Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 630

Chương 630: NHƯ SA MẠC NÓNG BỎNG

“Phi phi phi phi phi. Nói gỡ chặt nhọn loại bỏ!” Trang Minh Nguyệt và Lam Anh cùng nhìn Hạ Tuyết, sốt ruột nói: “Nói cái gì vậy? Hôm nay là ngày vui, nói gì sống hay không? Con sống lâu trăm tuổi.”

“Đúng vậy.” Ông cụ Trần cũng đau lòng Hạ Tuyết, nắm bàn tay nhỏ bé của cô nói: “Không có chuyện gì, cháu phải nghe Văn Kiệt nói thế nào đã.”

“Như thế nào?” Hàn Văn Hạo cũng có chút lo lắng, đề phòng đi đến bên giường, nhìn em trai hỏi, khoảng thời gian này quá hạnh phúc làm cho anh cũng không nhịn được lo lắng, có thể là hơi quá hạnh phúc rồi.

Hàn Văn Kiệt ngẩng đầu lên, nhìn mọi người mỉm cười nói: “Cũng không cần lo lắng. Chẳng qua dạ dày bị lạnh… Vừa rồi em còn cố ý lắng nghe mạch vui của chị dâu một chút, còn tưởng rằng cô ấy mang thai đấy.”

Hạ Tuyết nghe xong, vẫn có chút thất vọng nhìn Hàn Văn Kiệt nói: “Tôi không có mang thai sao?”

Hàn Văn Kiệt bật cười, nói với Hạ Tuyết: “Chị còn trẻ như vậy, còn nhiều cơ hội…”

Hạ Tuyết cắn nhẹ môi, cúi đầu, không có lên tiếng…

Hàn Văn Hạo đứng ở bên giường, hai mắt mập mờ nhìn bộ dáng có chút mất mát của vợ, liền lặng lẽ cười.

“Được rồi, được rồi.” Trang Minh Nguyệt đi tới trước mặt của Hạ Tuyết, mỉm cười nói: “Xác định không có gì là tốt rồi, Văn Kiệt, con sắc chén thuốc trị dạ dày bị lạnh cho chị dâu … Tối nay còn có một buổi tiệc kéo dài, đừng để con bé quá mệt mỏi.”

“Vâng…” Hàn Văn Kiệt nói dứt lời liền đứng dậy, nhìn Hạ Tuyết cười nói: “Chị nghỉ ngơi trước một chút, tôi tự mình đến phòng bếp chuẩn bị cho chị chén thuốc…”

Hạ Tuyết có chút mất mát gật đầu một cái.

Mọi người cũng yên tâm, rối rít để cho cô nghỉ ngơi một lúc, cũng đi ra ngoài, trai đẹp Hàn Văn Vũ bị Trác Bách Quân kéo đi ra ngoài, vừa đi ra bên ngoài, vừa la hét nói oan uổng.

Hàn Văn Hạo ngồi trên giường cưới, nhìn Hạ Tuyết nằm trên giường nhìn mình cười ngọt ngào, nhưng mang chút thất vọng, anh liền nắm bàn tay nhỏ bé của cô nói: “Thế nào? Muốn mang thai con của anh như vậy sao?”

Hạ Tuyết lập tức rút tay của anh, làm nũng nhìn anh nói: “Dĩ nhiên rồi, em nhất định muốn sinh Tiểu Hạo Hạo…”

Hàn Văn Hạo cười khẽ, cúi đầu, cụng nhẹ lên trán cô một chút, thật lòng nói: “Anh lại không hy vọng có con nhanh như vậy, anh còn muốn cùng em ân ái mấy năm nữa, có em và Hi Văn đã đủ náo nhiệt với anh rồi…”

Hạ Tuyết cười ngọt ngào nhìn anh, vẫn không hề vui vẻ nói: “Nhưng chúng ta đã không đề phòng thật lâu, tại sao không mang thai?”

Hàn Văn Hạo nhìn Hạ Tuyết nằm trên giường, lộ ra nửa bầu ngực, rất dụ người, liền cúi đầu, cụng nhẹ trán cô một chút, xúc động hôn lên môi cô, mới nói: “Nếu em thật thích, tối nay anh yêu em nhiều một chút? Anh không uống nhiều rượu… Hả?”

“Đi.” Mặt Hạ Tuyết đỏ lên, lại hài lòng nở nụ cười.

Hàn Văn Hạo vươn tay, ôm nhẹ Hạ Tuyết vào trong ngực, ngay sau đó cảm thấy thân thể của cô mềm mại rất dụ người, liền đưa tay xoa nhẹ bộ ngực sữa của cô, Hạ Tuyết bắt lấy tay anh, đỏ mặt nói với anh: “Đừng á… Một lát, sẽ có người tiến vào, em còn phải uống thuốc? Phải nhanh đứng lên, chiêu đãi tân khách…”

“Anh đã đóng cửa lại…” Hàn Văn Hạo không nhịn được chui vào trong chăn, ngay sau đó cởi bỏ cúc áo tây trang của mình, khoác tây trang một bên, đè nhẹ trên người của cô, vừa hôn đôi môi mềm mại của cô, vừa nói: “Bây giờ chúng ta sẽ chế tạo con…” . Hạ Tuyết cười nhỏ, liền đưa hai tay ôm cổ của anh, vừa muốn hôn anh, lại nghe được ngoài cửa vang lên âm thanh rầm rầm rầm, Hàn Văn Hạo cau mày, không để ý tới tiếng gõ cửa này, vẫn muốn ôm lấy Hạ Tuyết hôn cuồng nhiệt…

“Ai vậy? Anh cũng không đi xem một chút?” Hạ Tuyết đẩy nhẹ chồng nói.

“Còn ai nữa? Không cần nghĩ cũng biết là ai…” Hàn Văn Hạo nhất thời tức giận nhảy xuống giường, đen mặt đi ra phòng ngủ, đi qua phòng khách nhỏ, phịch một tiếng mở cửa, quả nhiên nhìn thấy tên ngoại tộc Hàn Văn Vũ dám đứng trước mặt của mình, vỗ tay, nhảy múa, vô cùng đẹp trai hát vang: “Nhiệt tình của tôi giống như một ngọn đuốc, thiêu đốt cả sa mạc, mặt trời nhìn thấy tôi cũng sẽ trốn tránh tôi, nó cũng sợ ngọn lửa tình yêu của tôi…”

Ánh mắt của Hàn Văn Hạo nheo lại, nhìn tên Thần Tiên này…

Hàn Văn Vũ vẫn nhiệt tình hát: “Em cho tôi một chút mưa, làm dịu trái tim của tôi, tôi cho em một chút gió, thổi nở đóa hoa của em, đóa hoa tình yêu nhỏ thuộc về tôi và em, tình yêu của hai chúng ta giống như sa mạc nóng bỏng.”

“Chú nổi điên làm gì?” Sắc mặt của Hàn Văn Hạo lạnh lẽo, nhìn Hàn Văn Vũ nói.

Hàn Văn Vũ nhìn anh trai, ác ý cười nói: “Lúc nảy em trai nói Hạ Tuyết nôn mửa không có liên quan đến em. Dạ dày bị lạnh cũng không phải vì hạt sen, cô ấy chỉ bị lạnh. Ôi, những tinh linh màu xanh đáng yêu, những tinh linh màu xanh dễ thương, chúng ta chung lòng chung sức, hoạt động đầu óc, phá hư mọi thứ ngây thơ … Chúng ta ca hát, khiêu vũ vui vẻ, rất vui vẻ…”

Hàn Văn Hạo bị một ngọn lửa thiêu đốt nhìn Hàn Văn Vũ, sắc mặt băng bó nói: “Chú nổi điên làm gì, cút xa một chút… Đừng đến phiền tôi.”

“Anh cả…” Hàn Văn Vũ đột nhiên bước lên, vươn tay kéo cổ anh cả, nói: “Thế nào? Tối nay anh chuẩn bị xong chưa?”

