Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 620

Chương 620: KẾT THÚC, CHÚNG TA KẾT HÔN ĐI

Trác Bách Quân khiếp sợ ngẩng đầu lên, liền nhìn thấy Hàn Văn Hạo cùng Daniel lạnh lùng đi tới, nhìn mình, anh khiếp sợ nói: “Anh không phải trúng đạn sao?”

Hàn Văn Hạo chậm rãi đi vào phòng bệnh, nhàn nhạt nhìn chằm chằm Trác Bách Quân nói: “Nếu tôi không trúng đạn, tôi có thể sẽ bị người em trai của tôi sai người bắn chết! Con người của tôi, chưa bao giờ dễ dàng chịu ăn đạn của người khác! ! Huống chi, nếu tôi không trúng đạn, các người cũng sẽ không chọn lựa hành động, tôi sẽ không thể một lưới bắt hết! !”

Trong lòng của Trác Bách Quân run lên, nhìn anh!

Hàn Văn Hạo nhìn súng lục trong tay anh, có thể đưa người ta vào địa ngục bất cứ lúc nào, bình tĩnh nói: “Ngày hôm qua, tôi cũng giống như chú, lúc mẹ của tôi gặp chuyện không may, hung ác muốn rút súng giết chú! Đưa chú vào địa ngục! !”

Trác Bách Quân vẫn nắm chặt súng lục, chỉ vào mọi người, mặt lạnh nói: “Kẻ thắng làm vua, kẻ thua làm giặc, tôi thua! !”

Hàn Văn Hạo đau lòng nhìn Trác Bách Quân nói: “Chú vẫn chưa hiểu sao? Trận đánh này, cuối cùng cho dù người nào thắng, chúng ta cũng thua! Thiếu chút nữa bại trong tay một kẻ điên!”

Trác Bách Quân nghi ngờ nhìn anh!

“Dẫn ông ta vào đi! !” Hàn Văn Hạo lạnh lùng nói.

Ngoài phòng bệnh truyền đến một loạt tiếng bước chân, cuối cùng Nhậm Phong và Hứa Mặc kéo một người đàn ông mặc ki-mô-nô đi tới, ném cả người ông ta xuống đất, trong lòng của Trác Bách Quân lạnh lẽo, cúi đầu nhìn thấy người đàn ông hơn 60 tuổi nằm trên đất, anh khiếp sợ kêu to: “Cha … Cha…”

Hàn Văn Hạo lạnh nhạt nhìn Trác Bách Quân nói: “Đừng nhận giặc làm cha! ! Người đàn ông này đã phái người cưỡng bức mẹ của chú, diễn một tuồng kịch ở trước mặt của chú! ! Khơi dậy thù hận của chú để báo thù cho ông ta! Ông ta ở trước mặt của chú, giả chết để cho chú mạnh mẽ báo thù cho ông ta, tất cả mọi chuyện đều do ông ta làm ra! !”

Trong lòng của Trác Bách Quân chợt run lên, cúi đầu, nhìn người cha nuôi này đối với mình có công ơn nuôi dưỡng, đã bị đánh thở thoi thóp, khóe miệng rỉ máu, cười lạnh nói: “Đúng vậy! ! Tất cả mọi chuyện đều là tôi làm ra, bởi vì tôi muốn tất cả các người chôn theo em trai tôi! ! Văn Giai đáng chết kia đã lợi dụng đứa em trai ngôi sao của tôi, diễn một tuồng kịch, lừa gạt người họ Hàn các người! ! Nhưng cô ta lại không đếm xỉa đến thâm tình của em trai tôi, cuối cùng em trai tôi cắt cổ tay tự tử! Lúc tôi nghe tin chạy đến, em trai cũng đã nằm trong vũng máu! ! Tất cả mọi chuyện đều là lỗi của Văn Giai! ! Không phải là thứ tốt! ! Tất cả các người sẽ chết không được tử tế! ! Tôi muốn cậu tự tay giết cha cậu! Rồi nói cho cậu biết sự thật, để cho linh hồn cậu cả đời không yên ổn! !”

“Tại sao ông phải làm như vậy?” Trác Bách Quân khổ sở kêu khóc: “Tôi kính trọng ông, xem ông như cha ruột! Tại sao ông lại muốn đối xử với tôi như vậy?”

“Tôi cũng xem cậu là con của tôi! !” Yamamoto Ichirou lạnh lùng nói: “Tôi cho cậu hết tiền bạc, địa vị, thế lực, thù hận! ! Như vậy còn chưa đủ sao? Nếu như không có tôi, cậu có thể sống sao? Văn Giai có thể sống sao? Cậu bất quá chỉ là một con cờ của tôi! ! Con cờ đối phó người nhà họ Hàn ! Cậu cho rằng mình còn giá trị sao? Tôi và mẹ của cậu đều là như nhau! !”

