Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 628
Sau khi kết thúc buổi lễ kết hôn của Hàn Văn Hạo và Hạ Tuyết, trong không khí vui vẻ, trở lại phòng của mình, chuẩn bị thay trang phục cho bữa tiệc trưa, Hàn Văn Hạo cùng Hạ Tuyết vừa đi vào phòng tân hôn, nhìn thấy người giúp việc ở trong phòng tân hôn vui vẻ, thu xếp mọi thứ, chuyên gia trang điểm nhìn thấy Hạ Tuyết đi vào, vội vàng dắt cô đi vào trong tủ quần áo, Hàn Văn Hạo muốn cùng Hạ Tuyết trở về phòng âu yếm, vợ lại bị người ta kéo đi, anh nắm bàn tay nhỏ bé của vợ, vẫn mỉm cười không chịu buông lỏng.
“Ôi chao, cậu cả. Còn nhiều thời gian đoàn tụ, hay là để mợ cả thay quần áo trước, còn phải cắt bánh cưới. Mau lên.” Dì Lý vội vàng cùng người giúp việc và chuyên gia trang điểm kéo Hạ Tuyết đi vào.
Hạ Tuyết đành phải vừa đi vào trong tủ áo, vừa quay đầu lại, ngọt ngào nhìn Hàn Văn Hạo, dịu dàng nói: “Một chút em ra …”
Hàn Văn Hạo nhìn cô, xúc động nở nụ cười, cũng cởi tây trang, chuẩn bị rửa mặt, thay lễ phục cho buổi trưa, nhưng vừa cởi tây trang trắng, nhìn thấy chiếc nhẫn trên ngón áp út của mình, hai tròng mắt anh thoáng qua dịu dàng, nghĩ đến cô gái này cuối cùng trên danh nghĩa cũng thuộc về mình, là vợ của mình, cảm xúc của anh dâng trào.
“Cậu cả. Mời đến phòng kế bên thay quần áo.” Người giúp việc cầm theo tây trang cao quý, mời Hàn Văn Hạo…
“Ừ…” Hàn Văn Hạo mỉm cười đi ra ngoài, trước khi đi, quay đầu nhìn cánh cửa phòng khép chặt, cười khẽ một tiếng, mới chịu đi ra ngoài…
Hiện trường hôn lễ. Trên chiếc cầu hoa xuấn hiện một đoàn vũ công người Russia, nhảy vũ điệu sôi động vui tươi.
Lần đầu tiên, Hàn Trí Trung dẫn Trang Minh Nguyệt đi tới trước mặt của ông cụ Trần, hai tròng mắt rưng rưng, cũng không biết nói gì.
Ông cụ Trần đứng trong mặt sân cỏ, liếc mắt nhìn Hàn Trí Trung, người học trò mình đã từng thích nhất, hai mắt ông cụ lộ ra nụ cười tha thứ, nhìn Trang Minh Nguyệt dựa sát vào bên cạnh Hàn Trí Trung, đứa bé này vẫn giống như xưa, khi gặp chuyện xúc động đều rất thích khóc, động một chút là sẽ kích động rơi lệ.
Ông cụ mỉm cười, giọng nói già nua vô hạn thuơng yêu gọi: “Minh Nguyệt…”
“Thầy…” Trang Minh Nguyệt nghe được thầy gọi mình, trong lòng của bà đột nhiên xúc động, đã rất nhiều năm cũng không có nghe thầy gọi mình như vậy, bà nhất thời kích động, nhìn thầy nghẹn ngào nói: “Nhiều năm qua, người có khỏe không? Con cùng Trí Trung phái người đi đón thầy trở lại, rất lo lắng người không muốn đi…”
Ông cụ Trần mỉm cười bước đi, Hàn Trí Trung và Trang Minh Nguyệt lập tức chia ra hai bên, cùng dắt tay ông cụ bước đi về phía trước. Lẩm bẩm nói: “Thầy, chân của người…” Trang Minh Nguyệt nhất thời cúi đầu, nhìn dáng đi của thầy, đau lòng kêu nhỏ.
“Người lớn tuổi, bị tai nạn xe cũng không có cách nào lành lại hẳn, người cũng đã gần đất xa trời còn quan tâm chuyện này làm gì?” Ông cụ Trần mỉm cười nhìn hai vợ chồng bên trái phải, nói: “Mấy năm nay, các con khỏe không? Thương yêu nhau chứ?”
“Trí Trung đối xử với con rất tốt, người yên tâm.” Trang Minh Nguyệt lập tức nói.
