Vương gia nhà ta cũng hố ta-Chương 22

Chương 22: Quá không biết xấu hổ!

 

Ô ha ha.

Tại sao mặc kệ đi tới đâu, đều có thể nghe được cái tên Dung Tử Khiêm kia?

Đúng là âm hồn bất tán, nhưng thật bực a thật bực a.

Nếu nàng nói cho những người này, Dung Tử Khiêm thật ra là tên cầm thú đội lốt, luôn nghĩ mọi cách chiếm tiện nghi Mộ Lê nàng, bọn họ có thể tin tưởng hay không?

Hay là nói xong những người này sẽ lập tức nhảy dựng lên, ném Mộ Lê văng ra?

Rốt cuộc Mộ Lê vũ nhục nhân vật tồn tại giống như thần trong lòng bọn họ a……

Mộ Lê nghĩ nghĩ, vẫn là đánh mất ý niệm này, rốt cuộc nàng mới đến, trải đời không sâu, vẫn là không cần vũ nhục hình tượng nam thần, tôn đại Phật ở trong lòng mọi người.

Ngoài cửa tiếng bàn tán của mọi người tự nhiên không sót một câu truyền vào trong tai Mặc Cẩm Li.

Mộ Lê ngẩng đầu nhìn nhìn hắn, chỉ thấy Mặc Cẩm Li sắc mặt càng thâm trầm, giống như là…… Nàng tìm tòi một chút hình dung từ trong óc, à, đúng rồi, giống như là bị bạch tuộc phun một ngụm nước bọt, càng lúc càng đen.

Phỏng chừng muốn tát người này một cái tới trên tường, moi cũng moi không xuống.

“Thái tử? Ngươi làm sao vậy?” Mộ Lê cười khẽ châm chọc nói: “Tốt xấu ngươi cũng nói một câu đi, không nói lời nào là ý tứ gì? Nhường hay không nhường? Ngượng ngùng xoắn xít như vậy tại sao không đầu thai lần nữa biến thành nữ nhân? Một chút đều không giống nam nhân hào sảng, sợ rằng nữ nhân cũng không rối rắm như ngươi. Cái này nếu ở hiện đại, ngươi song song còn không bị lão bà trực tiếp đá ra khỏi cửa?”

Nam nhân rối rắm, khẳng định cũng là thứ keo kiệt! Nam nhân như vậy muốn làm gì?

Lời này làm Mặc Cẩm Li hoàn toàn thay đổi sắc mặt, hai tròng mắt hắn đỏ ngầu, đột nhiên từ trên lầu phi thân xuống, động tác nhanh chóng, làm cho cả Túy Tiên Lâu đều quét lên một trận gió.

Hắn lập tức rơi xuống bên người Mộ Lê, trên tay ngưng tụ mười phần nội lực, trên mu bàn tay nổi gân xanh, hiển nhiên là muốn lấy tánh mạng Mộ Lê!

Động tác này của Mặc Cẩm Li quá mức với đột ngột, động tác quả nhiên là ổn chuẩn tàn nhẫn, tất cả mọi biến cố chẳng qua phát sinh ở trong nháy mắt, ai có thể tưởng được, Thái tử thế nhưng đột nhiên có hành động này?

Ngoài cửa mọi người khiếp sợ nhìn một màn trước mắt, không nghĩ tới Thái tử thế lại tự mình động thủ!

Thái tử điện hạ lại muốn lấy tánh mạng Mộ gia tiểu thư?!

Chẳng qua chỉ là một cây trâm mà thôi a? Đến nỗi sao?

Mộ Lê mắt thấy Mặc Cẩm Li đánh tới mình một chưởng, đôi mắt nàng nguy hiểm nhíu lại, mắng to một tiếng đang chuẩn bị né tránh, Mặc An Tri lại trong nháy mắt chắn ở trước người nàng.

Nam tử thân thủ mạnh mẽ, trong phút chốc liền cùng Mặc Cẩm Li đánh cùng nhau!

“Mặc Cẩm Li, ngươi là tên đê tiện tiểu nhân!” Mặc An Tri nhíu mày nổi giận mắng: “Hôm nay nếu ngươi dám động Mộ muội muội một sợi lông, ta nhất định đem Thái tử phủ ngươi quậy đến gà chó không yên! Đánh cho mẹ ruột ngươi đều nhận không ra ngươi!”

“Mặc An Tri! Ta khuyên ngươi đừng động chuyện của bổn Thái tử!” Mặc Cẩm Li không ngờ tới lần này Mặc An Tri lại che chở cho Mộ Lê, chỉ muốn nhanh chóng giải quyết Mặc An Tri, sau đó lấy tánh mạng Mộ Lê!

Hôm nay Mộ Lê đừng nghĩ tồn tại đi ra Túy Tiên Lâu! Mệnh của nàng, Mặc Cẩm Li nhất định lấy rồi!

“Bổn thế tử vẫn quản, ngươi có thể làm thế nào?”

Chỉ trong nháy mắt, bọn họ lại qua hai chiêu. Mặc An Tri không ra bài theo lẽ thường, vốn là Hỗn Thế Ma Vương, biện pháp chỉnh người càng từng đợt, trước mắt hiển nhiên vẫn không coi Mặc Cẩm Li ra gì.

Nhìn xem bên kia hai người đánh cùng một chỗ, Mộ Lê trong lòng khinh thường, lạnh lùng mắng một tiếng.

 

Nhân phẩm của Mặc Cẩm Li thật sự là trời đất cảm động, sống đến bây giờ, vẫn chưa từng gặp qua loại người chênh lệch đến mức tận cùng.

