Vương gia nhà ta cũng hố ta-Chương 32
Chương 32: Thiếu chút nữa chết thẳng cẳng
“Phốc……”
Cùng lúc đó, trong cơ thể nàng không chịu khống chế phun ra một ngụm máu tươi, máu tươi phun bắn tung toé, rơi xuống đầy đất, cả người khó chịu liền sắp hít thở không thông.
Nàng không biết đây rốt cuộc là chuyện như thế nào, cũng không biết tại sao lại như vậy, chỉ biết cả người rất khó chịu, giống như lập tức sẽ chết đi.
Trên mặt đất là máu tươi nàng vừa mới phun ra, màu sắc đỏ tươi, đỏ giống như đôi mắt nàng ……
Đỏ triệt để, đỏ như tà dương, đỏ đến nàng chỉ có thể nhìn đến một mảnh màu đỏ…… Chói đến đôi mắt người sinh đau……
Nàng thậm chí nghe thấy được hương vị máu tươi sắp ngăn trở hô hấp ……
Giờ khắc này, nàng rõ ràng nghe thấy được mùi vị tử vong.
Theo thời gian trôi đi, hai tròng mắt nhuộm dần màu đỏ tươi, hơi thở nàng thoi thóp ghé vào trên giường, muốn gọi người, nhưng giọng nói nghẹn một âm cũng phát không ra.
Nàng vốn tưởng rằng mình chết chắc rồi.
Đột nhiên, ngoài cửa bay vào được một bóng trắng, Mộ Lê vừa thấy người đến, thân thể không chịu khống chế lại muốn đánh người nọ, hiện tại cả người nàng nóng lên, chỉ có đánh ra mấy chưởng, thân thể mới có thể dễ chịu một chút.
Bóng trắng kia nhẹ nhàng chợt lóe, liền né tránh Mộ Lê công kích, đạo lực kia trực tiếp đánh nát cái bàn, cùng lúc đó, Mộ Lê rốt cuộc không chịu được khó chịu như vậy, thân thể mất kiểm soát ngã ra phía sau ……
Bóng trắng xoay người một cái bay nhanh, thân thể Mộ Lê đã bị hắn tiếp ở trong lòng ngực. Tay hắn thăm dò mạch đập nữ tử, sau đó vội thu trở về, vẻ mặt kinh ngạc, con ngươi như tràn ngập không thể tin tưởng.
Còn có nhìn cả phòng hỗn độn, máu tươi trên mặt đất, mặt nữ tử đỏ không bình thường ……
Tại sao lại như vậy?
Hắn không dám chậm trễ, lập tức đỡ Mộ Lê tới mép giường ngồi xuống, ngón tay khẽ động, trong thân thể liền có một bó dòng khí màu trắng truyền vào trên người Mộ Lê, theo dòng khí màu trắng rót vào thân thể Mộ Lê, hốc mắt đỏ tươi của Mộ Lê rốt cuộc dần dần lui đi màu đỏ.
Cùng lúc đó, Mộ Lê cũng cảm giác được thân thể mình dễ chịu không ít, phảng phất là có một luồng gió lạnh đang vuốt phẳng ngọn lửa khô nóng trong thân thể, vị trí đan điền cũng yên tĩnh xuống, không hề phản kháng.
Trong mông lung, Mộ Lê mở hai tròng mắt, trước mắt có chút hỗn độn, nhìn không rõ lắm, duy nhất có thể nhìn đến, chính là người trước mặt ăn mặc xiêm y màu trắng bạc.
Xiêm y màu trắng bạc, không phải là Dung Tử Khiêm đi.
Mộ Lê trong mông lung hừ hừ, trong lòng lập tức liền phủ định ý tưởng này.
Gia hỏa kia như thế nào sẽ có lòng tốt như vậy cứu mình chứ.
Người này chính là không thể thấy nàng tốt một chút!
Sau đó, thân thể Mộ Lê rốt cuộc không chịu nổi gánh nặng, nặng nề ngủ.
Dung Tử Khiêm thấy Mộ Lê ở ngủ trong lòng ngực mình, cẩn thận đặt thân thể nàng ở trên giường xong, sau đó đắp lên chăn cho nàng.
Hắn thở dài, đang chuẩn bị xoay người gọi người thu dọn hỗn độn trong phòng, nhưng đột nhiên quay đầu, ánh mắt định ở phía trên cánh tay Mộ Lê.
Bởi vì một phen phong ba mới vừa rồi, tay áo nàng lộ ra nửa đoạn.
Mà trên cánh tay Mộ Lê, là một con kim phượng hoàng giương cánh bay cao, rất sống động, miêu tả sinh động.
Vẻ mặt hắn không thể tin tưởng, đến gần vài bước, nắm lên cánh tay Mộ Lê, gắt gao nhìn chằm chằm, không sai!
Hắn xác định chính mình cũng không hoa mắt.
Con kim phượng hoàng kia chợt rõ chợt mờ, khi có khi không! Tuy nhiên lại thật sự ở trên cánh tay Mộ Lê !
Dung Tử Khiêm vẻ mặt khiếp sợ, trong hai mắt tràn ngập không thể tin.