Hàn Trí Trung liếc mắt nhìn vợ, trầm mặc… Ông cụ Trần cũng hiểu mấy phần, liền cười nói: “Có một số chuyện trong quá khứ đã qua, cho chúng ta một chút thời gian hối tiếc cũng đã rất hạnh phúc rồi, bản tính Minh Nguyệt hiền lành, rất dễ dàng tha thứ cho người khác, chuyện đã qua không như ý, hãy để cho nó qua đi…”
Hàn Trí Trung mỉm cười nói: “Con có thể cưới được bà ấy là may mắn của con, trước kia để cho bà ấy chịu uất ức.”
Hai mắt Trang Minh Nguyệt đỏ lên, không dám lên tiếng.
“Đúng rồi…” Ông cụ Trần có chút vội vàng nhìn hai người bọn họ nói: “Không phải các con nói con trai của Văn Giai từ Nhật Bản trở về sao? Thầy muốn gặp đứa bé kia, nó là em trai của Văn Hạo, chuyện này đối với thầy rất bất ngờ…”
Hàn Trí Trung cùng Trang Minh Nguyệt nghe xong, có chút căng thẳng liếc mắt nhìn thầy, vừa muốn nói tiếp, cũng đã nghe tiếng nói của Hàn Văn Hạo mạnh mẽ truyền đến: “Ông nội Trần, hôm nay tới tham dự tiệc cưới của cháu, tại sao lại không nhớ tới cháu?”
Ông cụ Trần vừa nghe, vui vẻ xoay người lại, nhìn Hàn Văn Hạo đã thay tây trang đen, vô cùng phong độ, đạp sân cỏ xanh biếc đi tới, hai tròng mắt vẫn nóng rực, ánh nhìn sắc bén, ông cụ mỉm cười nhìn Văn Hạo nói: “Trong rất nhiều người, ông không lo lắng nhất chính là cháu, cũng không bận lòng…”
Hàn Văn Hạo mỉm cười đi tới bên cạnh ông cụ Trần, nhận lấy vị trí của cha, đỡ nhẹ cánh tay ông cụ Trần, cung kính nói: “Cho dù thế nào, ở trong lòng của cháu, ông nội là người quan trọng nhất, đương nhiên cháu hi vọng ông cũng đặt cháu và Hạ Tuyết ở trong lòng, tương lai còn dài, phải đích thân chỉ dẫn rất nhiều chuyện, ông không thể quên chúng cháu đâu.”
Ông cụ Trần cao hứng mỉm cười, nhìn vợ chồng Hàn Trí Trung, nói: “Hai người các con đều là người cố chấp, tại sao lại sinh ra đứa bé thông minh và khéo léo như vậy? Tâm tư cẩn mật, dám thách thức…”
Hàn Trí Trung lập tức cười nói: “Thầy, thầy cũng đừng khen ngợi nó, đi gặp Bách Quân đi.”
Nhắc tới chuyện này, trái tim mọi người cũng đè ép tảng đá nặng nề, thật sự không muốn trong ngày vui mừng như vậy để cho ông cụ cao tuổi đau lòng, nhưng không cách nào ngăn được, cũng không có tư cách bảo Trác Bách Quân không nói ra bất cứ sự thật nào.
Trong mặt sân cỏ xanh biếc.
Tĩnh Đồng mặc chiếc váy màu xanh dương nhạt, đang cầm hoa cầu, có chút ngượng ngùng nở nụ cười, ngẩng đầu lên liếc mắt nhìn Trác Bách Quân, Trác Bách Quân chăm chú nhìn Tĩnh Đồng, trong lòng thật xúc động, ánh mắt không cách nào rời khỏi người của cô, chỉ rất vui mừng, rất ngọt ngào, biết ơn nhìn cô, vừa muốn nói gì…
“Bữa sáng hôm nay ăn không ngon sao? Vào nhà họ Hàn còn phải ăn nhiều cháo như vậy…” Tĩnh Đồng dịu dàng nhìn Trác Bách Quân, có chút làm nũng hỏi.
Trác Bách Quân kinh ngạc nhìn Tĩnh Đồng nói: “Bữa ăn sáng… Là em làm? Em làm lúc nào…”
Tĩnh Đồng không lên tiếng, chỉ ngẩng đầu nhìn Trác Bách Quân, ngọt ngào nở nụ cười.
Trác Bách Quân xúc động nhìn Tĩnh Đồng, khuôn mặt xinh đẹp thuần khiết, đôi mắt mơ mộng, có chút không dám tin, gọi nhỏ: “Tĩnh Đồng…”
“Hả?” Tĩnh Đồng dịu dàng nhìn anh, nhẹ nhàng đáp lời, mặc dù mất đi chút ngây ngô, nhưng vẫn hồn nhiên đáng yêu.
“Em… Thật sự là Tĩnh Đồng sao?” Trác Bách Quân muốn cô xác định.
