Vương gia nhà ta cũng hố ta-Chương 21

Chương 21: Một chiêu đánh ngã

 

Đây là có chuyện gì?

Vừa mới trong nháy mắt, Mộ Lê cảm thấy mình có võ công, nhưng hiện tại, vì sao lại đột nhiên giống như không có?

Mộ Lê thực không cam lòng, lại lần nữa dùng phương pháp vừa rồi, chuẩn bị vận khí đan điền.

Lại không nghĩ rằng, thử một lần, thế nhưng lại thất bại……

Thị vệ kia thấy Mộ Lê là tay mơ, cũng yên tâm.

Thị vệ lại lần nữa tiến lên công kích, lần này lại không giống lúc đầu, thử sâu cạn của nữ tử, mà trực tiếp nâng bàn tay, lộ ra sát khí!

Một chiêu này, hắn muốn một kích bị mất mạng!

Thái tử Mặc Cẩm Li ở trên lầu xem rành mạch, khóe miệng hắn nhẹ nhàng nhếch lên, đáy mắt tràn đầy ý cười gian kế thực hiện được ……

Thực mau, nữ nhân làm cho hắn đường đường Thái tử một nước bị vô cùng nhục nhã, liền phải biến mất trên thế giới này.

Nếu không có nàng, Mặc Cẩm Li hắn lại là một trang hảo hán!

Cái gì cự hôn trước mặt mọi người, đều sẽ theo thời gian trôi qua, bị người phai nhạt! Chỉ cần Mộ Lê chết! Hết thảy liền giải quyết!

Đáy mắt Mặc Cẩm Li tràn đầy sương đen, càng nghĩ trong lòng càng cao hứng, hôm nay, là Mộ Lê tựmình đưa tới cửa tới! Liền tính là thị vệ thất thủ giết nàng, cũng là Mộ Lê nàng tự làm tự chịu!

Đoạt đồ vật cùng Mặc Cẩm Li hắn? Cũng phải nhìn xem mình có bản lĩnh hay không!

Độc Cô Huệ Ninh cũng ở trên lầu lẳng lặng nhìn một màn phía dưới, khóe miệng hơi hơi cong cong.

Mộ Lê vừa thấy thị vệ kia muốn giết mình, sắc mặt biến đổi!

Thái tử này, đáng giận đến cực điểm! Không nghĩ tới thế nhưng thật sự đê tiện tới mức muốn mượn cơ hội này lấy tánh mạng nàng!

Người như vậy, sống ở trên đời này chính là một đại họa!

Ngoài Túy Tiên Lâu mọi người cũng rốt cuộc phát giác một tia không thích hợp, thấy thị vệ kia muốn giết Mộ Lê, bọn họ mỗi người vì nữ tử đổ mồ hôi, hành vi của Thái tử quá làm người khinh thường!

Đáng tiếc bọn họ chỉ có thể ở một bên lo lắng suông, căn bản liền vô pháp ngăn cản.

Một bên Mặc An Tri thấy tình hình không đúng, lập tức liền chuẩn bị đi lên giúp Mộ Lê, nhưng mà hắn còn không có kịp ra tay, biến cố đã xảy ra một lần ……

Mộ Lê thủ pháp vốn rối loạn không chừng, đột nhiên trở nên gọn gàng ngăn nắp.

Nàng cảm giác được tay mình giống như là có người ở sau lưng thao túng, trong vô hình hội tụ vô hạn lực lượng!

Trong lòng còn không kịp kinh dị, lực lượng vô danh trên tay nàng liền không chịu chính mình khống chế, hướng tới tên thị vệ kia đánh ra một chưởng!

Một chưởng này mười phần nội lực, vốn liền phải lấy tánh mạng Mộ Lê thị vệ tránh né không kịp, hắn vạn lần không ngờ, Mộ Lê thế nhưng còn có thể xoay người lần nữa! Nhưng mới vừa rồi Mộ Lê rõ ràng chính là tay mơ!

Một chưởng này, ác hơn trước đó!

Chưởng phong kia ở ngay đầu gối thị vệ, thế cho nên hắn quỳ xuống trước Mộ Lê, rốt cuộc bò dậy không nổi!

Nhìn kỹ, xương đùi hắn dường như bị trọng thương!

Giữa sân mỗi người đều nhìn biến cố này, thật lâu không phục hồi lại tinh thần.

Thủ pháp của Mộ Lê vô cùng ưu nhã, cũng vô cùng nhanh chóng, đánh ra một chưởng này càng mang theo mười phần lực lượng.

Mọi người căn bản không có thấy rõ ràng, liền nhìn thấy thị vệ kia đột nhiên quỳ xuống trước Mộ Lê. Mỗi người cũng không hiểu tại sao.

Mộ Lê lại có thể cảm giác rõ ràng được, vừa rồi lực lượng vô danh kia, căn bản liền không phải mình đánh ra! Thân thể này không có lợi hại như vậy!

Sau lưng phảng phất là có người đang giúp nàng!

 

Mà một chưởng này, cũng là người nọ cách không truyền tới cho Mộ Lê, cho nên tay của nàng mới có thể bị khống chế!

 

Là ai!

 

Ai sẽ tốt bụng giúp nàng như vậy?

 

Mộ Lê mừng rỡ cười ha ha, người này cứu người lại không lưu danh, xem ra là người làm việc khiêm tốn.

 

Hợp khẩu vị của nàng.