“A …” Trác Bách Quân khổ sở cầm súng lục, ngửa đầu gào lên: “Tại sao? Tại sao lại phải đối xử với tôi như vậy? Tại sao lại muốn đối xử với mẹ tôi như vậy! ! Tại sao?”

Hàn Văn Hạo nhanh chóng bước lên, hai mắt rưng rưng đỡ cha mình lên, nhìn Trác Bách Quân, kích động nói: “Nếu trong lòng của chú không có thù hận, bất luận kẻ nào cũng không lợi dụng được chú! Nói cho cùng, cha mẹ tôi có lỗi gì? Bọn họ, ai mà không chịu đựng đau khổ trong tình yêu? Các người không thể một mực áp đặt oán hận trên người bọn họ! Nếu hôm nay tôi cũng giống như chú, cũng mang trong lòng đầy thù hận, vậy chú không chết thì là tôi chết. Chúng ta đều là con cờ trong trò chơi cuộc đời! ! Tôi cũng đã hận chú, hận chú đã cướp đi đứa con chưa được sinh ra đời của tôi, hận chú muốn giết vợ con tôi! ! Nhưng cùng một cội sinh ra, tại sao anh em lại phải tàn sát lẫn nhau? Đáng lẽ đã hứa cho chú tất cả, cho chú tất cả mọi thứ, chính là dùng để chuộc tội đấy! ! Hôm nay buổi họp báo vẫn tiến hành! ! Tôi đem 20% cổ phần Hàn thị, tất cả tặng lại cho chú! Tôi muốn từng bước, từng bước để cho chú tin tưởng, mới chịu phát súng kia! ! Tôi muốn để cho sự thật được phơi bày, trả lại cho cha mẹ của tôi một lẽ phải! Trả lại cho chú một lẽ phải, trả cho người nhà họ Hàn chúng ta một lẽ phải! Người đáng được tha, phải tạm tha! Tội gì phải tạo nên oán hận? Mẹ của chú yêu cha của tôi, tại sao không thể tôn trọng tình yêu trong lòng của mẹ chú một chút?”

Trác Bách Quân suy sụp quỳ trên mặt đất, khóc rống lên: “Mẹ … Con xin lỗi mẹ, nhiều năm qua, con xin lỗi mẹ, con nhận giặc làm cha, con xin lỗi mẹ … Con sai rồi! ! Mẹ … Con cùng đi với mẹ! ! Mẹ … Mẹ mang con theo với! ! Con sống không thể yêu, con không có thù hận, con phải sống thế nào đây? Một mình con cô đơn sống trên đời, còn có ý nghĩa gì nữa? Mẹ …”

Hàn Trí Trung đau lòng đứng trước mặt của con trai, rơi lệ, nói: “Bách Quân, con trai của cha, không phải con còn có cha sao? Con cho cha một cơ hội, chuộc tội với mẹ con! Để cho cha còn sống trên đời, được thương yêu con.”

“Tôi không muốn ông thương yêu! !” Trác Bách Quân suy sụp, tức giận mặt đỏ lên, hai mắt giận dữ, rơi nước mắt, khóc nói: “Cho dù tôi có làm gì sai đi nữa! ông làm tổn thương mẹ tôi là thật! ! Cả đời tôi cũng sẽ không tha thứ cho các người! ! Cả đời cũng sẽ không! !”

Anh đột nhiên nhảy dựng lên, nổi điên xông ra bên ngoài phòng! !

“Bách Quân.” Hàn Trí Trung đau lòng, rơi lệ muốn chạy đuổi theo, Hàn Văn Hạo lại đỡ chặt cha bả vai nói: “Để cho chú ấy đi, con đã phái người đi theo chú ấy rồi, muốn giải quyết thù hận trong lòng không phải dễ dàng như vậy, ít ra phải cho chú ấy một chút thời gian, hơn nữa sẽ có một người cùng ở bên chú ấy.”

Hàn Trí Trung đau lòng hỏi: “Người nào?”

Hàn Văn Hạo không lên tiếng, chỉ quay đầu, nhìn về phía bầu trời, sâu kín nói: “Một áng mây.”

Một áng mây, Một áng mây là cái gì? Một làn khói? Một chút sương mù? Một chút nước mắt? Hay là một khung trời nhỏ? Một đoạn chuyện xưa? Đúng vậy, cuộc sống chính là do rất nhiều, rất nhiều chuyện xưa tạo thành, tất cả chuyện xưa, gắn kết với nhau, cái này gọi là cuộc sống. Khi con người còn sống, có oán hận, có khổ sở, có vui vẻ, có hạnh phúc. Có người chia cuộc đời ra làm ba phần! Một phần cho hi vọng, một phần cho vui vẻ và một phần cho đau khổ.