Hai mắt Tĩnh Đồng lóe lên màu sắc mộng ảo, dịu dàng nhìn Trác Bách Quân mỉm cười nói: “Em thật sự là Tĩnh Đồng… Họ Tĩnh, Tĩnh trong yên tĩnh, Tĩnh Đồng, tốt nghiệp khoa chính quy… Có chút ngu ngốc, cũng có chút khôn vặt, ông chủ tự mình dạy dỗ em…”
Trác Bách Quân nhìn cô như vậy, đột nhiên cười nhỏ, vừa muốn đến gần cô, nhưng lại không dám đến gần, mới muốn nói nói cái gì, lại nghe được có người nhỏ tiếng gọi mình, anh ngạc nhiên quay đầu lại, nhìn thấy Hàn Văn Hạo cùng Trang Minh Nguyệt đỡ một ông cụ đang kích động đi tới, anh sững sờ, phát hiện ông cụ này giống như đã từng quen biết, mới nhớ tới mình đã nhìn thấy một người già trong tấm hình cũ của mẹ, lúc đó, mái tóc của ông cụ không có bạc và già nua như vậy, lúc đó, ánh mắt ông cụ sáng lấp lánh có thần, khí thế hiên ngang, ông cụ là người cha nuôi mà mẹ mình vô cùng kính trọng.
Trác Bách Quân lập tức đi tới trước mặt của ông cụ Trần, cũng lộ ra một chút kích động gọi: “Ông nội Trần… Ông chính là thầy của mẹ cháu phải không?”
Ông cụ Trần vô cùng đau lòng nhìn hai mắt lóe sáng của Trác Bách Quân, khuôn mặt rất giống Văn Giai, là một đứa bé đẹp trai thông minh, ông cụ từ trên người của Trác Bách Quân, nhìn thấy bóng dáng xinh đẹp của Văn Giai năm xưa, ông cụ từ ái vươn tay nắm nhẹ tay Trác Bách Quân, nhìn đứa bé này, hai mắt chợt đỏ bừng, đau lòng nói: “Cháu đừng gọi ông là ông nội Trần, mẹ của cháu là con gái của ông, cháu nên gọi ông là ông ngoại…”
Hai mắt Trác Bách Quân chợt đỏ bừng, nhìn bộ dáng của ông cụ trước mặt kích động nhưng vô cùng thương yêu, cảm thấy ấm áp, gọi nhỏ: “Ông ngoại…”
“Tốt… Tốt…” Ông cụ Trần mỉm cười gật đầu, thiết tha nắm tay Trác Bách Quân, hai mắt lộ ra một chút hy vọng hỏi: “Mấy năm nay, Văn Giai có khỏe không?”
Trác Bách Quân sững sờ, nhìn người nhà họ Hàn cũng trầm mặc, liền hiểu ý của bọn họ, anh do dự một lát, nhìn ông lão già nua, trong hai tròng mắt đỏ thắm, lộ ra thiết tha, anh cười khẽ, nắm tay của ông cụ, nói: “Mẹ rất tốt, người sống ở Nhật Bản, tìm được một… Người đàn ông mình yêu gả cho ông ấy, những ngày sau này không tệ…”
Người nhà họ Hàn đều không lên tiếng, trong lòng thật nặng nề, hai mắt Trang Minh Nguyệt lóe lên, hốc mắt tràn đầy nước mắt, run rẩy rơi xuống.
Ông cụ Trần nghe Trác Bách Quân nói như vậy, nhìn hai tròng mắt anh rõ ràng, vui vẻ gật đầu một cái, nghẹn ngào nói: “Tốt…Tốt…Chỉ cần nó sống tốt, không liên lạc với ông cũng không sao. Nhưng cháu phải nói cho nó biết, nói ông rất nhớ nó, bảo nó sống thật tốt, đừng nhớ tới ông…Ông biết nó sẽ nhất định nhớ tới ông…”
Hai mắt Trác Bách Quân xốc xếch chợt lóe, nhớ tới mẹ cầm xem tấm hình của ông cụ, ánh mắt luôn đau lòng, anh liền nói với ông cụ: “Ông ngoại, mấy năm nay mẹ vẫn rất nhớ tới người…”
“Ông biết mà, ông biết mà, nó là đứa bé hiếu thuận, nhất định là có nguyên nhân mới có thể không đến tìm ông, nó hạnh phúc là tốt rồi…” Ông cụ Trần nghẹn ngào nói xong, liền cúi đầu không lên tiếng, nước mắt lại không nhịn được rơi xuống.
Related Posts
-
Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 052
Không có bình luận | Th2 5, 2017 -
Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 316
Không có bình luận | Th5 5, 2017 -
Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 619
Không có bình luận | Th8 14, 2017 -
Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 233
Không có bình luận | Th5 5, 2017
About The Author
megau1976
Tự kỷ như con khỉ...già.