 

Nếu để cho Mộ Lê nàng biết người nọ là ai, nói không chừng còn có thể cùng hắn kết giao bằng hữu.

 

Có thể dưới mắt nàng cũng không tiện lộ ra, cũng không thể khắp nơi tuyên dương nàng là được người trợ giúp mới thắng thị vệ kia a?

 

Mộ Lê vốn cho rằng người giúp nàng là Mặc An Tri, nhưng nàng quay đầu lại nhìn nhìn, hàng kia cũng một khuôn mặt biểu tình mộng bức, hiển nhiên cũng không biết tại sao Mộ Lê lại đột nhiên trở nên lợi hại như vậy, nàng liền bỏ đi ý nghĩ này.

 

Mộ Lê nhíu mày, ngẩng đầu nhìn hai người trên lầu, đáy mắt chứa một tia châm chọc…

 

“Thái tử điện hạ, ta đánh thắng thị vệ của ngươi, ngươi có phải cũng nên đúng hẹn, tặng cho ta cây tram này hay không?”

 

Ách, thật ra cây trâm này nàng cũng không phải nhất định muốn có.

 

Có thể Mộ Lê nàng không quen nhìn sắc mặt Mặc Cẩm Li tâm cao khí ngạo, có vẻ ai trong mắt hắn đều giống như một con kiến, có thể tùy ý giết chết.

 

Cái này nàng đã khó chịu.

 

Người muốn mặt, cây muốn vỏ, không mặt mũi không có vỏ, còn thế nào lăn lộn ở trên đời này?

 

Mà Mặc Cẩm Li hiển nhiên là kẻ không biết xấu hổ, không muốn vỏ…

 

Bây giờ, Mộ Lê lẳng lặng yên nhìn xem lầu hai, chờ Mặc Cẩm Li đáp lời.

 

Ánh mắt nàng một mảnh nhẹ nhõm, hiển nhiên tâm tình rất tốt. Bưng nước trà trên mặt bàn, chậm rãi thưởng thức.

 

Bàn tay trong tay áo Mặc Cẩm Li siết thành quả đấm, trên mặt nổi gân xanh!

 

Đáy mắt của hắn có rõ ràng xẹt qua sát ý, có vẻ hận không thể làm cho nữ tử trước mặt lập tức chết tại trước mắt của mình!

 

Hắn làm sao cũng không nghĩ ra, thị vệ mình coi trọng nhất trước đến nay, lại cũng bị Mộ Lê đánh bại? Thậm chí còn bị trọng thương?

 

Mộ Lê? Tại sao có thể là cái bao cỏ Mộ Lê? Kẻ ngốc kia? Nữ nhân xấu xa kia?

 

Nàng trở nên lợi hại như vậy từ lúc nào?

 

Không có khả năng!

 

Mặc Cẩm Li căn bản không muốn tiếp nhận sự thật này! Đáy mắt hắn một mảnh khói đen!

 

Nhất là Mặc Cẩm Li nhìn thấy Mộ Lê bộ dáng khí định thần nhàn, trong lòng của hắn càng giận, tim phổi ở bên trong giống như có đồ vật gì đó, đang kịch liệt căng phồng!

 

Tổn hại một viên Đại tướng, mà nàng lại không bị tổn thương?

 

Làm sao có thể!

 

Hắn sao có thể cam tâm!

 

Ít nhất cũng phải đánh cho Mộ Lê kiếp sau không thể xuống giường, có thể vãn hồi mặt mũi hắn đã mất đi trước đó!

 

Mặc Cẩm Li lập tức xụ mặt, sắc mặt trắng xanh pha lẫn, trong hai tròng mắt sát khí mãnh liệt.

 

Một bên sắc mặt Độc Cô Huệ Ninh cũng không dễ nhìn, giống như không ngờ tới Mộ Lê còn có thể sống sót.

 

“Thái tử sẽ không phải quịt nợ chứ?” Thấy Mặc Cẩm Li thật lâu đều không nói chuyện, Mặc An Tri cũng không nhịn được mở miệng, ngữ khí của hắn có chút đường hoàng, đáy mắt khinh thường cũng không che dấu: “Nhiều người như vậy đều nhìn thấy, Thái tử không nhận nợ, là muốn bị người trong thiên hạ chế nhạo sao? Hay là nói, Thái tử không cam lòng thuộc hạ của mình đã thua bởi một nữ lưu yếu đuối như Mộ muội muội?”

 

Vừa mới nói xong, ngoài cửa tất cả mọi người đối với Mặc Cẩm Li lại một phen chỉ trỏ.

 

“Không nghĩ tới Thái tử dĩ lại là người như vậy, sau này nếu trở thành hoàng đế, Đông Ly quốc chúng ta có thể làm sao bây giờ a…”

 

“Đúng vậy a, không coi trọng chữ tín, chẳng phải là muốn đùa giỡn dân chúng chúng ta sao?”

 

“May mắn Đông Ly quốc chúng ta còn có cái Dung thế tử, cho dù Thái tử không dùng được, Dung thế tử tài trí hơn người cũng sẽ không ngồi nhìn mặc kệ a.”

 

Mộ Lê vốn đang nghe thật tốt, nhưng đột nhiên nghe đến một câu cuối cùng, thiếu một chút nữa vừa mới uống vào một ngụm nước bị phun ra.

Bài trước đó
Bài kế tiếp
Tags:

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *