Vương gia nhà ta cũng hố ta-Chương 24
Chương 24: Mộ tiểu thư thật đẹp a
Đột nhiên, điếm tiểu nhị không biết từ nơi nào chạy tới, ở bên tai chưởng quầy nói cái gì, trên mặt chưởng quầy biểu tình cứng đờ, lập tức đuổi theo thượng Mộ Lê.
“Mộ tiểu thư xin dừng bước.”
Mộ Lê nghe tiếng nhìn về phía chưởng quầy: “Có chuyện gì sao?”
“Ngọc bích lưu tiên trâm có thể đưa miễn phí cho Mộ tiểu thư.”
Cái gì?
Tặng không?
Mọi người mở to hai mắt, lúc nảy còn nói năm ngàn lượng bạc, hiện tại như thế nào lại muốn đưa không cho Mộ tiểu thư?
Vẻ mặt Mộ Lê cũng kinh ngạc, hiển nhiên không nghĩ tới chưởng quầy lại muốn đưa cây trâm cho nàng.
Nhưng thiên hạ từ trước đến nay không có bánh nhân thịt miễn phí, nàng nhíu nhíu mày, nhìn nhìn chưởng quầy này, đáy mắt mang theo một loại xem kỹ: “Ngươi đây là có ý gì?”
“Vốn bảo trâm này cũng không phải của ta, là có người nhờ Túy Tiên Lâu bán đấu giá thay,” chưởng quầy chậm rãi nói: “Người nọ nói ngọc bích lưu tiên trâm này có duyên cùng Mộ tiểu thư …… Là có thể tặng cho tiểu thư……”
Ta chết thôi! Chưởng quầy này vừa mới còn tăng giá, cảm giác thiếu chút nữa đã bị tên này hố? Nếu không phải bị náo loạn một phen như vậy, không chừng chưởng quầy này đều đã bắt được năm ngàn lượng bạc rồi!
Tính như vậy, có phải còn tính Mặc Cẩm Li ngẫu nhiên giúp nàng hay không? Nhưng cây trâm này lại thiếu một chút nữa mất mạng nhỏ đổi lấy, thật sự là…… Ân, phải hảo hảo quý trọng.
“Có thể thỉnh người nọ ra gặp hay không?” Mộ Lê ánh mắt lại quét nhìn một vòng ở nhã gian lầu hai, người nọ hiển nhiên liền ở gần đây.
“Hắn nói mình tướng mạo xấu xí không chịu nổi, không vào mắt quý nhân nổi,” chưởng quầy thoái thác nói: “Hiện giờ sợ là đã đi rồi.”
“Ha, Mộ muội muội, ngươi thật đúng là rất phúc khí!” Mặc An Tri hiển nhiên tâm tình thực tốt, nhưng hắn không quản được nhiều như vậy, ánh mắt nhìn về phía bên bàn cao đặt hộp ngọc bích lưu tiên trâm, sau đó lại nhìn nhìn Mặc Cẩm Li, đáy mắt xẹt qua một tia cuồng vọng: “Có người hao tổn tâm cơ muốn giết người đoạt bảo trâm này, lại không ngờ cây trâm này cùng Mộ muội muội có duyên, liền tính người khác lại mơ tưởng như thế nào, sợ rằng cũng không chiếm được rồi……” Nói xong, Mặc An Tri nhìn về phía Mặc Cẩm Li làm một cái mặt quỷ.
“Mặc An Tri ngươi nói lời này là có ý gì!” Mặc Cẩm Li nháy mắt thay đổi sắc mặt: “Ở chỗ này chỉ cây dâu mà mắng cây hòe nói ai hả!”
“Nói ngươi đấy!” Mặc An Tri trên mặt khinh thường càng thêm rõ ràng: “Chẳng lẽ Thái tử đang giận dữ, lại muốn giết ta diệt khẩu sao? Cũng không nhìn xem mình đức hạnh gì! Đánh thắng được tiểu gia ta rồi nói!”
“Nhục mạ Thái tử, ngươi biết là tội gì không?” Mặc Cẩm Li sắc mặt đen như than.
“Tru cửu tộc,” Mặc An Tri cười nhẹ, đáy mắt không phải không có châm chọc: “Cửu tộc của ta chính là bao gồm Thái tử điện hạ ngươi, chúng ta chính là một tổ tiên, chẳng lẽ ngươi muốn đào mộ phần tổ tiên Mặc gia?”
“Ngươi……” Mặc Cẩm Li giận cực, hai tròng mắt là một mảnh đỏ đậm.
“Bổn thế tử vốn là Hỗn Thế Ma Vương, cho dù hoàng bá bá biết ta mắng ngươi, cũng sẽ không nói gì,” Mặc An Tri vẻ mặt nhẹ như mây gió: “Thái tử điện hạ vẫn là suy nghĩ cho kỹ, chờ gặp được hoàng bá bá giải thích sự tình hôm nay với hắn như thế nào đi!”
Nói xong, liền không đi quản Mặc Cẩm Li, mà tiến đến bên cạnh Mộ Lê.
“Mộ muội muội, mau đi cầm cây trâm, ta đưa ngươi trở về!”
Mộ Lê nhìn nhìn ngọc bích lưu tiên trâm kia, đột nhiên vẫy vẫy tay: “Thôi, từ bỏ!”
“Cái gì? Mộ muội muội, bảo vật tốt như vậy, ngươi lại không muốn?” Mặc An Tri vẻ mặt kinh ngạc, mặt mũi tràn đầy không thể tin.