Khổ sở nhất định phải cảm nhận, không có khổ sở làm sao có vui vẻ? Chuyện tình yêu, chuyện gia đình, chuyện bạn bè, cứ như vậy xảy ra nhiều lần, nhớ lại lúc Hạ Tuyết còn là một thiếu nữ, cởi xe đạp, vào một đêm giáng sinh náo nhiệt, băng qua tuyết trắng phau phau, vẫy vài giọt máu đỏ tươi, lúc đó, cô chỉ quan tâm có thể sống sót hay không, nhưng không ngờ, một con bươm bướm ngọc, kéo cô vào một câu chuyện xưa khổng lồ, trong chuyện xưa cô cảm nhận quá nhiều vui vẻ và bi thương, cảm nhận cuộc sống của rất nhiều người! Rốt cuộc cô hiểu rõ lời của người thầy, sứ mệnh cảm giác của diễn viên chính là thể hiện cảm xúc vui vẻ, oán giận, yêu thương, chán ghét trong chuyện xưa, vì người đời tái hiện chân thật, không tránh né chân thật, làm cho người ta học được suy nghĩ và tiến bộ.

Đúng vậy! Hạ Tuyết đứng ở trước cửa phòng bệnh, nhìn Trang Minh Nguyệt cuối cùng đã tỉnh lại, nhìn mọi người trong phòng nở nụ cười khẽ, mặc dù Hàn Trí Trung vui mừng khi vợ mình đã tỉnh lại, nhưng vẫn nghĩ đến đứa con khóc chạy ra bên ngoài, Hàn Văn Vũ và Hàn Văn Kiệt cùng Mộng Hàm vây quanh Trang Minh Nguyệt, cô sâu kín nhìn về phía Hàn Văn Hạo và Daniel, hai người đàn ông này, một người tây trang đen, một người tây trang trắng, bọn họ đang cùng nhau nhìn bầu trời ngoài cửa sổ.

Hạ Tuyết cứ ngơ ngác nhìn hai người đàn ông quan trọng nhất trong cuộc đời, bọn họ đều dùng cách thức khác nhau, thể hiện nhân cách và sức hấp dẫn thuộc về mình, phơi bày sự tốt đẹp của mình.

Hôm nay không có tuyết rơi.

Hàn Văn Hạo cùng Daniel đi dọc theo mặt tuyết, từng bước tiến về phía trước.

Hàn Văn Hạo nhìn về phía Daniel, ánh mắt mang sự biết ơn, nói: “Daniel, thời gian qua, cám ơn anh, anh làm cho tôi hiểu được cuộc sống khoan dung một chút, tương lai sẽ tươi sáng, trong biển người mênh mông có thể tìm được một tri kỷ đã đủ rồi! Trong thời gian này, chúng ta xảy ra quá nhiều chuyện, mỗi người cũng tìm được hạnh phúc của mình, chỉ có anh, không ngừng hy sinh hạnh phúc của mình để thành toàn cho chúng tôi. Tôi vô cùng cám ơn anh!”

Daniel mỉm cười nhìn về phía Hàn Văn Hạo, chậm rãi nói: “Có người nói, đứng trên đỉnh núi là cao nhất, thậm chí không có ai đối lập với anh dù ở xa xa! Thời gian qua tiếp xúc với anh, xảy ra rất nhiều chuyện làm cho tôi cảm nhận sâu sắc Tổng Giám đốc Hàn có ý chí cao rộng, chứa đủ người trong thiên hạ và chuyện thiên hạ! Từ xưa đến nay, Đế Hoàng luôn tàn nhẫn, Tổng Giám đốc Hàn anh rõ ràng là một Đế Vương, mặc dù đối mặt thù hận khổng lồ nhưng trong lòng mình vẫn không bị mù quáng, khó trách Hạ Tuyết nói với tôi, tình yêu của anh dành cho cô ấy vẫn rất rõ ràng! Chỉ mong từ nay về sau, chúng ta hợp tác vui vẻ. Hai nhà cùng hướng đến lý tưởng của cuộc sống.”

Hàn Văn Hạo dừng bước, xoay người lại nhìn Daniel.

Daniel cũng dừng bước, xoay người lại nhìn Hàn Văn Hạo, dưới trời chiều, hai người nhìn nhau nở nụ cười, vươn tay của mình, bắt tay thật chặt!

Đây là sự kết giao cuộc đời, đây là sự trao đổi tình cảm, đây là thẳng thắn hiểu nhau, đây là hiểu nhau không cần nói!

