Vương gia nhà ta cũng hố ta-Chương 2

Chương 2: Nam nhân lòng dạ hiểm độc

 

“Ngày khác nữ nhi mua cho ngươi một cái thổ hào kim, hoặc là hoa hồng vàng cũng được, bảo đảm lóe mù mắt mọi người, đai lưng này, liền tặng cho nữ nhi ngươi ha ——”

“Ngươi……” Mộ vương gia còn muốn phát hỏa tiếp, nhưng nhìn đến khuê nữ nhà mình hướng về phía chính mình chớp mắt, liền sinh sôi đem lời nói tới bên miệng nuốt trở về.

Thôi thôi, hắn chỉ có một nữ nhi như vậy, còn không phải sủng tới đầu quả tim?

Dung Tử Khiêm ở một bên đem hành động của Mộ Lê xem ở trong mắt, đáy mắt hứng thú càng thêm nồng đậm lên: “Một cái đai lưng mà thôi, Mộ tiểu thư vẫn là trả cho Mộ vương gia đi!”

“Khó mà làm được,” Mộ Lê liên tục xua tay: “Ta cùng lão nhân kia là cha con, đồ vật hắn còn không đều là của ta? Ngươi đều đã tìm tới cửa, không trả lại ngươi một cái đai lưng, không thể nào nói nổi.”

Nói xong, Mộ Lê liền đem đồ vật nhét mạnh vào trong tay Dung Tử Khiêm, sau đó xoay người.

“Không có chuyện gì của ta đi? Vậy bổn tiểu thư đi trước, các ngươi chậm rãi nói chuyện ——”

“Chậm đã……” Dung Tử Khiêm lên tiếng cản lại nàng.

Dựa!

Mộ Lê cắn chặt răng, tên họ Dung này, rốt cuộc muốn như thế nào? Ý định không cho nàng hảo qua có phải hay không?

Mộ Lê cố nén lửa giận trong lòng, xoay người, hận không thể đem ngũ quan đều cười chen thành một đống, liền muốn ghê tởm chết tên này nha: “Xin hỏi Dung công tử, còn có chuyện gì sao? Cái kia…… Là cái dạng này, nếu là không có gì chuyện, tiểu nữ tử có thể hay không đi về trước ngủ một giấc?”

Dung Tử Khiêm lông mày đẹp nhảy lên: “Kỳ thật cũng không có chuyện gì lớn.”

“Ạ, nếu không phải chuyện gì lớn, vậy ngươi liền chính mình giải quyết đi.” Mộ Lê lại muốn đào tẩu một lần nữa.

“Nhưng cũng không phải việc nhỏ gì.”

Mỗ nữ trên trán nổi ba đường hắc tuyến.

“Uy, tên tiểu bạch kiểm ngươi,” Mộ Lê rốt cuộc nhịn không nổi nữa: “Ta xem ngươi lớn lên tuấn, nhẫn nại tính tình bồi ngươi chơi, ngươi còn chơi nghiện rồi không phải? Không nghe nói qua có chuyện mau nói, có rắm mau phóng sao? Ngươi tính tình ma kỉ như vậy, là muốn gấp chết ai? Tin ta lấy dây lưng lúc nảy ghìm chết ngươi hay không?”

Dung Tử Khiêm cong cong khóe miệng, trên mặt biểu tình cười như không cười, giờ phút này hắn nhìn chằm chằm đôi mắt Mộ Lê, đem nữ tử tức muốn hộc máu xem ở trong mắt, sau đó khí định thần nhàn nói: “Mộ tiểu thư, ta chỉ muốn nhắc nhở ngươi, trước khi ra cửa, thỉnh nhớ rõ rửa mặt.”

Lời này là có ý tứ gì?

Mộ Lê không rõ nguyên do chớp chớp mắt, sau đó lau lung tung ở trên mặt một phen.

Cuối cùng, nàng sợ ngây người, bi kịch, phát điên, điên khùng, hận không thể lập tức đào ba thước đất, tìm cái hầm ngầm chui vào.

Vỏ hạt dưa!

Lại còn có vị trí ở ấn đường một chút hồng ……

Món cay này! Mới đủ vị!

“Ngươi ngươi ngươi……” Mộ Lê vươn một bàn tay, tức muốn hộc máu chỉ vào Dung Tử Khiêm, khuôn mặt nhỏ mềm mại giận đến đỏ bừng.

“Ngươi liền không thể xem như không thấy được sao?” Sau một lúc lâu, Mộ Lê mới hoàn chỉnh nghẹn ra một câu.

Dung Tử Khiêm cười nhẹ, đáy mắt mang theo một chút hài hước: “Bổn thế tử trời sinh một đôi hỏa nhãn kim tinh, trong ánh mắt lau không được nửa phần hạt cát……”

Hỏa nhãn kim tinh?

Mới được một cái đai lưng vàng liền cho rằng chính mình là Tôn Ngộ Không? Mời con khỉ đến biểu diễn còn kém không nhiều lắm!

Mộ Lê hướng tới Dung Tử Khiêm trợn trắng mắt, trong lòng đã sớm đem nam nhân phúc hắc này từ đầu đến chân mắng một trận: “Đây là tạo hình mới của bổn tiểu thư, hiểu không?”

Nữ tử nói xong quay đầu đi ngay, lười lại dây dưa cùng nam nhân lòng dạ hiểm độc này.

Ách, kỳ thật nàng thừa nhận, nàng lo lắng lại tiếp tục ở chỗ này, sẽ bị tên họ Dung kia làm tức chết.

Tên kia lời nói không kinh người chết không thôi, nàng xem như đã nhìn ra. Sau này nhất định cùng hắn cả đời không qua lại với nhau!

Mộ Lê tức giận hừ hừ.

Dung Tử Khiêm nhìn bóng dáng Mộ Lê không hề hình tượng, ngẩng đầu bước đi, khóe miệng ý cười càng thêm lớn, con ngươi hắn nhiễm một tia ý vị thâm trường, liếc mắt một cái nhìn lại, làm người cho rằng hắn lung lay tâm thần.

Mộ Lê về tới trong viện của mình , Sơ Vân lập tức buông việc bận rộn trong tay, tới đón, có chút kinh ngạc hỏi: “Tiểu thư như thế nào nhanh như vậy trở lại rồi? Có nhìn thấy khách sao?”

 

“Gặp được! Đâu chỉ là nhìn thấy khách, cái hàng kia quả thực là Đường Tăng!” Mộ Lê khoát tay áo, nghĩ tới Dung Tử Khiêm hận đến nghiến răng ngứa lợi.

 

Chỉ thấy Mộ Lê đặt mông ngồi xuống trên giường, sau đó nằm xuống ngã chỏng bốn vó hiện lên một hình chữ “Đại”, ngữ khí có chút hổn hển: “Tên kia có bản lãnh làm người tức đến thổ huyết, bổn tiểu thư còn muốn sống thêm vài năm, rời xa tốt nhất.”

 

“Dung thế tử sao?” Sơ Vân nhíu mày: “Thế nhưng mà Vương gia nói, ngày mai trong hoàng cung có đại hội ngắm hoa, còn nói lại để cho Dung thế tử đưa tiểu thư đi đấy…”

 

“Cái gì?” Mộ Lê lập tức từ trên giường nhảy dựng lên: “Ngươi xác định không có nghe lầm? Lão nhân kia thật sự nói như vậy?”

 

Sơ Vân khẳng định nhẹ gật đầu.

 

Mộ lão đầu đáng giận!

 

Sáng sớm ngày thứ hai, vẫn còn trong mê ngủ Mộ Lê bị Sơ Vân từ trên giường lôi dậy, như một con rối bị Sơ Vân đẩy tới trước bàn trang điểm thay y phục.

 

Sơ Vân thấy tiểu thư nhà mình bộ dáng không có tim không có phổi, thở dài, thấy thời gian không sai biệt lắm, cũng không trì hoãn, giúp nàng mặc y phục xong.

 

Ra cửa phòng, lúc này Mộ Lê mới dần dần thanh tỉnh lại, bên ngoài ánh nắng mặt trời vừa vặn chiếu vào trên người như là phủ một tầng sáng màu vàng.

 

“Sơ Vân à, ” Mộ Lê vừa đi ra ngoài, vừa nói: “Tên Dung Tử Khiêm này đến cùng là thần thánh phương nào?”

 

“Nghe nói Dung thế tử ba tuổi có thể làm thơ, bốn tuổi biết võ, lúc năm tuổi có thể đánh bại mười tráng hán.” Vừa nhắc tới Dung Tử Khiêm, mặt mũi Sơ Vân tràn đầy vẻ sùng bái: “Ở Đông Ly quốc, có thể là một loại tồn tại Thần Thoại. Hoàng Thượng lại để cho hắn hưởng tôn vị thân vương, càng được tôn sùng là thượng khách, một chút chuyện khó giải quyết, Hoàng Thượng không chắc chắn, còn phải tìm Dung thế tử thương nghị đấy.”

 

Lợi hại như vậy?

 

Mộ Lê liếc mắt, tên Dung Tử Khiêm này chuyện khác cô không biết, bản lãnh giận điên người ngược lại rất lợi hại.

 

“Vậy mẹ của ta đâu?” Mộ Lê lại hỏi: “Vì cái gì toàn bộ Mộ thân vương phủ chỉ có hai người, ta cùng lão đầu kia?”

 

Giống như đã thành thói quen Mộ Lê xưng hô Mộ vương gia là lão đầu, trên mặt Sơ Vân không… kinh ngạc như trước nữa: “Tiểu thư vốn có một ca ca, nhưng đáng tiếc… vào năm tiểu thư sinh ra, tiểu vương gia sáu tuổi lại chết non rồi, mà Vương phi đã chết ở lúc khó sinh tiểu thư.”

 

Cái gì?

 

Mộ Lê cả kinh trừng lớn hai mắt.

 

Vậy mà đều chết hết?

 

Mệnh của Mộ Lê này có thể thật là cứng rắn, không chỉ mình là một kẻ đần, ngay cả người thân cận nhất đều bị khắc chết rồi, may mắn còn có Mộ lão đầu kia, bằng không thì Mộ Lê sao có thể sống đến lớn như vậy?

 

“Vậy đương kim hoàng đế cùng lão đầu kia là quan hệ như thế nào?” Lập tức muốn tiến cung, dù sao cũng phải đem quan hệ nhân vật vuốt vuốt một chút.

 

“Mộ thân vương phủ là thừa kế vương vị, năm đó lúc hoàng đế Đông Ly quốc khai quốc giành chính quyền, Mộ gia ra lực không ít, cho nên tiên hoàng ban xuống ý chỉ, Mộ gia vương vị nhiều đời, địa vị giống như nửa hoàng đế.”

 

Mộ Lê mở trừng hai mắt, cô nghĩ cô có thể đã minh bạch.

Bài trước đó
Bài kế tiếp
Tags:

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *