Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 616

Chương 616: AI SỐNG, AI CHẾT

Sáng sớm.

Hàn Văn Hạo và Daniel cùng trở lại trước cao ốc Hàn thị, liền nhìn thấy Ân Tuệ đã bước nhanh ra ngoài, nhìn Hàn Văn Hạo căng thẳng nói: “Tổng Giám đốc, Tổng Giám đốc Daniel, ở Italy vừa truyền đến tin tức, nói đúng 12 giờ trưa, thật sự có người của xã hội đen mang theo thuốc nổ lẻn vào, trước mắt đã bị đặc cảnh bắt được.”

Hàn Văn Hạo và Daniel lập tức vui mừng nở nụ cười, liền bước nhanh vào cao ốc Hàn thị.

Cửa chính phòng làm việc Tổng Giám đốc phịch một tiếng mở ra, Hàn Văn Hạo vừa đi vào vừa nhanh chóng giao cho Ân Tuệ, nói: “Lập tức nói cho tôi biết, người ở đâu để tôi tra hỏi … Đừng để cho bọn họ tiếp xúc với bất kỳ người ngoài…”

“Vâng …” Ân Tuệ lập tức đáp lời.

Hàn Văn Hạo quay đầu, ra lệnh cho Hứa Mặc và Nhậm Phong: “Một giờ sau, tung tin nói bên Italy đã có kết quả tra xét, kẻ phạm tội đã khai báo, bên cạnh nhanh chóng tìm được tổ chức xã hội đen ẩn nấp… Tin tức Trầm Ngọc Lộ giấu càng kín càng tốt…”

“Vâng.” Hứa Mặc cùng Nhậm Phong đi ra ngoài…

Daniel trầm tư một chút, hỏi Mặc Nhã: “Bà Trang ở bệnh viện là do những vệ sĩ kia trông coi, lập tức thông báo cho Cục trưởng Cục cảnh sát truyền tư liệu của những người liên quan ở bệnh viện vào trong cơ sở dữ liệu. Mau lên.”

Hàn Văn Hạo nói ngay: “Lúc vào bệnh viện, tôi đã loại bỏ toàn bộ những người liên quan đến bệnh viện rồi.”

“Đề phòng rủi ro.” Daniel lại lo lắng nói.

Hàn Văn Hạo nhìn về phía Daniel, trong lòng vô cùng biết ơn người đàn ông này, nhưng chỉ nói: “Daniel, thời gian này anh vất vả rồi. Tới đây là việc nhà của Hàn Văn Hạo tôi, anh không cần nữa tham gia.”

Daniel trầm trọng nhìn Hàn Văn Hạo, hiểu lời của anh, lại nói: “Tổng Giám đốc Hàn, cho dù trong lòng của anh có bao nhiêu thù hận, nên nghĩ kỹ rồi hãy làm. Tôi biết tôi không thể ngăn cản, nhưng xin anh đừng quá kích động để tránh đã tạo thành hậu quả đáng sợ.”

Hàn Văn Hạo nghe xong, ánh mắt mãnh liệt lóe lên, nhìn về phía chân trời, chậm rãi gọi: “Ân Tuệ”

“Vâng.” Ân Tuệ đi tới.

“Mở cuộc họp báo. Công bố triển khai kế hoạch khách sạn thế giới giai đoạn 3 cùng giấy tờ chuyển nhượng cổ phần.” Hàn Văn Hạo chậm rãi nói.

“Vâng.” Ân Tuệ nhanh chóng đi ra ngoài.

Ánh mắt Hàn Văn Hạo lạnh lùng chợt lóe, nắm chặt quả đấm tức giận nói: “Từ chuyện của Tả An Na, có thể thấy được bọn họ muốn vươn nanh vuốt về phía Hàn Văn Hạo tôi. Nếu tôi không ra tay nữa, có thể càng có nhiều người bị thương… Hôm nay tôi và Trác Bách Quân, ai chết ai sống, mặc cho số phận thôi… Trận đánh này, là cậu ta khơi lên.”

Một chú chim nhỏ bay qua bầu trời, không để lại tiếng kêu.

Daniel suy nghĩ một chút, rồi trầm mặc đi khỏi, vừa đi ra khỏi phòng làm việc, lập tức gọi điện thoại cho mẹ…

***

Một khẩu súng lục màu đen, đặt ở bên trong khay đỏ thẫm đưa tới trước mặt của Trác Bách Quân.

Bóng người trong bóng tối nhìn Trác Bách Quân trầm giọng nói: “Hôm nay là cơ hội tốt nhất để cho cậu báo thù. Báo thù cho mẹ của cậu. Chúng ta phải cùng nhau làm tan rã linh hồn nhà họ Hàn. Nhanh lên. Thời gian của chúng ta không còn nhiều nữa.”