“Vẫn cảm giác đồ vật không có bỏ tiền ra, cầm ở trong tay thật kì lạ.”
“Cái này có gì?” Mặc An Tri vừa nói, vừa đi về phía ngọc bích lưu tiên trâm: “Người khác muốn còn không được! Tiện nghi tốt như vậy, ngươi không chiếm, chẳng lẽ lại muốn tiện nghi cho chưởng quỹ kia hay sao?”
Vừa mới nói xong, liền chuẩn bị duỗi tay lấy ngọc bích lưu tiên trâm kia.
Chưởng quầy Túy tiên lầu đã nghe được lời này, trên mặt có chút ít ; ý nghĩa không tốt lắm.
Lại không nghĩ tay Mặc An Tri còn chưa đụng tới hộp ngọc bích lưu tiên trâm kia, ngón tay Dung Tử Khiêm nhẹ nhàng khẽ động, ngọc bích lưu tiên trâm kia trực tiếp lướt qua Mặc An Tri, bay đến trong tay Dung Tử Khiêm.
Quả nhiên là sờ vào cảm giác ấm áp, ngọc bích trắng không tỳ vết.
Mặc An Tri thấy vậy cảm thấy bất mãn, quay đầu, phẫn nộ trừng mắt nhìn Dung Tử Khiêm, sắc mặt giận đến đỏ bừng: “Ngươi làm gì? Như thế nào đoạt đồ vật của Mộ muội muội?”
Dung Tử Khiêm cũng không để ý đến hắn, giống như là không có nghe thấy, mà chậm rãi quay người, ngón tay thon dài nắm ngọc bích lưu tiên trâm, yên tĩnh tốt đẹp nói không nên lời, cây trâm kia trên tay hắn làm cho ngón tay gần như màu sắc trong suốt.
Hắn nhìn nhìn Mộ Lê, sau đó duỗi tay, tự tay cắm ngọc bích lưu tiên trâm ở trên tóc nàng.
Chất ngọc tản ra ánh sáng mượt mà, chỉ liếc một cái, liền lại để cho người rốt cuộc không dời mắt được.
Đẹp quá.
Quả nhiên là bảo vật xứng mỹ nhân.
Mọi người trong lúc nhất thời không cách nào dời mắt khỏi trên người Mộ Lê, mọi người mặt lộ vẻ kinh dị.
Dung Tử Khiêm động tác thật tự nhiên, Mộ Lê chỉ thấy ngón tay của hắn nhẹ nhàng khẽ động, cây trâm kia đã cắm ở trên tóc đen nhánh của mình.
Ta chết thôi, hắn như vậy, là muốn mê chết ai?
Mặc dù không muốn thừa nhận, nhưng Mộ Lê vẫn không thể không nói, lúc Dung Tử Khiêm làm động tác này, cả người đều cực kỳ soái, ưu nhã và khí chất nói không nên lời, lại đủ để mê đảo một mảnh người.
Hắn vốn có cử chỉ không tầm thường, mọi cử động là cảm giác một bộ phim thần tượng.
Quả nhiên, Mộ Lê nhìn lướt qua bên ngoài, không ít nữ tử đều là vẻ mặt hoa si.
Trách không được người của Đông Ly quốc mọi người coi hắn là Tín Ngưỡng, Mộ Lê đều cảm giác mình thiếu chút nữa bị gia hỏa Dung Tử Khiêm làm mê hoặc.
Nhìn con mắt này, cái miệng này, cái mũi này… Chậc chậc chậc…
“Mộ muội muội, ngươi đang nhìn cái gì hả? Lại nhìn nước miếng đều chảy ra rồi…” Mặc An Tri đột nhiên tiến lên hai bước, ngăn ánh mắt Mộ Lê nhìn về phía Dung Tử Khiêm, nhỏ giọng lầm bầm nói: “Mộ muội muội, ngươi quên ta vừa mới nói với ngươi chuyện Dung Tử Khiêm ăn tươi nuốt sống hả?”
Nghe nói như thế, Mộ Lê trong chốc lát hồi phục thần trí. Hận không thể lập tức vung cho mình hai tát tay.
Nàng như thế nào đã quên tên cặn bã này chứ?
Như thế nào đã quên bộ mặt thật của Dung Tử Khiêm chứ? Lại vẫn thiếu chút nữa bị nam sắc của hắn làm mê hoặc? !
Này làm sao có thể?
Hàng kia giả ngưu bức giả thật đúng là một tay rất bức a… Chậc chậc chậc, thiếu chút nữa ngay cả Mộ Lê nàng đều bị hù dọa rồi.
“Khụ khụ, ” Mộ Lê ho khan hai tiếng, vô thức xoa xoa khóe miệng mình căn bản không tồn tại nước miếng, sau đó nhìn nhìn Mặc An Tri, lại nhìn Dung Tử Khiêm một chút.
“Nếu không có chuyện gì nữa…, đồ vật cũng tới tay, bổn tiểu thư đi về trước đây.” Mộ Lê nói xong, cất bước đi ra ngoài.
Không nghĩ tới ra cửa còn có thể kiếm lời một bảo bối miễn phí a, Mộ Lê trong nội tâm vui vẻ, sợ đi chậm, chưởng quỹ kia sẽ hối hận.
“Mộ muội muội, ngươi chờ ta một chút! Ta đi đưa ngươi về!” Nói xong, Mặc An Tri vội vàng hấp tấp đi theo.

