You dont have javascript enabled! Please enable it!

Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 610

Chương 610: CÙNG ĐI

Khách sạn, phòng tổng thống!

Bên ngoài tiếng gõ cửa ầm ầm vang dội, Thanh Nhã vội vàng mang theo hai người người giúp việc đứng dậy mở cửa, liếc mắt một cái nhìn thấy Hạ Tuyết đứng ở cửa, khóc không thành tiếng kêu lên: “Daniel đâu?”

Thanh Nhã giật mình, lập tức đỡ Hạ Tuyết nói: “Hạ tiểu thư, cậu chủ đang nghỉ ngơi, cô chờ một chút, chúng tôi lập tức đi gọi cậu ấy!”

Cô nói xong, vừa muốn xoay người, cũng đã nhìn thấy Daniel mặc đồ ngủ màu trắng, khoác áo ngủ màu xám tro, đôi mắt lim dim có chút buồn ngủ, nhưng vẻ mặt ngưng trọng đi ra, hiển nhiên là nghe được tiếng của Hạ Tuyết, thấy cô đứng ở cửa khóc ngất, hoảng sợ đến cả người run rẩy, ngoài cửa sổ, bông tuyết bay phất phới, anh nhíu chặt mày đi đến trước mặt của Hạ Tuyết nói: “Tuyết, em làm sao vậy?”

“Anh giúp em đi, Daniel, em cầu xin anh giúp em đi.” Hạ Tuyết khóc đến không thành tiếng, nắm chặt tay Daniel nói: “Văn Hạo đã xảy ra chuyện!”

Daniel vừa nghe, liền lập tức đỡ Hạ Tuyết ngồi trên ghế sa lon, cũng hơi căng thẳng hỏi: “Em đừng khóc! Hiện tại phải giải quyết vấn đề, em cố gắng bình tĩnh!”

Hạ Tuyết nghe Daniel nói, cố gắng đè nén lo lắng trong lòng, nhìn anh rơi lệ nói: “Hôm nay mẹ của Văn Hạo uống thuốc ngủ tự tử!”

“WHAT?” Daniel khiếp sợ nghe chuyện này: “Tại sao phải như vậy?”

“Em cũng không rõ sự thật thế nào! Chỉ cảm giác mơ hồ có chuyện lớn xảy ra, mẹ Văn Hạo uống thuốc ngủ tự tử, mặc dù được cứu trở sống, nhưng bác sĩ nói có khả năng rất lớn có thể sẽ biến thành người sống thực vật, chỉ cần ba ngày sau, không tỉnh lại thì cả đời cũng sẽ không tỉnh lại” Hạ Tuyết vừa nói vừa không nhịn được khóc rống lên.

“Chúa ơi!” Daniel nghe xong, nhanh chóng bảo Thanh Nhã cũng đang ở trong khiếp sợ, nói: “Lập tức thông báo cho mẹ! Để cho bà mau sớm đến bệnh viện thăm dì Trang!”

“Vâng!” Thanh Nhã bước nhanh đi ra ngoài!

Daniel quay đầu lại nhìn Hạ Tuyết, sốt ruột hỏi: “Sau đó Tổng Giám đốc Hàn xảy ra chuyện gì?”

“Sau đó tất cả người nhà họ Hàn suy sụp! Nhất là Văn Hạo, trong lúc anh ấy đang chờ mẹ cấp cứu, sau khi cầm tài liệu phá án của Cục trưởng Cục cảnh sát đưa đến, liền bước nhanh đi ra ngoài, trong miệng cứng rắn nói cùng một cội sinh ra, anh em tương tàn, sau đó còn nói không thể tha thứ cho người mang thù hận trong lòng, anh ấy mang theo tâm trạng rất bi phẫn và trả thù, rời khỏi! Daniel, em lo lắng Văn Hạo sẽ xảy ra chuyện, em cũng không hy vọng chuyện cũ của chúng tôi lại tạo ra nghiệt nữa!” Hạ Tuyết gần như sụp đổ nhìn Daniel nói!

Daniel bình tĩnh suy nghĩ một chút, lập tức cầm điện thoại lên, chờ điện thoại của bên đối phương nối thông, liền trầm giọng nói: “Lập tức nói thư ký Tả An Na của Hàn Văn Hạo tới gặp tôi!”

Sau khi anh đặt điện thoại xuống, liền quay đầu lại nhìn Hạ Tuyết ngồi trên ghế sa lon rơi lệ khóc rống, trong lòng anh đau nhói, ôm nhẹ cô vào trong ngực, vỗ nhẹ lưng của cô, nói: “Bảo bối, em hãy nghe anh nói, em đã trải qua nhiều chuyện như vậy, vẫn không rõ đạo lý sao? Thế giới này cũng bởi vì có mâu thuẫn mới có xung đột, bây giờ chúng ta có thể làm chính là giải quyết mâu thuẫn, trước mắt mâu thuẫn ở chỗ, không phải ai là kẻ địch của ai, cũng không phải ở trong thế giới của bọn họ có thân thế mơ hồ, mà là dì Trang.”

Hạ Tuyết buông nhẹ lồng ngực Daniel, ngẩng đầu lên, đôi mắt đẫm lệ nhìn Daniel.

Daniel ôm chặt thân thể Hạ Tuyết, sắc mặt nghiêm túc nói: “Không phải bác sĩ đã nói dì Trang vẫn có cơ hội tỉnh lại sao? Cho dù cơ hội này rất nhỏ, cũng không thể bỏ qua! ! Em cùng tất cả người nhà họ Hàn phải nghĩ cách làm cho dì Trang tỉnh lại, như vậy chúng ta mới có thể giải quyết mâu thuẫn tốt hơn! Chắc rằng Tổng Giám đốc Hàn là một người vô cùng có trách nhiệm? Anh ấy trơ mắt nhìn mẹ tự tử thành người sống thực vật, bất cứ ai cũng không có cách nào bình tĩnh! Nhưng cho dù anh ấy muốn trả thù như thế nào đi nữa, anh ấy cũng tuyệt đối là một người thông minh tuyệt đỉnh và cơ trí, tự có kế hoạch của mình, cho nên tạm thời không có việc gì, em yên tâm đi!”

Hạ Tuyết thở hổn hển, cố gắng đè xuống khủng hoảng trong lòng, suy nghĩ chuyện này.

“Hạ Tuyết!” Daniel lại nắm chặt bả vai của cô nói: “Thời gian đã không còn nhiều! Em nhớ kỹ, phải làm một cô gái kiên cường sau lưng Tổng Giám đốc Hàn, chỉ có kiên cường và dũng cảm cùng trí tuệ của mình, em mới có thể đứng ở bên cạnh anh ấy cả đời, giống như lúc em đã ở trên sân khấu nhận giải thưởng, anh ấy vẫn luôn ở dưới sân khấu, canh giữ bảo vệ cho em! ! Em nhất định phải giúp anh ấy hóa giải mâu thuẫn lần này! !”

Hạ Tuyết cắn nhẹ môi dưới, hai mắt lóe lên!

Tiếng gõ cửa gấp rút vang lên, sắc mặt của Tả An Na tái nhợt đi vào, nhìn Daniel và Hạ Tuyết, có chút căng thẳng gọi nhỏ: “Tổng Giám đốc, Hạ tiểu thư.”

Khuôn mặt Daniel lạnh lùng, nghiêm túc nhìn Tả An Na nói: “Nói! Tổng Giám đốc Hàn đã xảy ra chuyện gì?”

Tả An Na do dự một lát, không biết nên nói hay không!

“Nói! !” Ánh mắt Daniel lạnh lẽo, lộ ra khí thế không thể kháng cự!

Tả An Na không có cách nào, đành phải ở trong đêm tuyết rơi đầy, kể lại chuyện cũ của Trác Bách Quân và Văn Giai, cùng kế hoạch báo thù của Hàn Văn Hạo, nói ra tất cả! Daniel và Hạ Tuyết nghe xong, tương đối khiếp sợ, nhất là Hạ Tuyết, cô bật khóc, đau lòng cho Hàn Văn Hạo nói: “Không trách được, không trách được anh ấy cắn răng, nắm chặt tài liệu không buông tay, chính là không muốn để cho cha sau khi nhìn thấy sẽ đau lòng, cha cũng sẽ không chịu nổi!”

Daniel lập tức nhìn Hạ Tuyết nói: “Thời gian không còn nhiều! ! Mau đi xem dì Trang một chút, nghĩ cách đi! Anh phải đi Hàn thị một chuyến! ! Ngăn cản mọi chuyện! Nếu Tổng Giám đốc Hàn và Trác Bách Quân thật sự là anh em ruột, như vậy lần tỷ thí này đối xử với cha mẹ chồng của em đều là một chuyện tàn nhẫn! ! Mau lên! ! Chúng ta chia nhau làm việc!”

Hạ Tuyết không có cách nào, chỉ đành phải gật đầu! !

***

Tuyết vẫn thật dịu dàng rơi xuống, nhưng không ai biết có đôi khi nó rất mơ mộng, đáng yêu, có đôi khi lại mâu thuẫn cất giấu quá nhiều tính toán và âm mưu!

Trác Bách Quân ôm nhẹ Tĩnh Đồng nằm trên giường, cùng nhau nhìn thế giới ngoài cửa sổ, cũng hơi nở nụ cười, Trác Bách Quân nhẹ nhàng hôn trên mặt Tĩnh Đồng, cảm xúc nói: “Thích tuyết rơi không?”

“Ừm.” Tĩnh Đồng mỉm cười, tựa vào trong ngực Trác Bách Quân, cũng ngửi được mùi hương của Trầm Ngọc Lộ trong ngực của anh, sắc mặt cô bình tĩnh, hai mắt dịu dàng khẽ chớp, ôm anh chặt hơn, dịu dàng nói với anh: “Hôm nay anh và chị Ngọc Lộ đi đâu vậy?”

Ánh mắt Trác Bách Quân hơi lạnh lùng, vuốt nhẹ cánh tay của cô nói: “Đi ra ngoài tạm biệt.”

“Tạm biệt?” Tĩnh Đồng tò mò ngẩng đầu lên, nhìn Trác Bách Quân hỏi: “Tạm biệt cái gì?”

Trác Bách Quân mỉm cười nhìn Tĩnh Đồng nói: “Anh đã chán ghét ở lại Trung Quốc, anh muốn trở về Nhật Bản.”

Thân thể Tĩnh Đồng chợt cứng ngắc, ngẩng đầu lên mờ mịt nhìn Trác Bách Quân nói: “Có thật không? Anh muốn trở về? Vậy em làm sao?”

Trác Bách Quân hôn nhẹ lên khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng của cô, véo nhẹ cằm của cô nói: “Dĩ nhiên cùng em bỏ hết mọi thứ nơi này đi theo anh, em vốn đã có visa Nhật Bản, chúng ta đi Nhật Bản, đi Hokkaido, nơi đó có con đường ngô đồng thật dài, còn có bờ biển lãng mạn hai bên đường, mùa đông tuyết rơi, chúng ta cùng nhau tắm suối nước nóng, mùa hè chúng ta cùng đi thăm hòn đảo đẹp nhất, được không?”

Tĩnh Đồng đột nhiên cười nhỏ, ôm chặt Trác Bách Quân, cười ngọt ngào nói: “Tốt.”

“Ba ngày sau, là ngày 18, hai giờ chiều chúng ta gặp nhau ở phi trường, mấy ngày nay anh trở về công ty sắp xếp công việc một chút, bỏ hết mọi chuyện, cùng em rời khỏi.” Trác Bách Quân sâu kín nói.

Tĩnh Đồng ngẩng đầu nhìn Trác Bách Quân, thật lòng cười nói: “Thật muốn em cùng đi sao?”

“Ừ, chúng ta trở về Nhật Bản sống bên mẹ.” Trác Bách Quân mỉm cười nói xong, liền cầm ly nước ấm nói: “Được rồi, lúc nảy còn nói khát nước, mỗi lần hôn em xong, đều nói khát nước, con thỏ nhỏ kì lạ.”

Tĩnh Đồng nở nụ cười, sau đó uống xong ly nước kia.

Trác Bách Quân nhìn Tĩnh Đồng thuận lợi uống ly nước xong, đột nhiên nở nụ cười, trong ánh mắt xuất hiện ánh sáng chết chóc, dần dần, anh nhìn trên mặt Tĩnh Đồng hơi chút co quắp, nhìn mình, hai mắt hơi lộ ra một chút hơi nước mộng ảo, cuối cùng lòng bàn tay mềm nhũn, ly nước tuột xuống, “Soảng” một tiếng, vỡ vụn ở bên giường, hai mắt từ từ nhắm lại, giống như cánh hoa anh đào rơi, nằm ở trên giường, mái tóc đen mềm mại bung xõa ra trên ra giường, khóe miệng tràn ra máu tươi.

Thân thể Trác Bách Quân run rẩy, thở hổn hển, nước mắt buồn bã rơi xuống, anh không dám nhìn Tĩnh Đồng, chỉ khóc nói: “Tĩnh Đồng, em chờ anh, rất mau anh sẽ tới tìm em, chúng ta cùng đi.”

Người của tổ chức, rốt cuộc đẩy cửa đi vào, nhìn cô gái bên cạnh Trác Bách Quân, khóe miệng tràn ra tia máu, hai mắt nhắm lại, bình thản nằm trên giường, sắc mặt dần dần tái nhợt như đã chết, sắc mặt của bọn họ cứng rắn, nói: “Chỉ cần cô ta chết! Hành động của chúng ta sẽ bắt đầu! !”

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!