 

Chẳng qua Mặc An Tri ngược lại là người tốt, ba lần bốn lượt giúp Mộ Lê nàng, ân tình này, nàng nhớ kỹ!

 

Lầu hai trên lan can, Độc Cô Tuệ Ninh lẳng lặng yên nhìn xem hai người dưới lầu uốn éo đánh cùng một chỗ, ngón tay ngọc chăm chú siết chặt.

 

Hai người kia không tới một khắc chung, đã qua hơn mười chiêu, thời gian dần qua, Mặc Cẩm Li ở vào tình thế xấu, sợ là không tới trong chốc lát, sẽ bại trận.

 

Độc Cô Tuệ Ninh đáy mắt rõ ràng lộ ra sát khí, chỉ là trong một cái nháy mắt, biến mất không thấy.

 

Nhất là sau khi nàng nghe được đối thoại của Mặc Cẩm Li cùng Mặc An Tri, tay càng siết chặt hơn, các đốt ngón tay thậm chí đều nổi lên màu trắng.

 

Nếu cẩn thận quan sát con ngươi của nàng…, không khó phát hiện ánh mắt của nàng vẫn luôn dõi theo trên người Mặc An Tri…

 

Nàng chuyển ánh, nhìn nhìn Mộ Lê cách không xa bên cạnh hai người.

 

Mộ Lê bộ dáng thanh thản, ngồi trên mặt ghế ở một bên xem kịch vui, thỉnh thoảng còn vỗ tay kêu một tiếng “Hay”.

 

Nàng dựa vào cái gì?

 

Người ưu tú nhất Đông Ly quốc đang đánh nhau, mà nàng lại hoàn toàn một bộ dáng xem kịch vui?

 

Nàng dựa vào cái gì có thể có được Dung thế tử chiếu cố, khắp nơi che chở nàng?

 

Càng nghĩ càng không cam lòng, Độc Cô Tuệ Ninh hé mắt, đột nhiên lặng lẽ ra hiệu cho một người ẩn trong đám người, sau đó chỉ phương hướng Mộ Lê, ra dấu “Giết”.

 

Trong đám người, lập tức nhảy ra một gã hắc y nam tử che mặt, trong tay cầm trường kiếm, hướng tới chỗ Mộ Lê, đâm thẳng tới!

 

Mộ Lê vốn đang xem náo nhiệt thật vui, thình lình cảm giác được bên cạnh cách đó không xa ép tới một trận sát khí, nàng quay đầu nhìn, chính là nhìn thấy một thanh trường kiếm sắc bén, đâm tới nàng!

 

Nàng vô thức muốn trốn, nhưng người nọ lại sớm đã không để lại đường lui cho nàng, trên thân kiếm sát khí không giảm, thẳng tắp đâm vào chỗ hiểm của Mộ Lê!

 

Nhìn thủ pháp này, liếc một cái liền biết là người thân kinh bách chiến!

 

Mặc An Tri từ một khắc người nọ xuất hiện, đã chú ý tới tình hình bên Mộ Lê, hắn vốn muốn đi giúp nàng, nhưng Mặc Cẩm Li đột ngột đánh ra một chiêu, ngăn chặn thân hình của hắn, lại làm cho hắn không cách nào phân thân!

 

Mọi người cũng hiển nhiên thật không ngờ nửa đường lại đột nhiên bỗng xuất hiện thích khách che mặt, mọi người đều nhìn trường kiếm kia, trong nội tâm đổ mồ hôi thay cho Mộ Lê.

 

Trường kiếm phát ra ánh sáng lạnh, sáng chói đến đau mắt người, Mộ Lê mắt thấy trường kiếm kia càng ngày càng gần, nhưng không cách nào tránh né, trong nội tâm vô cùng khó chịu.

 

Muốn chơi thật như vậy hay không? Nàng mới xuyên qua không tới hai ngày thôi, mạng nhỏ muốn ném đi?

 

Huống hồ thích khách che mặt này vẫn là nửa đường đánh tới, ngay cả thần thánh phương nào cũng không biết, lại càng không biết có thù oán gì với hắn.

 

Cho dù chết, cũng không thể làm quỷ hồ đồ a?

 

Mộ Lê vốn cho rằng lần này mình chết chắc, muốn né tránh, lại không chỗ có thể tránh né!

 

Lại không nghĩ đột nhiên một mùi vị quen thuộc chui vào trong lỗ mũi, nàng lập tức mở to mắt nhìn.

 

Quả nhiên…

 

Dung Tử Khiêm cả người mặc áo trắng theo gió tung bay, hắn to lớn cao ngạo chắn trước người Mộ Lê, ngón tay chỉ nhẹ nhàng khẽ động, trường kiếm của hắc y nhân che mặt lăng không cắt thành hai đoạn.

 

Hắc y nhân vừa nhìn thấy người tới, biểu tình biến đổi, vô thức muốn trốn, nhưng không ngờ Dung Tử Khiêm lại nhẹ nhàng động giơ ngón tay, chiếc đũa trên mặt bàn phóng tới trên đùi người nọ, hắn sinh sôi ngã trên mặt đất.

 

Người nọ vừa thấy không có cách nào chạy trốn, từ trước ngực rút…ra một chủy thủ, mọi người cho rằng hắn vừa muốn làm loạn, lại không nghĩ, chủy thủ kia đâm vào trái tim của mình!

Bài trước đó
Bài kế tiếp
Tags:

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *