Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 626

Chương 626: NGOẠI TRUYỆN (SÁU)

Ngoài sân nhà họ Hàn, tân khách hào hứng đi tới đi lui, đang mong đợi hôn lễ lần này.

Hàn Trí Trung và Trang Minh Nguyệt chào hỏi tân khách khắp nơi, nhưng mỗi bước đi Hàn Trí Trung không ngừng nhìn trong tân khách tìm kiếm, trong lòng vẫn nghĩ đến đứa con kia, Trang Minh Nguyệt nhìn chồng nói: “Ông yên tâm, nó sẽ đến…”

Hàn Trí Trung cười khổ nói: “Nó không đến, tôi cũng sẽ không trách nó, dù sao cũng là chúng ta phụ nó…”

Trang Nguyệt Minh đau lòng nhìn chồng, còn chưa biết nói lời gì an ủi, lúc quay đầu trong chớp mắt, lại nhìn thấy một bóng người màu đen di động trước mặt, bà cho rằng mình hoa mắt, cố gắng nhìn kỹ, liền nhìn thấy Trác Bách Quân mặc bộ đồ rể phụ, cổ áo mở ra, trong tay cầm cái nơ màu đen, có chút bất đắc dĩ đi về phía này, bà kích động gọi: “Trí Trung. Ông xem ai tới rồi?”

Hàn Trí Trung cũng ngạc nhiên nhìn tới trước, vừa vặn nhìn thấy Trác Bách Quân đang có chút ngượng ngùng đi tới, hai tròng mắt ông đột nhiên đỏ lên, kích động nói không ra lời, không biết nên phản ứng thế nào?

“Bách Quân…” Trang Minh Nguyệt cũng nghẹn ngào gọi: “Con đến rồi. Chúng tôi cũng rất mong con đến.”

Trác Bách Quân không lên tiếng, cúi đầu đi tới trước mặt bọn họ, có chút bất mãn nói: “Chỗ này quá lớn, lại phô trương lớn như vậy, con đi tới đi lui cũng không tìm được mọi người. Đã đi tới đi lui thật lâu…”

Hàn Trí Trung nhất thời cảm động, nở nụ cười nói: “Tới là tốt rồi, tới là tốt rồi, anh cả của con… Nó sắp về tới, hôn lễ cũng sắp bắt đầu, con cùng hai em trai giúp anh cả làm lễ… Được không?”

Trác Bách Quân suy nghĩ một chút, hơi do dự, khẽ gật đầu nói: “Được …”

Hàn Trí Trung và Trang Minh Nguyệt cùng kích động nở nụ cười.

“Con xem con kìa…Nơ cũng không thắt… Dì thắt cho con …” Trang Minh Nguyệt rưng rưng, cầm lấy cái nơ trong tay Trác Bách Quân, đi lên phía trước nhẹ nhàng lật cổ áo sơ mi cho anh, hai tay khẽ run run đeo nơ lên cho anh, vừa đeo nước mắt vừa rơi xuống.

Trác Bách Quân nhìn bà một cái, cũng không ngăn bà làm như vậy.

Hàn Trí Trung quan tâm, nhìn Trác Bách Quân hỏi: “Con qua đây đã ăn điểm tâm chưa? Có muốn cha nói dì Lý làm cho con một chút món ăn hay không?”

“Không cần…” Trác Bách Quân nói: “Sáng nay Hạ Tuyết tới đã làm cho con một chút rồi… Mỗi ngày tới làm cho con, người chị dâu này không tệ…”

Hàn Trí Trung sững sờ, mỗi ngày Hạ Tuyết đều qua đó, bọn họ biết, nhưng ông ngạc nhiên nói: “Sáng nay Hạ Tuyết không có qua đó, hôm qua con bé đã ở lại lầu cô dâu cũng không có đi ra …”

Trác Bách Quân nghe xong, tò mò ngẩng đầu lên, nhìn bọn họ hỏi: “Vậy ai tới làm bữa sáng cho con vậy?”

Hàn Trí Trung và Trang Minh Nguyệt hai mặt nhìn nhau, đều không hiểu…

Trác Bách Quân suy nghĩ một chút, không nghĩ ra, cũng không có để ý tới, ngược lại nói thật: “Hay là ăn một chút gì đi, bởi vì sáng nay có chút căng thẳng, ăn không vô…”

“Được, được, được.” Mắt Hàn Trí Trung đỏ bừng nhìn Trác Bách Quân nói: “Con tới đây. Cha… Cùng con vào nhà, bảo đầu bếp làm cho con một chút món ăn…”

“Vâng…” Trác Bách Quân gật đầu, sau đó cùng Hàn Trí Trung đi vào trong, Trang Minh Nguyệt cũng không kịp chào tân khách, vội vàng đi tới phòng bếp, thu xếp.

Hàn Trí Trung cùng với Trác Bách Quân đi vào tòa nhà lớn, dì Lý vừa bước ra ngoài, nhìn thấy ông chủ và Trác Bách Quân đi tới, bà sững sờ, không biết chào hỏi thế nào, Hàn Trí Trung cao hứng nói: “Đây là Cậu chủ. Cậu hai.”

“Cậu hai.” Dì Lý lập tức cung kính, mỉm cười chào.

Trác Bách Quân không lên tiếng, chỉ gật đầu một cái.

“Đến phòng ăn…” Hàn Trí Trung nắm nhẹ cánh tay của con trai, căng thẳng run rẩy bước đi.

“Bước cẩn thận, coi chừng té…” Trác Bách Quân đỡ cha đi vào trong, đi tới phòng ăn mới ngồi xuống, Trang Minh Nguyệt đã từ bên trong đi ra, bảo đầu bếp nhanh chóng mang các món điểm tâm lên, còn có một súp vây cá sớm chuẩn bị xong để đưa lên bàn tiệc, bào ngư xào và một số món ăn khác đều dọn lên, bà còn đích thân múc một chén cháo tổ yến nóng hổi, cẩn thận đưa đến trước mặt của Trác Bách Quân, vừa mới để xuống, nước mắt lại không nhịn được rơi xuống.

Trác Bách Quân nhận lấy chén cháo, nói một câu cám ơn, liền cầm muỗng cúi đầu bình tĩnh ăn cháo.

Hai tròng mắt Hàn Trí Trung rưng rưng nhìn con trai đã rất lớn, bỏ lỡ những năm tháng rất quý báu trong cuộc đời ông, nhìn con lớn như vậy ngồi ở trước mặt của mình, vẻ mặt bình tĩnh cầm muỗng, ăn từng ngụm từng ngụm cháo, thật ra biết anh đã rất khoan dung, rất khoan dung với mình, ông nhất thời xúc động, vội vàng cúi đầu lau nước mắt trên mặt, nghẹn ngào nói: “Chúng ta ở chỗ này con nhất định không được tự nhiên, con từ từ ăn đi, cha đi ra ngoài trước…”

Trác Bách Quân lại ăn một chén cháo, bình tĩnh nói: “Ngồi một lát đi, thu xếp bao lâu, không mệt sao? Dì cũng ngồi đi…”

Hàn Trí Trung và Trang Minh Nguyệt vui mừng nhìn anh, cùng ngồi xuống.

Trác Bách Quân ngẩng đầu lên, nhìn hai tròng mắt hai ông bà già đang rưng rưng, liền hỏi: “Hai người không ăn một chút sao? Cũng không đói bụng sao?”

“Không ăn… Cha…”

“Ăn đi…” Trang Minh Nguyệt nghẹn ngào, vội vàng nắm cánh tay chồng, nói: “Chúng ta là người một nhà… Cùng nhau ăn một chút…”

“À, được, được, được.” Hàn Trí Trung lập tức bảo dì Lý thu xếp chén muỗng, cũng múc chén cháo, vừa ăn trong lòng vừa xúc động nhìn Trác Bách Quân, lại có chút hy vọng hỏi: “Tối nay… Đã tiệc phải rất khuya, không bằng ở lại một buổi tối, trò chuyện với cha một chút…Được không?”

Trác Bách Quân suy nghĩ một chút, cầm đũa ăn một chút thức ăn, rồi nói: “Trong nhà có phòng sao?”

“Có…” Trang Minh Nguyệt không nhịn được, cúi đầu kích động khóc thút thít.

Hàn Trí Trung cũng không nhịn được cúi đầu, lặng lẽ rơi lệ.

“Vậy thì ở lại thôi. Con thích ăn sáng với bánh mì sanwich, trứng gà, còn có cháo nóng…” Trác Bách Quân bình tĩnh nói.

Trang Minh Nguyệt ngẩng đầu lên, vừa rơi lệ vừa cười, nói: “Tốt. Sáng sớm dì sẽ chuẩn bị cho con, con muốn ăn cái gì, dì làm tất cả cho con. Cái gì dì cũng cho con. Chỉ cần con thích.”

Trác Bách Quân cúi đầu, vẫn ăn cháo, hai mắt cũng đỏ lên…

“Cha… Xe hoa đã về… Chuẩn bị làm lễ… Bên Daniel cũng đã chuẩn bị xong.” Hàn Văn Vũ và Hàn Văn Kiệt vui vẻ đi vào phòng ăn, lại nhìn thấy cha mẹ đang cùng với Trác Bách Quân ăn sáng, bọn họ sửng sốt…

Trác Bách Quân nghe được câu này, liền đặt muỗng xuống, đứng dậy nói: “Xe hoa đã về, chúng ta đi ra ngoài đi…”

Hàn Văn Vũ và Hàn Văn Kiệt cùng ngây ngốc nhìn anh.

Trác Bách Quân không để ý bọn họ, vừa muốn đi qua, không ngờ bị Hàn Văn Vũ bắt được cánh tay, ghìm chặt cổ của anh nói: “Tên nhóc thối tha. Bây giờ mới xuất hiện… Anh không biết chúng tôi mệt muốn chết rồi.”

“Không thở được…” Trác Bách Quân không nhịn được bật cười, cố gắng ngăn tay của anh.

“Mặc kệ.” Hàn Văn Vũ lại muốn ghìm chặt cổ của anh, muốn đè chết anh, Trác Bách Quân liều mạng kéo cũng kéo không ra, anh tức giận nói: “Tại sao chú luôn chưa trưởng thành vậy hả? Ở công ty cũng như vậy, ở nhà cũng như vậy. Chú trưởng thành được không?”

“Tôi muốn ghìm chết anh. Ném one-king cho một mình tôi, mệt chết tôi rồi. Lúc ấy ở công ty hung hăng nguyền rủa anh…” Hàn Văn Vũ vừa ghìm cổ của Trác Bách Quân đi ra ngoài, vừa hung hăng nói.

Hàn Văn Kiệt cũng mỉm cười cùng đi ra ngoài nói: “Nếu ghìm chết rồi, em chịu trách nhiệm cứu sống anh hai…”

Trác Bách Quân không lên tiếng, quay đầu nhìn Hàn Văn Kiệt, cũng im lặng nở nụ cười, sau đó ba anh em vừa nói vừa cười đi ra ngoài, Hàn Trí Trung và Trang Minh Nguyệt đi theo phía sau, vẻ mặt cũng kích động nhìn hình ảnh này, Trang Minh Nguyệt nghẹn ngào nói: “Nếu một lát nữa, Văn Hạo nhìn thấy hình ảnh như vậy thì vui vẻ biết bao nhiêu?”

Pháo hoa chúc mừng đì đùng vang lên, người chủ trì bắt đầu hưng phấn hô to: “Xin mời tân khách ngồi vào vị trí … Hôn lễ sắp bắt đầu.”

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!