Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 622

Chương 622: NGOẠI TRUYỆN (HAI)

Trác Bách Quân kích động xoay người, trong lòng chợt chìm xuống, nhìn Hạ Tuyết đứng ở trước mặt của mình, mỉm cười nhìn mình, anh nhìn cô, hỏi: “Cô có chuyện gì sao?”

Hai tròng mắt Hạ Tuyết thay đổi nhìn anh, giọng nhàn nhạt hỏi: “Anh đang đợi người nào sao?”

Trác Bách Quân không để ý tới cô, chỉ một mình đi thẳng vào hàng rào biệt thự, Hạ Tuyết cũng đi theo vào, quan sát bốn phía yên tĩnh, mỉm cười hỏi: “Anh vẫn ở nơi này à?”

“Ừ. Tôi thích một mình.” Trác Bách Quân đi lên sàn hồ bơi, có chút tò mò, xoay người nhìn vẻ mặt Hạ Tuyết đang nhìn xung quanh, anh cau mày, nhìn người này nói: “Cô tìm đến tôi có chuyện gì?”

Hạ Tuyết nhìn Trác Bách Quân cười nói: “Tôi không thể tới thăm anh sao? Chúng ta là người một nhà mà.”

Trác Bách Quân đột nhiên nở nụ cười xoay người nhìn Hạ Tuyết, nhạo báng nói: “Cô còn chưa có vào cửa đó?”

“Xem anh nói kìa.” Hạ Tuyết không để ý tới anh, bước qua bên cạnh anh, đi vào phòng khách màu trắng sang trọng, phong cách và hấp dẫn, nhìn bên trái phòng bếp thiết kế dựa vào núi, bên phải hướng ra hồ bơi, mở rộng ra phòng khách lớn, cầu thang xoắn ốc xây dựng như trúc, một mảnh xanh biếc, cô ồ lên một tiếng, vui vẻ nói: “Nơi này thật đẹp …”

Trác Bách Quân không để ý tới cô, đi vào phòng bếp, đặt túi nhựa xuống, mở cửa tủ lạnh, nhìn tất cả thức uống bên trong hỏi: “Cô uống gì?”

“Tùy tiện …” Hạ Tuyết cũng đi theo anh đi vào phòng bếp, tò mò mở ra túi nhựa ra xem, nhìn thấy bên trong đều là bánh mì khô và trái cây, còn có một chút thức ăn chín, cô kinh ngạc kêu lên: “Bình thường anh cũng ăn những thứ này à? Anh có thể còn sống thật là kỳ tích.”

Trác Bách Quân đặt một chai nước trái cây ở trước mặt của Hạ Tuyết, mình cũng mở nắp một chai nước trái cây, người tựa vào trên bàn ăn, trầm mặc uống, nói: “Có thể xuống bụng là được rồi. Tôi không có yêu cầu khác. Huống chi, tôi rất ít nấu đồ ăn trong phòng bếp, tôi sợ khói dầu …”

Anh không nhịn được nhớ tới Tĩnh Đồng, mỗi buổi tối, bóng dáng sinh động của cô ở trong phòng bếp, thích nhất nét mặt cô dịu dàng quay lại, ngoái đầu nhìn anh cười, thật dịu dàng và động lòng người, tim của anh lại nhói đau.

“Tôi làm cho anh một chút món ăn.” Hạ Tuyết đi thẳng tới trước tủ lạnh, mở ra, thấy bên trong thật ra có một ít hải sản quý giá, giăm bông và một số thứ khác, cô đứng dậy nói: “Anh đi ra ngoài một lát, tôi làm cho anh ăn. Vừa đơn giản vừa nhanh gọn.”

Trác Bách Quân nhìn Hạ Tuyết nói: “Không cần phiền cô, tôi tùy tiện ăn là được rồi. Tôi sợ khói dầu.”

“Đi, đi, đi” Hạ Tuyết không có thời gian để ý đến anh, sau khi đuổi anh ra, cũng đã đi tới trước tủ chén, cầm cái nồi màu đen, ngồi xổm người xuống, mở một ngăn tủ chén, đưa tay đi vào trong thùng nhỏ, lấy gạo. Trác Bách Quân có chút ngạc nhiên nhìn cô hỏi: “Tại sao cô biết, gạo ở chỗ đó?”

Hạ Tuyết lấy gạo xong, đứng lên nhìn anh thần bí cười nói: “Thân ái, bình thường phụ nữ sẽ đặt gạo ở vị trí đó … Trước kia Tĩnh Đồng chắc chắn tự mình nhét thùng nhỏ vào bên trong chứ?”

