng khóc không thành tiếng, Hàn Trí Trung nghe được tình trạng của vợ mình, trái tim đột nhiên bị bóp chặt, nước mắt tuổi già rơi xuống, thê lương bật khóc: “Nhà họ Hàn chúng ta, rốt cuộc tạo nghiệt gì? Tại sao đến nông nỗi này? Có chuyện gì, đều là lỗi của tôi.”

Hạ Tuyết đỡ chặt Hàn Trí Trung, cũng đau lòng rơi lệ, lo lắng gọi nhỏ: “Cha giữ gìn thân thể.”

“Ông già này còn có cái gì mà giữ gìn? Người cũng không còn.” Hàn Trí Trung đau khổ, bật khóc, ông cũng chưa bao giờ nghĩ đến, có một ngày vợ sẽ rời khỏi mình, tuổi xế chiều thê lương, đau lòng nhớ tới nhiều năm qua, vợ như hình với bóng, đối với mình đủ loại dịu dàng và tỉ mỉ, nhẫn nại, ở trên thế giới này còn có một người như thế sao? Con cái đều trưởng thành rồi, đều có thế giới riêng, duy nhất ở lại làm bạn với mình chính là người bạn già này vẫn bị mình xem thường, nghĩ tới đây, Hàn Trí Trung đè chặt lồng ngực, cúi đầu nhỏ tiếng khóc.

Chiếc giường di động chậm rãi được đẩy ra ngoài, mọi người nhào về phía giường khóc lóc, nhìn Trang Minh Nguyệt sắc mặt tái nhợt nằm trên giường như người đã chết, không nhúc nhích, từ đây về sau, có thể là một người ngớ ngẩn, ba anh em nhìn thấy dáng vẻ của mẹ như vậy, đau lòng rơi lệ gọi: “Mẹ.”

“Mấy ngày này, mọi người cố gắng ở bên bà ấy trò chuyện với bà ấy, đánh thức đại não đã hôn mê của bà ấy, có lẽ còn có một chút cơ hội, đừng buông tha là được.” Giáo sư nói với mọi người.

Tất cả mọi người cũng rơi lệ nhìn Trang Minh Nguyệt ở trước mặt, nhất là Hàn Văn Vũ, khổ sở rống to: “Mẹ, rốt cuộc tại sao muốn tự tử? Tại sao?”

Hàn Văn Hạo cắn chặt răng, hai mắt phát ra ý muốn giết người khổng lồ, càng nắm chặt quả đấm, phát ra tiếng răn rắc đáng sợ.

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

error: Alert: Content is protected !!