Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 629

Chương 629: CÒN CÓ THỂ SỐNG BAO LÂU?

“Thầy!” Lam Anh nghe nói thầy đến, vui mừng chạy như bay tới, từ phía sau lưng đột nhiên ôm cổ ông cụ Trần, khuôn mặt chôn trên bả vai của ông cụ, nghẹn ngào cười vui vẻ nói: “Thầy, con rất nhớ người.”

Ông cụ Trần vội vàng lau nước mắt trên mặt, quay đầu nhìn Lam Anh sau lưng, nói: “Đứa nhỏ này, đã lớn tuổi rồi. Cũng đã là phu nhân Tổng Thống còn nghịch ngợm như vậy!”

“Không nghịch ngợm, thầy sẽ không nhớ con đấy.” Lam Anh vui vẻ ôm thầy.

“Được rồi, được rồi, các con cũng tụ tập cùng nhau là tốt rồi. Đoàn tụ thật là tốt…” Ông cụ Trần mỉm cười nói.

“Ông nội Trần…Mấy con mèo bự ở nhà thế nào rồi? Cháu rất nhớ bọn chúng…” Hàn Văn Vũ vui vẻ nhìn ông cụ Trần hỏi.

Ông cụ Trần nhìn Văn Vũ, mỉm cười hỏi: “Vậy cháu có muốn ông dắt bọn chúng tới đây cho cháu chơi với chúng một lát không?”

“Không cần…” Hàn Văn Vũ giả vờ sợ hãi, nói: “Lâu như vậy không thấy, chắc chắn bọn chúng cao lớn không ít. Vẫn là sống ở trong núi tốt hơn.”

Mọi người cùng nhau cười vui vẻ, nghe có người nói cô dâu đi ra. Mọi người cùng nhau nhìn sang, thấy Hạ Tuyết mặc chiếc váy dài màu vàng, cổ chữ V sâu trước sau, trang điểm xinh đẹp, mái tóc xoăn buông xuống, trên trán quấn sợi dây vàng đính kim cương, nâng bước chân khêu gợi đón gió đi về phía mọi người, thỉnh thoảng nhìn về phía tân khách vẫy tay chào.

Hàn Văn Hạo vừa nhìn thấy vợ, không nhịn được xúc động, nở nụ cười, cất bước đi về phía cô.

Hạ Tuyết cũng đứng ở trong mặt sân cỏ, mỉm cười chờ chồng đã thay tây trang đen, phong độ thoải mái đi về phía mình, cô thâm tình nhìn chằm chằm vào anh.

Hàn Văn Hạo đi tới trước mặt của Hạ Tuyết, nắm nhẹ hai tay của cô, tay đeo nhẫn kết hôn đan vào nhau, dịu dàng cười nói: “Phải mời rượu tân khách cùng cắt bánh cưới, đi thôi…”

Hạ Tuyết mỉm cười gật đầu, trong tiếng vỗ tay cuồng nhiệt của tân khách, cùng chồng đi về phía sân khấu màu trắng, vũ công ballet nhìn thấy cô dâu chú rể đi lên sân khấu, lập tức đứng sang hai bên sân khấu, bày ra tư thế xinh đẹp chờ đợi, chúng tân khách cùng nhau tập trung bên dưới sân khấu, vui vẻ nhìn bọn họ…

Trong ánh nhìn chăm chú của chúng tân khách, Hàn Văn Hạo nhận lấy ly sâm banh cài đóa hoa hồng trắng, Hạ Tuyết cũng nhận lấy ly sâm banh, hai vợ chồng đứng chung một chỗ, nhìn về phía mọi người mỉm cười, cám ơn nói: “Cám ơn mọi người đã tới tham dự hôn lễ của chúng tôi, cám ơn mọi người.”

“Chúc mừng hai người…” Mọi người cũng giơ lên cao ly sâm banh.

