Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 613
Ân Tuệ từ trong phòng thư ký đi ra, bình thường lúc Tả An Na không có ở đây, cô sẽ thay thế Tả An Na xử lý công việc quan trọng của công ty, cô nhanh chóng mang tài liệu từ bên Italy truyền tới, đưa vào cho Hàn Văn Hạo nói: “Bây giờ là 12 giờ ở Italy, theo căn dặn của anh và Tổng Giám đốc Daniel, đã mời truyền thông công bố tin tức kế hoạch đầu tư khách sạn mới nhất.”
Sophie cũng đi tới, nói: “Đã báo cho Đại sứ quán Pháp ở Italy, tất cả phối hợp với chúng ta, trong buổi họp báo cùng ngày, được bảo vệ nghiêm ngặt …”
Ánh mắt Hàn Văn Hạo chợt lóe, tàn nhẫn nói: “Chỉ cần bọn họ hành động, kế hoạch của chúng ta sẽ thành công một nửa.”
Hứa Mặc nhanh chóng đi tới, nhìn Hàn Văn Hạo nói: “Tổng Giám đốc, người của chúng ta đang toàn lực tìm kiếm Trác Bách Quân, tạm thời không có tung tích. Nhưng rất nhanh sẽ có tin tức, hôm nay từ phi trường phát ra tin tức, biểu hiện thật sự có một bộ phận tổ chức Yamamoto Ichirou tiến vào Trung Quốc.”
Mặc Nhã cũng đi tới, nhìn Daniel nói: “Cậu chủ, cậu đã căn dặn tất cả nhân viên giám sát ở các nơi trên thế giới, nghiêm ngặt giám sát công việc xong rồi, cũng đã mời chuyên gia gỡ bom, đặc biệt kiểm tra nơi đó, tất cả bình thường …”
“Các người ra ngoài trước đi.” Daniel bảo bọn họ.
“Vâng …” Mọi người cùng đi ra ngoài.
Daniel quay đầu lại, nhìn Hàn Văn Hạo chân thành nói: “Tổng Giám đốc Hàn, anh thật sự muốn cùng Trác Bách Quân phân cao thấp sao? Anh có nghĩ tới chuyện này hẳn nên nói cho một người biết hay không?”
Hàn Văn Hạo không lên tiếng, im lặng ngồi trên ghế sa lon, không nói được lời nào.
“Anh cần nói chuyện này cho cha của anh, dù sao Trác Bách Quân cũng là con của ông ấy, một người cha đối với con của mình đều có kỳ vọng cao hơn người mẹ, dĩ nhiên chúng ta không có cách nào hóa giải chuyện gì, nhưng chuyện này không phải nên để cho bác Hàn cho con mình một lời giải thích sao? Loại oan oan tương báo đến khi nào mới dứt?” Daniel nhìn Hàn Văn Hạo khổ tâm khuyên.
Rốt cuộc, Hàn Văn Hạo ngẩng đầu lên nhìn Daniel, giống như người tri kỹ tốt nhất trong đời, nói: “Daniel, nếu cha của anh đã từng làm thương tổn một người phụ nữ, mà người phụ nữ đó vẫn yêu ông ấy, hoặc người phụ nữ đó vẫn yêu cho đến bây giờ, nhưng ông ấy phát hiện bởi vì sai lầm năm đó làm cho người phụ nữ kia ôm hận ra đi, cuối cùng đã bị người cưỡng bức đến chết, anh cảm thấy cha của tôi sẽ làm thế nào?”
Daniel nhìn Hàn Văn Hạo, người đàn ông này gánh chịu trách nhiệm nặng nề, ánh mắt rối rắm, có chút đau lòng, anh cúi đầu, im lặng không lên tiếng.
Trong hai tròng mắt Hàn Văn Hạo thoáng qua một chút tức giận và đau lòng, lại chậm rãi nói: “Có lẽ rất nhiều người trên đời đều cảm thấy tôi nên nói chuyện này cho cha tôi biết, để cho ông ấy gánh chịu một phần trách nhiệm, nhưng ông ấy khác với mẹ của tôi, ông ấy yêu dì Văn Giai, yêu khắc cốt ghi tâm như vậy, giống như tình yêu của tôi và Hạ Tuyết, những năm tháng tuổi già của ông ấy, tôi có thể nói cho ông ấy biết tất cả sao? Mặc dù tôi cũng không định che giấu ông ấy.”
Daniel ngẩng đầu nhìn Hàn Văn Hạo.
