Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 609

Chương 609: THÙ HẬN

Bên trong phòng bệnh, Hàn Văn Vũ và Hàn Văn Kiệt, Hàn Trí Trung, mọi người trông coi ở bên cạnh Trang Minh Nguyệt, tất cả đều im lặng rơi lệ, Hạ Tuyết cũng ở một bên, nhớ tới Trang Minh Nguyệt, càng đau lòng khó nhịn, nước mắt từng viên rơi xuống.

Hàn Văn Hạo ngồi ở trong phòng kín bên ngoài phòng bệnh, hai mắt rưng rưng, lạnh lùng mở tài liệu do Cục trưởng Cục cảnh sát đưa tới, quả nhiên nhìn thấy một tấm hình chưa cháy hết, đó là góc hình lúc Văn Giai chết thảm, ánh mắt anh rét lạnh, Nhậm Phong và Hứa Mặc ở phía sau, trầm trọng giải thích nói: “Lúc 12 giờ đêm, dì Lý nhận được một túi chuyển phát nhanh, cầm lấy túi tài liệu đưa đến trong tay bà chủ, đoán chừng bà chủ xem hình xong, quá mức tự trách, muốn lấy cái chết để chuộc tội.”

“Nhậm Phong.” Hàn Văn Hạo chậm rãi xem tài liệu, còn có báo cáo ADN của Trác Bách Quân và cha mình, bên trong ghi rõ điểm giống nhau, độ tương đồng 99,9% hai mắt anh thoáng qua buồn bã, nói: “Cậu nói cho tôi biết, cái gì gọi là sai? Cái gì gọi là đúng? Người tha thứ là đúng, người ích kỷ là sai sao?”

Nhậm Phong và Hứa Mặc cũng im lặng không lên tiếng.

Hi Thần nhìn Hàn Văn Hạo đau lòng nói: “Bên ngoài vẫn đồn đãi, Hàn tiên sinh ra tay độc ác, lòng dạ tàn nhẫn, không chừa đường lui, nhưng ở trong mắt của chúng tôi, vì ngài cứng rắn mới càng bảo vệ được nhiều người chúng tôi, tôi không biết nên nói thế nào, nhưng tôi cảm thấy Hàn tiên sinh làm tất cả mọi chuyện đều xuất phát từ tình yêu thật vĩ đại.”

Hàn Văn Hạo cười khổ, nhìn vào bảng báo cáo nói: “Thật sao? Nhưng tôi không bảo vệ được mẹ của tôi.”

Anh chậm rãi lật một tờ tài liệu, hai mắt lạnh lùng nhìn trên trang giấy A4 có một dòng chữ, đây là chữ viết ngược “Nếu muốn Văn Giai chết nhắm mắt thì bà phải chết đi.” Ngay lập tức, hai tròng mắt tức giận trào nước mắt, nghĩ đến người mẹ đáng thương, vì con hy sinh cả đời, cuối cùng bà chỉ có thể chịu đựng tiếng xấu, nhưng không ai lên tiếng nói một câu công bằng vì bà, nếu Thượng Đế không nói, Hàn Văn Hạo này sẽ báo mối thù này cho mẹ.

Hàn Văn Hạo nói xong, khẽ cắn răng, ánh mắt mãnh liệt lóe lên.

Hạ Tuyết cùng với Hàn Trí Trung, trông chừng Trang Minh Nguyệt, tâm trạng đã từ từ bình tĩnh, có chút lo lắng cho Hàn Văn Hạo, nhưng anh ở bên mẹ một chút, cũng đã cùng Nhậm Phong và Hứa Mặc trốn vào phòng kín, cô lo lắng đứng dậy, vừa mới đi ra phòng bệnh, cũng đã nhìn thấy ánh mắt của Hàn Văn Hạo tràn đầy ý muốn giết người, nhanh chóng đi ra ngoài, trong lòng của cô không khỏi run lên, chạy thật nhanh đi theo Hàn Văn Hạo ra trước vườn hoa, đi qua cây cầu nhỏ nước chảy, cô lớn tiếng gọi Hàn Văn Hạo: “Văn Hạo … Anh muốn đi đâu? Vừa rồi ánh mắt của anh thật đáng sợ … Nói cho em biết, anh muốn đi đâu?”

Hàn Văn Hạo nắm chặt quả đấm, đứng tại chỗ, hai mắt lại lóe lên ánh sáng thù hận, rồi khổ tâm đè xuống, hơi nghiêng mặt, trầm giọng nói: “Không có gì, em trở về chăm sóc mẹ, trò chuyện với mẹ, anh xử lý xong chuyện sẽ trở lại ngay.”

“Văn Hạo …” Hạ Tuyết căng thẳng đi tới trước mặt của anh, đau lòng nói: “Anh nói cho em biết, anh muốn đi đâu? Phần tài liệu kia, nói cái gì vậy?”

Hàn Văn Hạo không lên tiếng, chỉ cắn chặt răng …

Hạ Tuyết ở trong bóng tối, nhìn bóng lưng cứng rắn của Hàn Văn Hạo, nghẹn ngào nói: “Văn Hạo, oán thù báo đến khi nào hả? Em mặc kệ trong lòng của anh có bao nhiêu thù hận, mẹ đang hôn mê, trước hết hãy để cho bà yên lòng ra đi, có lẽ bà chỉ muốn yên lặng ra đi, nhưng anh lại tạo thêm chuyện phiền toái, không phải uổng phí khổ tâm của bà sao, cho dù xảy ra chuyện gì, thù hận đều là thứ đáng sợ nhất. Nó có thể hủy diệt linh hồn con người, mặc dù em không biết xảy ra chuyện gì, nhưng em biết, anh sẽ làm chuyện rất nguy hiểm … Đừng vào lúc này đi làm chuyện không thể bù đắp, chỉ có thể nhất thời phát tiết mối hận trong lòng, đừng như vậy, anh còn có em, còn người nhà của anh, đừng để thù hận che kín trái tim của anh, không phải ông nội đã nói rồi sao? Khuyên anh phải có lòng khoan dung.”

“Đừng nói với anh phải có lòng khoan dung …” Hàn Văn Hạo tức giận quay đầu lại, nhìn Hạ Tuyết cao giọng rống lên: “Cũng là bởi vì lúc đầu anh tha thứ cho người ta, tạm tha thứ cho người ta, anh đã bỏ qua cho cậu ta … Cũng bởi vì anh là anh em của cậu ta, cùng một cội sinh ra. Anh em tương tàn. Anh đã cho cậu ta cơ hội tỉnh lại … Nếu đòi nợ, ở trước mặt của anh, hỏi anh … Anh sẽ cho … Nhưng không phải ở trong bóng tối giở thủ đoạn, nếu cậu ta muốn ở trong bóng tối giở thủ đoạn, vậy chúng tôi cũng chỉ có thể ở trong bóng tối giải quyết vấn đề … Tánh mạng của cậu ta đều ở trong tay anh. Trong thế giới của cậu ta đã có thù hận, tại sao anh còn phải tha thứ cho một người có thù hận? Anh không tha thứ cho cậu ta … Anh đau lòng cho mẹ, có thể ba ngày sau, bà ấy biến thành người sống thực vật … Người sống thực vật.”

Trong lòng của Hàn Văn Hạo thoáng qua một cơn đau đớn, nước mắt của anh rơi xuống, giống như một đứa bé đau lòng nói: “Người sống thực vật, so với cái chết còn đáng thương hơn, chuyện này đối với người làm con làm sao chịu đựng? Rốt cuộc bà ấy làm sai chuyện gì? Bà ấy cũng chỉ vì con của mình cầu xin một người phụ nữ, xem trọng sinh mạng mà thôi. Lúc đó, bà ấy cũng không biết dì Văn Giai đã mang thai, tại sao muốn đem tất cả tổn thương của mọi người đổ trên người của mẹ anh, đó chỉ là một lần dũng cảm cuối cùng trong cuộc đời của bà ấy. Anh thương xót mẹ vì sinh anh ra, bà phải biến thành một người ngớ ngẩn …”

Hạ Tuyết khổ sở bước lên, từ phía sau ôm Văn Hạo vào lòng, khóc nói: “Văn Hạo, em biết trong lòng của anh đau khổ biết bao nhiêu?”

“Nhưng anh không biết … Loại đau đớn này, cả đời cũng không có cách nào xóa hết … Chúng ta cũng không được hạnh phúc nữa … Đối mặt tình huống này của mẹ, chúng ta còn có thể hạnh phúc sao? Chúng ta cũng không hạnh phúc được nữa …” Hàn Văn Hạo chợt giãy giụa mở tay Hạ Tuyết, bước nhanh đi về phía trước …

“Đây là mẹ muốn sao? Là mẹ muốn sao?” Hạ Tuyết nhìn Hàn Văn Hạo, lớn tiếng khóc: “Nếu bà muốn anh trả thù, bà cũng sẽ không lựa chọn cái chết. Bà muốn kết thúc cuộc sống của mình. Muốn mọi người sống thật tốt … Nhưng anh thì sao? Anh muốn đi báo thù, em không ngăn cản, nhưng chờ mẹ tỉnh lại, anh hỏi mẹ đi … Hỏi mẹ một chút, rốt cuộc có muốn anh báo thù cho mẹ không?”

Hai mắt Hàn Văn Hạo lạnh lùng, nhớ tới nụ cười ẩn nhẫn của mẹ, trái tim của anh đau đớn kiệt liệt: “Mạng của anh là cha mẹ cho. Nếu anh không báo được thù này, anh sẽ hổ thẹn công ơn nuôi dưỡng của mẹ. Nếu quả thật gặp chuyện không may, anh trả lại mạng cho bà …”

Anh nói xong, lập tức bước nhanh đi về phía trước.

“Văn Hạo …” Hạ Tuyết đau lòng gọi: “Đừng đi … Đừng để cho thù hận, không ngừng lặp lại … Văn Hạo …”

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!