Hàn Văn Hạo nhìn chằm chằm em trai…

Hàn Văn Vũ lại nâng tay, như đã tính trước, lại hát lên: “ Em cho tôi một chút mưa, làm dịu trái tim của tôi, tôi cho em một chút gió, thổi nở đóa hoa của em, đóa hoa tình yêu nhỏ thuộc về tôi và em, tình yêu của hai chúng ta giống như sa mạc nóng bỏng… Tối nay náo loạn phòng tân hôn, em trai nhất định sẽ dốc hết sức quậy cho phòng tân hôn của anh nghiêng trời lệch đất… Nếu không chơi đùa cho anh chết đi sống lại, em sẽ không phải là em trai ruột của anh. Em sẽ phối hợp với anh trai mới, đấu với IQ180 của anh một chút…”

Hàn Văn Hạo nghe những lời này, liền châm chọc, nở nụ cười, nhìn Hàn Văn Vũ nói: “Tôi hỏi chú một đề tài, chú có thể trả lời được … Tôi sẽ tin tối nay chú có thể đánh ngã tôi.”

“Đến đây đi.” Hàn Văn Vũ cười hi hi nói: “Giày vò em đi. Vuốt ve em đi.”

Hàn Văn Hạo nhìn em trai, đưa đầu ngón tay ra, hỏi: “Tại sao Beethoven không cần ngón tay này để đàn dương cầm?”

Hàn Văn Vũ nhíu mày, nhìn đầu ngón tay của anh cả, cắn nhẹ môi, chớp chớp cặp mắt đẹp…

Hàn Văn Hạo lại hừ một tiếng, cười rộ lên, nói: “Không biết sao? Còn học người ta hát cái gì? Đề tài IQ này, ba tuổi anh đã làm.”

“Phịch”… Cửa nhanh chóng đóng lại.

Hàn Văn Vũ sững sờ tại chỗ, đưa ra ngón út của mình, nhìn trái nhìn phải, ngây ngốc nói: “Đầu ngón tay Beethoven bị đứt sao? Không đúng, nếu ông ta thiếu một ngón tay, làm sao đánh đàn được?”

Người này vừa đi vừa nghĩ, càng không ngừng đưa đầu ngón tay của mình nhìn ngó, vừa vặn liền nhìn thấy Hi Văn muốn chạy đi tìm mẹ, anh lập tức bắt được Hi Văn nói: “Bảo bối, chú hai hỏi cháu một đề tài IQ. Đáp đúng, có thưởng.”

“Tốt.” Tiếng nói trong vắt của Hi Văn đáp lại, ôm vai nhìn chú hai.

Hàn Văn Vũ lập tức vươn đầu ngón tay của mình, nhìn Hi Văn nói: “Tại sao Beethoven không cần ngón tay này để đánh đàn?”

Hi Văn trừng mắt thật to, rất kinh ngạc nhìn chú hai, a một tiếng, có chút không hiểu nói: “Chú long trọng chạy đến tìm cháu, chính là hỏi chuyện đơn giản này sao?”

“Cháu biết?” Hàn Văn Vũ ngạc nhiên nhìn Hi Văn nói.

Hi Văn liếc anh một cái, mới vươn tay, đè đầu ngón tay của chú hai xuống, mới ngẩng đầu lên, nhìn chú hai nói: “Đương nhiên rồi. Cái ngón tay này là của chú mà. Beethoven làm sao có thể dùng ngón tay của chú để đàn dương cầm chứ. Thật là…”

Hàn Văn Vũ trừng mắt thật to, nhìn Hi Văn nện bước chân nhỏ vui vẻ nhảy lên phòng của cha, lồng ngực anh tức giận muốn nổ tung, nặn ra một hàng chữ: “Nhà này đều là người gì vậy? Ngoài hành tinh tới. Tối nay em đây muốn náo loạn phòng tân hôn, xem xem anh lợi hại hay em lợi hại. Hừ. Chờ xem!”

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

error: Alert: Content is protected !!