Trác Bách Quân không lên tiếng, đi ra khỏi phòng bếp, ngồi trên ghế sa lon, cầm hộp điều khiển mở ti vi.

Hạ Tuyết cũng không có để ý đến anh, tự mình nấu nồi cháo, sau đó từ trong tủ lạnh lấy ra một miếng giăm bông, cắt thành hạt lựu nhỏ, đặt ở trong một cái đĩa nhỏ, dội dầu vừng lên, lấy thêm cái thìa nhỏ, múc một ít tương ớt, bỏ vào trong đĩa, cho vào một giọt dấm để sang một bên, đặt nồi lên, đổ nước vào, đưa lồng hấp vào, để đĩa giăm bông lên, rồi đậy nắp lại.

Cô lại đến trước tủ lạnh, từ bên trong lấy ra nấm tai mèo núi trân quý, cô vừa lấy ra vừa cười nói: “Thì ra anh cũng thích ăn nấm tai mèo à?”

“Ừ …” Trác Bách Quân vừa nhìn TV, vừa có chút nhàm chán trả lời.

Hạ Tuyết cười lấy ra một cái nấm tai mèo, đặt ở trong đĩa mới nói: “Phụ nữ thường để vào trong tủ lạnh những thứ thức ăn mà người yêu của cô ấy thích ăn … Tôi vừa nhìn vào tủ lạnh của anh, cũng biết anh thích ăn cái gì …”

Trác Bách Quân không lên tiếng, vẫn nhấn hộp điều khiển ti vi, nghe trong phòng bếp truyền đến âm thanh nấu ăn, đột nhiên trong lòng tràn lên cảm giác an toàn, suy nghĩ đến tất cả đau khổ và âm mưu đi qua, nếu người kia trở lại bên cạnh mình thật tốt? Tiếng động ở trong phòng bếp có thể là tiếng động hạnh phúc nhất trên thế giới này, mình sẽ cảm thấy bình yên và tĩnh lặng.

Hạ Tuyết một mình ở trong phòng bếp bận rộn, một lát bưng giăm bông đã chín xuống, một lát lại bỏ trứng gà vào luộc, lại đặt nấm tai mèo vào trong một cái nồi khác, đun sôi kỹ lưỡng, cắt sợi nấm tai mèo, đập tỏi, thái gừng sợi, dấm, nước tương trộn vào nhau …

Trác Bách Quân dần dần ngửi thấy một mùi thơm rất nồng, ngược lại thật sự hơi đói rồi, quay đầu nhìn Hạ Tuyết trong phòng bếp, vẻ mặt bình tĩnh nấu thức ăn, hai mắt sáng ngời động lòng người, lộ ra thẳng thắn và chân thành, khác với Tĩnh Đồng, dường như cô kiên trì hơn một chút, hơn nữa cô làm việc nhanh nhẹn, gọn gàng, không giống Tĩnh Đồng chân tay vụng về, ánh mắt anh xốc xếch chợt lóe lên, tiếp tục xem ti vi, nhưng nghĩ tới người kia …

“Ăn cơm thôi…” Hạ Tuyết vui vẻ đặt nồi cháo trắng, thức ăn lên bàn, gọi Trác Bách Quân.

Trác Bách Quân cũng không khách sáo, ném hộp điều khiển ti vi, đi vào phòng ăn, nhìn các món ăn đặt trên bàn gồm có trứng luộc, đĩa giăm bông, rau trộn nấm tai mèo, lại đem bánh mì cắt lát, bôi sốt dâu tây, đặt chỉnh tề ở trong cái đĩa nhỏ, nhìn như đơn giản nhưng thật ra có thể để cho người ta ăn rất ngon, Trác Bách Quân không nói gì thêm, hai mắt thoáng qua vui vẻ, ngồi vào ghế, cầm muỗng múc một chút cháo ăn … Phát hiện cháo ăn rất ngon … Không đặc không loãng, vừa mềm, vừa ngon miệng, anh cầm đũa gắp một phần nhỏ giăm bông ăn, lại phát hiện mùi vị hấp rất khác biệt, anh liền ngẩng đầu nhìn Hạ Tuyết nói: “Cô ngồi đi … Ăn rất ngon …”

“Cái này thì đúng.” Hạ Tuyết cũng vui vẻ ngồi xuống, nhìn Trác Bách Quân nói: “Anh từ từ ăn. Nếu anh thích, lúc nào tôi có thời gian, sẽ tới làm cho anh.”

“Vậy ông chồng tốt của cô sẽ không ghen sao?” Trác Bách Quân vẫn ăn giăm bông, nói.

Hạ Tuyết nhìn Trác Bách Quân nói: “Làm cho em trai của anh ấy, tại sao lại ghen?”

Trác Bách Quân không lên tiếng, cúi đầu ăn cháo …

“Anh còn kiên cường hơn tôi …” Hạ Tuyết nhìn Trác Bách Quân mỉm cười nói … Trác Bách Quân ngẩng đầu lên, nhìn cô một cái, không hiểu cô nói gì.

Hạ Tuyết múc cháo, vừa ăn, nói: “Tôi nhớ lúc còn nhỏ, không có cha mẹ, nhưng tôi không có kiên cường như anh, suy nghĩ nhiều chuyện sâu xa, hoặc có thể một mình sống rất tốt, tôi không thể … Lúc đó, tôi yếu đuối, suy nghĩ muốn chết, một mình nằm trên giường, ngây ngốc không ăn uống gì, cảm thấy như vậy là có thể sẽ chết theo cha mẹ …”

Trác Bách Quân không nhịn được ngẩng đầu nhìn cô.

Hạ Tuyết nở nụ cười khổ, nói tiếp: “Nhưng tôi còn có đứa em trai, vậy thì làm thế nào? Bây giờ trưởng thành mới hiểu được, lúc đó kiên cường thật ra là bởi vì còn vướng bận, những người như chúng ta luôn vì người mình yêu thương mà cố gắng.”

Ánh mắt Trác Bách Quân hơi lóe lên.

Hạ Tuyết thở dài một hơi nói: “Nhớ lại thời gian đó, luôn bị bóng ma ám ảnh, lo lắng bị rét lạnh đáng sợ, đói khát, cô đơn, tuyệt vọng, cảm nhận tất cả mùi vị, tôi cho là trong cuộc đời sau này không còn có bất cứ chuyện gì có thể đánh ngã tôi, nhưng sau đó tôi lại phát hiện, sau khi tôi có con, trong lòng càng thêm mềm yếu, khát vọng đoàn tụ … Suy nghĩ một chút, thật ra cuộc sống náo nhiệt một chút thì tốt hơn, ít ra anh trải qua mọi chuyện, còn có người thân ở bên cạnh.”

Trác Bách Quân vẫn cầm đũa, gắp một chút nấm tai mèo ăn.

Hạ Tuyết ngẩng đầu lên nhìn Trác Bách Quân nói: “Tôi biết anh luôn chờ đợi Tĩnh Đồng … Nhưng anh có nghĩ tới Tĩnh Đồng có lẽ cũng luôn chờ đợi anh hay không? Chờ anh làm một chút chuyện gì đó thực sự có ý nghĩa đối với cuộc sống? Cố gắng đi về phía trước một khoảng thời gian, chờ đợi ngày hạnh phúc, có lẽ cô sẽ xuất hiện thì sao? Có lẽ cô ấy đang chờ đợi anh thì sao?”

Tay Trác Bách Quân run nhẹ, hai mắt ửng đỏ.

Hạ Tuyết cũng nghẹn ngào nói với anh: “Tôi cũng biết chờ đợi rất đau khổ, tôi cũng biết cô đơn rất đáng sợ, bởi vì yêu một người mà có vẻ cô đơn hơn… Đi tham gia hôn lễ đi, ít ra trong thời gian này, còn có người nhà bên cạnh anh… Mọi người cũng sẽ hoan nghênh anh đến… Chúng tôi cũng thương yêu anh… Nhất là Văn Vũ, anh ấy muốn người anh em như anh, cái tên kia giống như tôi, lòng dạ đơn thuần, cho nên luôn là người chân thành nhất. Anh ấy vẫn luôn cố chấp tin tưởng, có một ngày nào đó, tình nghĩa anh em giữa các người không phải là giả.”

Trác Bách Quân vẫn không lên tiếng.

“Tôi đi trước đây … Anh suy nghĩ về chuyện này một chút … Đây là thiệp mời …” Hạ Tuyết mỉm cười buông muỗng xuống, đặt thiệp mời ở trên bàn ăn trắng tinh, rồi lặng lẽ đi khỏi …

Sau khi Hạ Tuyết đi khỏi, Trác Bách Quân mới nhìn tấm thiệp này một cái, không nhịn được cầm lên, mở ra xem, được người mời, viết: con trai Trác Bách Quân … Hai mắt anh chợt nóng lên, đóng thiệp lại, tiếp tục ăn cháo, một giọt nước mắt rơi xuống, nhỏ vào trong chén cháo nóng hổi.

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

error: Alert: Content is protected !!