Hàn Văn Hạo cắn răng, hai mắt rưng rưng, lồng ngực phập phồng mãnh liệt, nói: “Mà tôi không muốn cha của tôi có thể sẽ giống mẹ của tôi, khi biết được sự thật, sẽ kết thúc tính mạng của mình, đó là vì cái gì? Đó là không thể chịu đựng nổi đau trong cuộc đời. Tôi cũng đau lòng cho dì Văn Giai, bởi vì mẹ tôi nhất thời yếu đuối mà tạo ra chuyện đau khổ nhất trong cuộc đời người, cho nên tôi biết tất cả chuyện Trác Bách Quân làm, bao gồm tàn nhẫn phá hủy đứa con của tôi trong bụng Thư Lôi, sau đó giết Hạ Tuyết và Hi Văn. Thận trọng, từng bước, lòng dạ cũng rất tàn nhẫn… Anh có nghĩ tới chúng tôi cùng một cội sinh ra hay không? Tôi lần lượt lựa chọn tha thứ, tôi còn phải nhượng bộ thế nào nữa? Mọi chuyện hôm nay cũng bởi vì hai chữ thù hận mà khiến cho nhiều người bị tổn thương như vậy … Cũng bởi vì thù hận mà khiến cho tất cả mọi thứ, đáng lẽ tốt đẹp, tất cả đều tan vỡ … Vận mệnh của tôi, lúc mẹ của tôi biến thành người sống thực vật, tất cả đã vỡ nát. Tôi thống hận chính mình, hận bản thân tôi nhất thời mềm lòng, muốn cho người anh em này một chút thời gian, để cho Tĩnh Đồng ở lại bên cạnh cậu ta, nhưng cuối cùng tôi mất đi một thuộc hạ thân tín. Ngay cả Tĩnh Đồng, cậu ta cũng đành lòng sát hại … Nếu hôm nay tôi lại mềm lòng nữa, để cho người bên cạnh tôi chịu đả kích, tôi phải làm thế nào để không phụ công dưỡng dục của cha mẹ tôi nhiều năm? Làm thế nào để không phụ lòng của những thuộc hạ vẫn trung thành với tôi? Nếu anh là tôi, anh có dũng khí nói cho người đã chịu đủ đả kích, rũ lòng thương xót mạng của cha mình không? Cho dù ông ấy đã từng phạm phải lỗi lầm gì, ông ấy cũng là cha của tôi … Tôi muốn bảo vệ cha của tôi mà thôi, cho dù trong chuyện này, chúng ta làm thế nào để hóa giải thù hận, tôi cũng muốn tạm bảo vệ cha của tôi, bởi vì tôi sắp mất đi mẹ của tôi, tôi không muốn cha của tôi lại chịu đựng mọi thứ nữa. Bao nhiêu năm trước, ông ấy có lỗi gì? Lỗi chính là ông ấy chân thành yêu một cô gái …”
Daniel cắn răng, hai mắt đỏ thắm, thở dốc một hơi.
Trong tròng mắt Hàn Văn Hạo lóe lên một cỗ hận thù mãnh liệt, gương mặt co quắp, nhớ dáng vẻ đáng thương của mẹ nằm ở trên giường, tim của anh chợt đau nhói, đau lòng nói: “Tôi làm sao không biết, Trác Bách Quân đã từng chịu tổn thương, khó có thể phai mờ … Chính bởi vì thương tiếc một chút, tôi bỏ qua nổi hận giết vợ con của tôi, thử tiếp xúc cùng chú ấy, bởi vì cùng một cội sinh ra, muốn trả lại cho chú ấy một cuộc sống tươi sáng … Rót cho chú ấy dòng máu hoàn toàn mới… Tôi có thể cho chú ấy tất cả, bắt đầu từ tôi … Tôi thay cha mẹ của tôi gánh chịu một chút. Tôi thay cha mẹ của tôi chuộc tội … Nhưng chú ấy bị thù hận che mờ hai mắt … Nếu bây giờ, tôi không phá tan chuyện này, thù hận sẽ kéo dài đời đời kiếp kiếp, cho dù tôi bất chấp tất cả, bao gồm tính mạng của tôi. Tôi cũng muốn ngăn chặn thù hận lần này …”
Rốt cuộc, Daniel đã hiểu rõ, ngẩng đầu, lo lắng nhìn Hàn Văn Hạo, nói: “Anh muốn làm gì?”
Hai mắt Hàn Văn Hạo rét lạnh, nắm chặt tay vịn ghế sa lon, vẻ mặt lạnh lùng nói: “Chúng tôi đều phải từ trong thế giới của nhau, đứng ra. Tìm ra nguyên nhân gốc rễ cuối cùng của thù hận này … Thời gian đã tới rồi, tất cả mọi chuyện cuối cùng sẽ được giải quyết …
Daniel không hiểu nhìn anh.
Hàn Văn Hạo ngẩng mặt lên, lại im lặng không lên tiếng, để cho giờ khắc cuối cùng này, giao phó cho thời gian thôi.
Related Posts
-
Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 565
Không có bình luận | Th8 11, 2017 -
Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 498
Không có bình luận | Th8 7, 2017 -
Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 580
Không có bình luận | Th8 11, 2017 -
Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 149
Không có bình luận | Th4 26, 2017
About The Author
megau1976
Tự kỷ như con khỉ...già.