Hàn Văn Hạo và Hạ Tuyết xoay người, chăm chú nhìn nhau, thắm thiết mỉm cười, vươn tay cất vào khuỷu tay của đối phương, trao đổi ly rượu, hai người khẽ mím môi uống chút rượu sâm banh, sau đó giơ về phía chúng tân khách nói: “Cám ơn mọi người…”

Dưới sân khấu một tràng pháo tay cuồng nhiệt, uống một hơi cạn sạch sâm banh…

Hạ Tuyết rất sự vui vẻ, vừa định uống một hớp sâm banh, lại phát hiện trong dạ dày buồn nôn, cô nhíu mày, chớp chớp mắt to, liền nắm nhẹ cánh tay Hàn Văn Hạo, nhỏ giọng nói: “Văn Hạo… Em có chút khó chịu…” Hàn Văn Hạo nghe vậy, có chút lo lắng nhìn cô nói: “Em nói cái gì? Khó chịu? Khó chịu chỗ nào?”

Hạ Tuyết nuốt cảm giác buồn nôn xông tới cổ họng, nói: “Có thể do ngày hôm qua ăn quá nhiều chè hạt sen …”

Hàn Văn Hạo mỉm cười nhìn tân khách giơ cao ly rượu, cám ơn mọi người chúc mừng, sau đó đỡ Hạ Tuyết đi xuống bậc thang, sắc mặt bình tĩnh làm như không có gì, nói: “Ngày hôm qua, em ở lầu cô dâu cùng Văn Vũ ăn chè hạt sen ngon không?”

“Đúng vậy, thật rất ngon…” Hạ Tuyết sập bẫy, quay đầu nhìn Hàn Văn Hạo, cô đột nhiên sửng sốt.

Ánh mắt Hàn Văn Hạo tức giận, nắm chặt ly rượu nói: “Anh biết ngay là chú ấy. Chú ấy ở trong nhà này là đứa dư thừa. Không có ích chút nào, tất cả đều gây họa cho anh.”

“Ôi chao, anh đừng nói như vậy. Lúc chú ấy bưng tới cho em ăn, em rất thích ăn mà, không ngờ dạ dày của em bị lạnh…” Hạ Tuyết vừa nói xong, lại không nhịn được, che miệng lại cố nén buồn nôn.

Hàn Văn Hạo đau lòng ôm vợ, bước nhanh vào trong nhà, vừa đi vừa nhìn dì Lý nói: “Báo cho cậu ba nhanh đến phòng tôi, xem cho mợ cả một chút. Nói bụng mợ cả không thoải mái…”

“Vâng.” Dì Lý nghe xong, lập tức đi về phía tân khách.

Hàn Văn Kiệt và Hàn Văn Vũ cùng ông cụ Trần, Lam Anh, Daniel, Trác Bách Quân trò chuyện vui vẻ, lại nhìn thấy dì Lý lo lắng đi tới nói: “Cậu ba, mợ cả đột nhiên có chút không thoải mái, muốn mời cậu vào xem cho cô ấy một chút…”

Hàn Văn Kiệt vừa nghe xong, lập tức quay đầu nhìn về phía Văn Vũ đáng thương, nói: “Có phải anh lại đưa thứ gì cho Hạ Tuyết nhét vào trong bụng hay không?”

“Không có. Kì lạ …” Hàn Văn Vũ tức giận nhìn em trai nói: “Lúc nhỏ hai chúng ta đi học đều thông minh, Nhưng vì anh ngây thơ lãng mạn một chút, nên anh bị các người khi dễ phải không? Có bệnh sao. Chẳng qua ngày hôm qua, anh… chỉ… Chỉ…”

Anh nghĩ nghĩ, có chút hụt hơi, nhìn ánh mắt trách móc của em trai, anh lại tức giận nhảy dựng lên nói: “Không phải chỉ ăn hai chén chè hạt sen sao? Làm gì dùng ánh mắt hung dữ như vậy nhìn anh? Hạt sen cũng không cho ăn?”

“Dạ dày cô ấy bị lạnh. Hạt sen là thứ hàn nhất.” Hàn Văn Kiệt tức giận nói xong, liền đi vào trong nhà trước, mọi người cũng quan tâm vội vàng đi theo, Hàn Văn Vũ không muốn đi, muốn xoay người đi tới đầu kia, Trác Bách Quân lại câu cổ của anh nói: “Đi thôi, chị dâu chú cũng không thoải mái, chú còn không đi xem một chút?”

“Anh đáng ghét.” Hàn Văn Vũ tức giận bị Trác Bách Quân câu cổ lôi đi.

Tiếng gõ cửa vang lên, Hàn Văn Hạo nhanh chóng mở cửa, liền nhìn em trai cùng người nhà đều tới, cũng hỏi tình huống Hạ Tuyết, anh lo lắng nói: “Vừa đi vào chỉ hơn mười phút, cũng đã nôn rất nhiều lần, lần cuối cùng, thiếu chút nữa đã bất tỉnh, bây giờ đang ở bên trong nghỉ ngơi…”

“Nghiêm trọng như thế?” Lam Anh và Trang Minh Nguyệt cùng kêu lên.

Hàn Văn Kiệt lo lắng đi vào, đi qua phòng khách nhỏ, đi tới sau tấm bình phong ngoài phòng ngủ, quả nhiên nhìn thấy Hạ Tuyết sắc mặt tái nhợt nằm trên giường, đang đắp chăn đỏ thẫm, vẻ mặt cô lộ ra khó chịu, anh không nói gì, lập tức ngồi ở mép giường, cầm lên cổ tay Hạ Tuyết bắt mạch cho cô, vừa bắt mạch vừa hỏi: “Từ hôm qua tới giờ, ngoại trừ ăn chè hạt sen, còn ăn cái gì khác không?”

Hạ Tuyết nằm trên giường, khó chịu lắc lắc đầu.

Hàn Văn Hạo lập tức quay đầu, trợn mắt giận dữ nhìn em trai, không khách sáo nói: “Anh đã nói rồi, lúc ấy không cần để cho mẹ sinh đứa thứ hai, trực tiếp bỏ qua, sinh đứa thứ ba.”

Trang Minh Nguyệt tức giận nhìn chằm chằm con trai.

Hàn Trí Trung cũng ho khan một tiếng, không lên tiếng.

“Này… Chuyện này không nhất định liên quan tới em. Tại sao vợ của anh có chuyện, lại đổ lên người của em? Anh là anh ruột của em sao?” Hàn Văn Vũ ghét bỏ nói.

“Anh rất hi vọng không phải.” Hàn Văn Hạo nói ngay…

“Anh…” Hàn Văn Vũ tức giận, ông cụ Trần cũng ép nhẹ cánh tay Hàn Văn Vũ xuống, rồi đi đến bên giường Hạ Tuyết, ngồi xuống nắm một bàn tay khác của cô, vỗ nhẹ nói: “Không có gì, nghỉ ngơi một chút thì tốt thôi, có thể làm cô dâu quá mệt mỏi…”

“Cám ơn ông nội…” Hạ Tuyết rất vui vẻ nhìn ông nội, nói: “Cháu thật sự nhớ rất ông, ông nội. Cháu hát cho ông nghe hả.”

Trên mặt Hàn Văn Kiệt thoáng qua nụ cười, rất ý tứ nhìn Hạ Tuyết.

Hạ Tuyết cũng chú ý tới ánh mắt Hàn Văn Kiệt, liền cười nói: “Làm sao vậy? Chú không tin tưởng tôi à? Tôi hát thật sự rất dễ nghe.”

Hàn Văn Kiệt không lên tiếng, thần thần bí bí cầm bàn tay nhỏ bé của Hạ Tuyết đặt vào trong chăn, rồi ngẩng đầu nhìn cô, trong hai tròng mắt có chút đau lòng.

Hạ Tuyết ngạc nhiên nhìn ánh mắt Hàn Văn Kiệt, trái tim của cô rung lên, sắc mặt tái nhợt hỏi: “Tôi còn có thể sống bao lâu?”

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!