Trong lúc nhất thời nhìn về phía Mộ Lê, ánh mắt thậm chí bắt đầu có chút phức tạp.
Một lúc lâu, Dung Tử Khiêm mới dần dần từ trong khiếp sợ hồi phục thần trí, dằn xuống một mảnh vầng sáng ở trong ánh mắt, khôi phục một mảnh yên tĩnh.
Hắn bỏ tay Mộ Lê vào trong chăn, mọi thứ có vẻ trở lại yên lặng. Lại giống như hắn vừa mới không có nhìn thấy gì.
Sáng sớm ngày thứ hai, một đêm ngủ mê Mộ Lê rốt cục tỉnh lại.
Một giấc này ngủ rất sâu, cũng vô cùng an ổn, cả người đều cực kỳ thoải mái, không hề giống ngày hôm qua ngủ trưa, toàn thân khô nóng đến khó chịu, mà như có một dòng nước trong vắt vẫn luôn trong người vuốt lên từng tế bào khô nóng.
Mộ Lê vô thức vươn tay ra vuốt ve trán của mình, sau đó ánh mắt chuyển một vòng, vừa hay nhìn thấy Dung Tử Khiêm đang ngồi ở trước bàn cách đó không xa nhìn mình chằm chằm.
Mộ Lê cả kinh, lập tức xoay người ngồi dậy, cùng lúc đó, nàng vén chăn lên nhìn nhìn y phục của mình, thấy y phục cũng còn, mới yên tâm.
“Tại sao ngươi ở trong phòng của ta!” Mộ Lê vừa nói chuyện, vừa lớn tiếng gọi Sơ Vân: “Ta không phải nói, không cho phép bất cứ ai đến phòng của ta sao!”
Nhưng nơi này ở đâu có nửa cái bóng dáng của Sơ Vân?
Trong phòng chỉ có Dung Tử Khiêm cùng Mộ Lê hai người, giờ phút này nghe được Mộ Lê nói…, Dung Tử Khiêm chậm rãi từ trên ghế đứng lên, đi đến bên giường: “Ngày hôm qua ngươi không phải nói, ta thích ngủ ở phòng nào thì ngủ ở phòng đó sao? Thích đi nơi nào, thì đi chỗ đó sao?”
“Cho nên?” Mộ Lê cầm lấy gối đầu trong tay, nện tới phía Dung Tử Khiêm, rít gào nói: “Ngày hôm qua ngươi ngủ ở trong phòng của ta sao?”
Dung Tử Khiêm chỉ cười, lại cũng không nói chuyện.
Hôm qua, nàng xác thực nói Dung Tử Khiêm thích ở nơi nào, thì ở nơi đó. Đồng dạng, nàng cũng nói, chỉ là tên này không xuất hiện ở trước mắt của nàng là được.
Nhưng mà, ai biết tên này hắn chỉ nguyện ý nghe một nửa bên kia?
Nàng cho rằng Dung Tử Khiêm ở giữa 1 và 3, chính là số ——2, lại không nghĩ rằng hắn vẫn là kết hợp 1+3——B, trước sau hợp lại là 2B.
Ngẫm lại mình cùng tên gia hỏa như vậy ở trong một cái phòng ngây người một buổi tối, trong lòng thật sự rất không thoải mái.
“Hèn hạ a hèn hạ! Dung Tử Khiêm, không nghĩ tới ngươi là đại sắc lang! Ngươi nói ngươi vẻ ngoài đẹp như vậy, nhưng tại sao nhân phẩm lại kém như vậy hả? Lòng dạ của ngươi tại sao lại đen như vậy hả?” Mộ Lê nổi giận, điên rồi, tức giận, mắng.
Không nghĩ tới Dung Tử Khiêm sẽ thừa dịp người không chuẩn bị, làm chuyện như vậy, thật sự là người người lên án a.
Mộ Lê đúng là đã nói hắn thích ngủ ở phòng nào thì ngủ ở phòng đó, lại không nghĩ rằng Dung Tử Khiêm chui vào chỗ trống lớn như vậy, ngủ ở gian phòng của nàng! Thật là quá giận quá giận a!
“Ngươi ngươi ngươi. . .” Mộ Lê vươn ra một ngón tay, chỉ vào Dung Tử Khiêm: “Ngươi lập tức, lập tức, hiện tại, biến mất trước mặt cô nãi nãi ta, bằng không thì ta không khách khí với ngươi!”
Dung Tử Khiêm vẫn cười, vẫn luôn đợi đến lúc Mộ Lê nói xong, hắn mới mở miệng: “Sáng hôm nay phụ vương của ngươi sẽ trở lại, nếu nói như vậy, bản thế tử thành công lui thân, đi trước đây.”
Thành công lui thân?
Rõ ràng là Mộ Lê nàng ăn thua thiệt, đối phương lại vẫn dùng loại từ hình dung “Thành công lui thân” miêu tả việc làm của mình?
Mộ Lê tức muốn thổ huyết.
Đi, đi mau!
Mộ Lê quay mặt đi, không hề nhìn hắn, trong lòng chỉ mong hắn nhanh lên một chút biến mất trước mặt của mình.