Trác Bách Quân nhìn khẩu súng lục màu đen, tròng mắt âm u lạnh lùng, không có một chút ánh sáng, giống như địa ngục, anh chậm rãi vươn tay cầm khẩu súng lục, xoay tròn, nghĩ đến mình đã ẩn núp nhiều năm, chịu khổ nhiều năm, rốt cuộc có thể báo thù cho mẹ, anh đột nhiên nở nụ cười, cười thật vui vẻ, hai mắt tràn ra nước mắt, nhưng vẫn rất vui vẻ, đây là một loại giải thoát, giải thoát thù hận, cách tốt nhất chính là giết chóc.

Sắc mặt của anh lạnh lẽo, giống như nhìn một nơi xa xôi, nhớ tới người phụ nữ dịu dàng, mềm mại nằm trong vũng máu, chết thật đáng thương, đứa bé dùng ánh mắt ngây thơ và thuần khiết nhìn mẹ chết, Thượng Đế muốn ở trước mặt một đứa bé ngây thơ thuần khiết vạch một đao lên linh hồn sạch sẽ của nó, mang tất cả ma quỷ đánh về phía đứa bé đáng thương này.

“Quá độc ác, quá độc ác, quá độc ác.” hai mắt Trác Bách Quân mãnh liệt lóe lên, sắc mặt cứng rắn, thu hồi súng lục, nghẹn ngào nói: “Mẹ, con đi báo thù cho mẹ. Rốt cuộc mẹ có thể nhắm mắt rồi.”

***

Lam Anh ngồi trong xe quân dụng, bình tĩnh nghe Daniel nói, nghe thật lâu thật lâu, hai mắt Đệ nhất phu nhân lành lạnh, cuối cùng có chút ươn ướt, trong lòng lặng lẽ đau xót, nghẹn ngào nói: “Mẹ biết rồi. Bây giờ mẹ đang chạy tới bệnh viện. Giao cho mẹ đi.”

Chiếc xe quân dụng nhanh chóng chạy tới bệnh viện.

Một chiếc xe cứu thương, nhanh chóng chạy vào bệnh viện còn nhanh hơn xe quân dụng, cuối cùng thắng gấp ở trước tòa nhà cấp cứu, bác sĩ và y tá nhanh chóng đẩy bệnh nhân bị thương xuống xe, phòng cấp cứu đón lấy người bên kia, cũng không quay đầu lại, nói: “Mau lên… Bệnh nhân này mất máu quá nhiều, phải khẩn cấp gọi điện thoại cho bác sĩ Trần phòng cấp cứu.”

Hai y tá cùng bác sĩ nam khoa cấp cứu đều mang theo khẩu trang, ánh mắt lạnh lùng, theo bệnh nhân bị thương đi vào.

Lúc này, xe quân dụng chỡ Lam Anh cũng chạy tới.

Lam Anh nhanh chóng xuống xe, dì Lý đã nghe Hàn Văn Kiệt căn dặn, đi ra đón bà, Lam Anh vừa khoác áo choàng, vừa đau lòng hỏi: “Hôm nay Minh Nguyệt ra sao?”

“Còn chưa chuyển biến tốt, ông chủ đau lòng đã mấy lần bị tăng xông máu, đã bị hôn mê, cậu ba đang bận rộn chạy tới lui hai bên.” Hai mắt dì Lý đỏ lên, nghẹn ngào nói.

Lam Anh nghe xong liền thở dài, cười khổ nói: “Lão Hàn ơi lão Hàn, ông dày vò vợ ông mấy chục năm, bây giờ mới biết quý trọng, bà ấy không có công lao gì … Nhưng ít ra … Sinh cho ông ba đứa con rất ưu tú.”

Lam Anh nhanh chóng đi vào phòng bệnh, nhìn vệ sĩ canh giữ ở ngoài cửa phòng tầng tầng lớp lớp, Hạ Tuyết cùng Hàn Văn Vũ, còn có Mộng Hàm vừa từ nước ngoài chạy về, cùng rưng rưng nhìn Trang Minh Nguyệt nằm trên giường, cũng lặng lẽ rơi lệ, Lam Anh nhìn cảnh tượng này, đột nhiên cảm động nở nụ cười, nhưng vẫn nghẹn ngào đi tới, nói: “Được rồi, cũng đừng đau lòng nữa, khóc cũng không ngăn cản được chuyện gì.”

“Dì Lam.” Hàn Văn Vũ và Mộng Hàm gọi nhỏ.

“Mẹ.” Hạ Tuyết nhìn Lam Anh, nghẹn ngào gọi nhỏ.

Lam Anh nhìn Hạ Tuyết, đau lòng nở nụ cười, mới nói: “Ừ, các con khổ cực một buổi tối, cũng nên đi nghỉ ngơi, mẹ có chút lời, muốn nói với mẹ của các con.”

Ba người trẻ cùng nhau nhìn Lam Anh.

“Đi đi.” Lam Anh khẽ mỉm cười.

Bọn người Hạ Tuyết nghe xong, đành phải im lặng rưng rưng đi khỏi.

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!