Hạ Tuyết đứng ở đầu kia bệnh viện, thâm tình nhìn Hàn Văn Hạo sau khi đưa Daniel đi khỏi, bóng dáng cao lớn đứng dưới trời chiều, phản chiếu cái bóng thật dài, kéo dài thật dài, hai mắt cô đỏ lên, cảm động nở nụ cười.

Hàn Văn Hạo xoay người lại, nhìn thấy Hạ Tuyết đứng ở đầu kia, liền dừng bước lại, đối diện nhìn cô ở khoảng cách xa xa.

Nghe nói, trên thế giới, khoảng cách lớn nhất, không phải anh cách em bao xa, mà anh ở bên cạnh em, nhưng em không biết anh yêu em.

Hạ Tuyết cùng Hàn Văn Hạo vẫn đứng nhìn nhau, ánh trời chiều chiếu vào trên người bọn họ, bóng dáng cũng kéo ra thật dài, thời gian giống như ngừng lại với tình yêu của bọn họ. Nhất là sau khi đã trải qua mọi đau khổ, hai người càng quý trọng cuộc sống gia đình bình yên, thật ra, tình yêu không nhất định phải dùng sự sống và cái chết để báo đáp nhau, chỉ cần hai người thỉnh thoảng ôm nhau, quay đầu lại suy nghĩ bao nhiêu chuyện đã từng đã trải qua, cũng đã là khó có được.

Hàn Văn Hạo chăm chú nhìn Hạ Tuyết, yêu cô gái này, mặc váy len dài, bên ngoài khoác áo khoác màu xanh dương, mái tóc xoăn buông thả, đứng trước mặt của mình, đôi mắt to động lòng người, cánh môi đỏ mọng hé mở, nhìn mình nở nụ cười rất ngọt ngào, sau khi anh đã trải qua thời gian dài quá mệt mỏi, nói với cô: “Hay là chúng ta đi du lịch, được không?”

Hạ Tuyết sững sờ, hai mắt rưng rưng nhìn anh, nghẹn ngào nói: “Tại sao đột nhiên nghĩ tới muốn đi du lịch?”

Hàn Văn Hạo từng bước từng bước đến gần Hạ Tuyết, hai tròng mắt thâm tình, nở nụ cười hạnh phúc nói: “Đột nhiên, muốn dẫn em đi khắp nơi, không quan tâm thời gian, không có mục đích, tay nắm tay, nơi nào vui vẻ, chúng ta sẽ ở chỗ đó, chỉ cần em vui vẻ, anh sẽ cùng em đi khắp nơi.”

Hạ Tuyết đột nhiên cười nhỏ, nước mắt rơi xuống, nhìn Hàn Văn Hạo đã đứng ở trước mặt của mình, cảm động nghẹn ngào hỏi: “Thật theo em đi khắp nơi sao? Em muốn đi đâu, sẽ đi nơi đó?”

“Ừ, em muốn đi đâu, sẽ đi nơi đó, chỉ cần em vui vẻ là được.” Hàn Văn Hạo cam kết, cười nói.

Hạ Tuyết không nhịn được nghiêng người tới trước, ôm Hàn Văn Hạo, nghẹn ngào nói: “Tốt, chờ chúng ta có thời gian, sẽ đi khắp nơi.”

“Bây giờ em không có thời gian sao? Anh không thể chờ đợi nữa! Muốn trốn tránh, ở bên em cùng ân ái! Bởi vì thời gian rất quý giá.” Hàn Văn Hạo nhẹ nâng mặt của Hạ Tuyết, hai mắt ửng đỏ lên, nghẹn ngào nói.

Nước mắt Hạ Tuyết rơi xuống: “Nhưng phải kết hôn trước! Em muốn kết hôn!”

Hàn Văn Hạo nhíu mày, nhìn Hạ Tuyết, buộc miệng nói: “Anh quên mất.”

Con ngươi Hạ Tuyết treo nước mắt, nhìn Hàn Văn Hạo tức giận nói: “Ôi! ! Anh quên sao? Anh lại quên sao? Không được! ! Em muốn gả cho anh, em muốn gả cho Hàn Văn Hạo, em muốn nói với toàn thế giới, em muốn gả cho Hàn Văn Hạo …”

Hai mắt Hàn Văn Hạo chớp một cái, đột nhiên ôm chặt Hạ Tuyết vào trong ngực, cúi đầu hôn lên đôi môi mềm đỏ mọng! !

Hạ Tuyết cười nhỏ, ôm Hàn Văn Hạo, hé mở đôi môi đỏ mọng, đón nhận nụ hôn của anh, ngọt ngào, dây dưa, hai bóng người, rốt cuộc trùng điệp vào nhau, kéo dài đến tương lai, thật xa, thật xa.

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!